Nguồn: read.st
Giang Bạch tuy rằng cũng chỉ chưa đến hai mươi, mà lại tính cách khá hoạt bát nghịch ngợm, nhưng là thực lực của nàng có Trúc Cơ hậu kỳ, để nàng dẫn Tiểu Nhị thì Lăng Thiên cũng tương đối yên tâm, điểm mấu chốt nhất là Hứa Đạo và Huyền Chân bọn họ đều là nam, chăm sóc Tiểu Nhị một cô gái ít nhiều có chút bất tiện, cũng chỉ có thể giao phó cho nàng. Nhưng không ngờ cô nàng này cư nhiên không nguyện ý.
"Tại sao?" Lăng Thiên không hiểu hỏi.
Giang Bạch giải thích: "Trẻ con nghịch ngợm nhất, khó dạy dỗ nhất, lát nữa lại khóc lại nháo, lại phải giúp nó thay quần áo, không phiền chết sao!"
Chưa đợi Lăng Thiên nói chuyện, Hoa Nhị chạy chậm đến trước mặt Giang Bạch, kiễng mũi chân kéo tay của nàng ngọt ngào nói: "Tỷ tỷ, Tiểu Nhị rất hiểu chuyện, sẽ không khóc sẽ không nháo đâu, tỷ dẫn con đi có được hay không?"
Nhìn khuôn mặt trắng nõn và đôi mắt to ngây thơ vô số tội của Hoa Nhị, Giang Bạch nhịn không được ngồi xổm xuống xoa xoa khuôn mặt nàng, sau đó đáp ứng. Chuyện này cũng bình thường, thật ra nữ sinh đều tự mang vầng sáng mẫu tính, Tiểu Nhị chạy qua làm nũng một chút liền giải quyết được.
"Vậy cứ như vậy đi, ngươi phái người giúp Tiểu Nhị mua một số đồ dùng hàng ngày và một số quần áo, nếu là phòng thì ở cùng nhau với ngươi cũng được, khi ta không có ở đây thì ngươi chăm sóc tốt cho nàng. À, có rảnh thì ngươi dạy nàng một số kiến thức cơ bản về tu luyện."
Lăng Thiên đi đến sườn núi lướt xuống, đi tới một chân núi hẻo lánh yên tĩnh, quay một vòng, kết quả ngay cả một cọng lông thỏ cũng không nhìn thấy.
Cứ đi cứ đi, Lăng Thiên bỗng nhiên đâm vào kết giới.
"Ai nha!"
Lăng Thiên ôm đầu vì đau.
Kết giới? Lăng Thiên lúc này mới nhớ ra, trong Uẩn Hà sơn cốc có di tích Sinh Hóa Ma Cung, lần trước còn cùng Đường Nhân giết Minh Hổ ở bên trong.
Thế là hắn linh cơ khẽ động, trực tiếp mặc niệm khẩu quyết xuyên qua kết giới. Chuyện giúp Hoa Nhị bắt thỏ tạm thời buông xuống, đi trước vào rừng rậm trong sơn cốc săn giết mấy con Minh Hổ lấy Linh Thú Đan. Dù sao Lăng Thiên đã đạt đến Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong rất lâu rồi, mãi không đột phá, phải tìm chút linh lực hấp thu mới được, mà Minh lực trong Linh Thú Đan của Minh Hổ đó cũng là vật thay thế không tệ.
Sau khi Lăng Thiên vào sơn cốc thì đi theo đường quen đến rừng rậm âm u, trong rừng hoàn toàn như trước đây u tĩnh, khiến người ta rùng mình.
Đi mười mấy phút, một con Minh Hổ cũng không nhìn thấy, điều này không khỏi khiến Lăng Thiên cảm thấy kỳ lạ, chẳng phải trong rừng này có rất nhiều Minh Hổ sao, tại sao lần này đến một con cũng không thấy.
Đang lúc hắn nghi hoặc, một cái cây đầy vết kiếm đã thu hút sự chú ý của Lăng Thiên, vết kiếm trên cây đều là vết mới, điều này cũng chính là nói, hai ngày nay có người đến đây?
Trừ Lăng Thiên và Đường Nhân biết nơi này ra, còn có ai sẽ biết... Sinh Hóa Ma Cung?!
Lăng Thiên chợt kinh hãi, sơn cốc này có kết giới, đệ tử Thiên Đan Tông cũng rất không có khả năng đi nhầm vào. Nếu vậy thì cũng chỉ có Sinh Hóa Ma Cung có thể tiến vào, dù sao nơi đây có chủ điện trước kia của bọn họ, kết giới cũng là do bọn họ bố trí.
Nhưng là bọn họ lén lút trở về làm gì? Chẳng lẽ là quên lấy đồ gì sao? Lăng Thiên rất nhanh đã bỏ đi ý nghĩ này, bởi vì cung điện kia hắn và Đường Nhân cũng đã đi qua, căn bản chính là một mảnh phế tích, cũng không có gì đáng giá.
Lăng Thiên trong rừng lại đi một đoạn đường nữa, phát hiện rất nhiều nơi đều có dấu vết đánh nhau, thậm chí còn có chút huyết dịch đã ngưng kết, nhưng không phải là máu người, mà là máu của Minh Hổ.
Nhìn quy mô này thì người đến không ít, chẳng lẽ bọn họ cũng giống Lăng Thiên, vì săn giết Minh Hổ mà đến?
Bất kể mục đích của bọn họ là gì, nội tâm Lăng Thiên đều một trận sợ hãi, bị người ta động tay chân dưới mí mắt mà không hề hay biết, nếu như là Sinh Hóa Ma Cung muốn tiêu diệt Thiên Đan Tông thì... hậu quả khó lường.
Xem ra việc đề thăng tu vi và thực lực của Thiên Đan Tông phải khẩn trương lên rồi, tuy nói hiện tại Sinh Hóa Ma Cung vẫn chưa lộ diện, nhưng phía sau lưng nhất định đang âm mưu kế hoạch kinh người gì đó. Hơn nữa còn có thủy tổ của Sinh Hóa Ma Cung —— Ma giáo, hai thế lực này không thể không phòng, lời cảnh cáo của Hàn Băng Nữ Thần cũng không phải nói láo.
Sau khi Lăng Thiên trong rừng quay một vòng không còn phát hiện nào khác, đành phải đường cũ trở về, xuyên qua kết giới quay lại chân núi Uẩn Hà.
Lúc này đã gần chập tối, sắc trời trong núi dần dần tối đi, thỏ cũng đã ra ngoài tìm thức ăn, Lăng Thiên lập tức bắt được mấy con, nhưng đều là màu xám. Tiểu Nhị muốn màu trắng, không còn cách nào khác cũng chỉ có thể bắt thêm.
Lăng Thiên xách mấy con thỏ mập mạp này, cười nói: "Hắc hắc, nhiều thịt như vậy chắc hẳn ăn rất ngon, nếu Đường Nhân cái tên đó ở đây, phỏng chừng nước dãi đã chảy đầy đất rồi."
Nhưng cuối cùng Lăng Thiên vẫn thả mấy con thỏ xám này đi, dù sao nếu để Tiểu Nhị biết hắn ăn những con thỏ đáng yêu như vậy, nói không chừng sẽ đau lòng buồn bã.
Tìm hai tiếng, Lăng Thiên cuối cùng tìm được một con tiểu bạch thỏ, trắng trắng mềm mềm, phỏng chừng chỉ mấy tháng tuổi, mang về nuôi là hợp nhất. Thế là Lăng Thiên quay người trở về tới đỉnh núi, tìm được Hoa Nhị giao thỏ cho nàng.
"Yeah! Là tiểu bạch thỏ, đáng yêu quá nha!"
Hoa Nhị ôm thỏ yêu không buông tay, cười ngây ngô ngọt ngào.
Lăng Thiên xoa đầu Tiểu Nhị nói với nàng: "Nhanh đi giúp nó tắm rửa, và Bạch tỷ tỷ ngủ sớm một chút."
Giang Bạch bên cạnh bĩu môi, hiển nhiên rất không hài lòng với xưng hô "Tiểu Bạch" này.
Lúc này Hoa Nhị chỉ vào tiểu bạch thỏ nói: "Ca ca, nó trắng như vậy, con đặt tên cho nó là Tiểu Bạch có được hay không?"
Lăng Thiên cười đến không khép được miệng, vội nói: "Hay lắm, hay lắm!"
Giang Bạch suýt chút nữa một ngụm máu phun ra, nhưng lại không có cách nào với Tiểu Nhị, chỉ đành bĩu môi nhẫn nhịn xuống.
Sau khi Hoa Nhị hai người rời đi, Lăng Thiên trở lại phòng rửa ráy chuẩn bị ngủ.
Lăng Thiên nằm ở trên giường nghĩ đến chuyện Sinh Hóa Ma Cung, nếu hắn không ở trong Tông thì để Tiểu Nhị ở lại Thiên Đan Tông cũng vô cùng nguy hiểm, Thiên Đan Tông hiện nay người có tu vi cao nhất cũng chỉ có Giang Bạch Trúc Cơ hậu kỳ. Vạn nhất có cừu nhân của Lăng Thiên giết lên Thiên Đan Tông, căn bản không có ai ngăn cản được.
Thật sự không được, đưa Tiểu Nhị đi An gia cũng được, An gia dù sao cũng là một trong Tứ Đại thế giới của Hoa Hạ, cao thủ khẳng định nhiều hơn Thiên Đan Tông, cũng an toàn hơn Thiên Đan Tông.
Đang lúc Lăng Thiên mê man buồn ngủ, điện thoại di động vang lên.
Mẹ kiếp, người có thể gọi điện thoại cho Lăng Thiên vào đêm hôm khuya khoắt, trừ Đường Nhân cái tên này ra thì không còn ai khác, Lăng Thiên đã tổng kết được kinh nghiệm rồi, cho nên cũng không thèm nhìn tới mà nghe điện thoại nói:
"Ngươi cái tên này lại có chuyện gì nữa vậy?"
"Hừ! Đây là thái độ ngươi nói chuyện với tỷ tỷ sao?" Đường Nhân ở đầu dây bên kia hừ lạnh nói.
"Ai cho ngươi mỗi lần đều gọi điện thoại vào đêm hôm khuya khoắt!"
"Ta không có chuyện quan trọng thì ta sẽ gọi điện thoại cho ngươi vào buổi tối sao?"
Hình như cũng có đạo lý, tên này mỗi lần đều là có chuyện mới gọi điện thoại cho Lăng Thiên.
Lăng Thiên hỏi: "Kia rốt cuộc là chuyện gì?"
Đường Nhân ở đầu dây bên kia cười hì hì hạ thấp giọng nói: "Ngày mai chúng ta đi đánh quái thú!"
"Ngươi ngủ ngốc hả? Buổi tối có phải là Siêu Nhân Điện Quang xem nhiều rồi không?"
Đường Nhân nghiêm túc quát: "Chỉ hỏi ngươi có đi hay không?"
"Đi, đi!"
Sau khi Lăng Thiên trả lời xong, Đường Nhân cười xấu xa hai tiếng liền cúp điện thoại.
Tuy nói cô nàng này bình thường có chút không đứng đắn, nhưng làm việc vẫn rất nghiêm túc, sẽ không nửa đêm gọi điện thoại cho Lăng Thiên để nói đùa, cho nên Lăng Thiên cũng liền đồng ý.
------oOo------