Nguồn: read.st
Chiếc du thuyền vẫn phá sóng lướt đi trên biển rộng. Không khí thổi tới trước mặt tràn ngập vị mặn chát của nước biển và gió tươi mát. Lăng Thiên nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cảm nhận ánh trăng dịu dàng rải trên mặt, không khỏi cảm thấy cả thể xác tinh thần sả
Ở Huyền Hoàng giới đã quen với cuộc sống chém giết, đột nhiên tới Địa Cầu, Lăng Thiên phát hiện ra thật ra tinh cầu này rất tốt. Nếu bỏ qua việc tu luyện, hắn thật muốn dẫn theo An Tĩnh Như và Vạn Thu Lam, hai cô nàng tuyệt sắc thiên hương này, vân du tứ phương, sống một cuộc sống như thần tiên quyến lữ.
Đương nhiên, hiện thực thường thường sự không như ý nguyện, bây giờ Địa Cầu linh khí khôi phục, e rằng không được bao lâu, tinh cầu này cũng sẽ tràn ngập lệ khí, những thế lực lớn vì lợi ích nhất định sẽ không từ thủ đoạn để nâng cao thực lực, tranh đấu lẫn nhau hòng xưng bá đại lục.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân khẽ truyền đến, Lăng Thiên quay đầu lại, phát hiện là Tuyết Thiên Tầm.
“Ngươi không sao rồi chứ?” Lăng Thiên hỏi nàng.
“Ừm, đã không còn say thuyền nữa.” Tuyết Thiên Tầm đi đến bên cạnh Lăng Thiên, tựa vào lan can ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nói: “Cảm ơn ngươi, Lăng Thiên!”
Lăng Thiên nhất thời mơ hồ, cảm ơn? Cảm ơn cái gì? Chẳng lẽ là cảm ơn Lăng Thiên vừa rồi đã hạ thủ lưu tình, không thương hương tiếc ngọc?
Phảng phất là để giải đáp nghi hoặc của Lăng Thiên, Tuyết Thiên Tầm tự mình nói: “Cha mẹ ta rời đi khi ta mười hai tuổi, không lưu lại bất kỳ ảnh chụp và di vật nào. Chớp mắt đã tám năm trôi qua, cảm ơn ngươi đã cho ta lần nữa thấy được dung mạo của họ.”
Thì ra Tuyết Thiên Tầm là chỉ cái này, Lăng Thiên trả lời: “Không cần cảm ơn, kỳ thật đây cũng là vô tâm chi cử, mấu chốt là chính ngươi vẫn còn nhớ dung mạo của họ, nếu không bất kỳ thần đan linh dược nào cũng không thể tạo được hiệu quả này.”
Tuyết Thiên Tầm mỉm cười không trả lời, mà là học theo dáng vẻ của Lăng Thiên ngẩng đầu nhắm mắt, cảm nhận gió biển mặn chát và ánh trăng nhu mỹ.
“Thứ lỗi cho ta hỏi thêm một câu, cha mẹ ngươi họ đi đâu rồi?” Lăng Thiên lúc này hỏi.
“Họ… ta cũng không biết, tám năm trước cha mẹ ta đi điều tra tung tích tàn dư Ma giáo, sau đó liền một đi không trở lại, ta nghĩ… họ hẳn là đều đã không còn tại thế nữa rồi.”
“Vậy ra cha mẹ ngươi cũng đều là người tu chân?”
Tuyết Thiên Tầm gật đầu nói: “Vâng, chính là Côn Lôn phái do cha mẹ ta sáng lập, sau khi họ đi, ta liền tiếp nhận chức vị chưởng môn Côn Lôn, lúc đó ta mới mười hai tuổi.”
Lăng Thiên nghe xong không khỏi chân thành khâm phục, mười hai tuổi đã chưởng quản một đại thế lực liên minh tu chân, sự gian truân và nỗ lực bỏ ra trong đó không cần nói cũng biết.
Để giảm bớt cảm xúc u sầu của Tuyết Thiên Tầm, Lăng Thiên trêu đùa nói: “Hắc hắc, ta phát hiện, nếu cô nàng ngươi không cùng ta tranh đoạt truyền thừa của Hàn Sương Nữ Thần, kỳ thật cũng rất đáng yêu.”
Tuyết Thiên Tầm cười nhạt một tiếng, nói: “Hừ, truyền thừa của Nữ Thần ta nhất định phải có, ta phải lấy được truyền thừa để trở thành một đời cường giả, tra rõ tung tích cha mẹ ta, diệt trừ Ma giáo!”
“Hắc hắc, hay là chúng ta nghĩ một biện pháp vẹn cả đôi đường thế nào?” Lăng Thiên cười nói.
“Biện pháp gì?”
Lăng Thiên nói: “Ừm… chính là ngươi đem truyền thừa của Nữ Thần nhường cho ta, ta liền có thể đột phá đến Độ Kiếp, đến lúc đó ta lại giúp ngươi diệt trừ Ma giáo, tìm kiếm tung tích cha mẹ ngươi, như vậy chẳng phải ngươi tốt mà ta cũng tốt sao?”
Tuyết Thiên Tầm hừ lạnh một tiếng nói: “Ta dựa vào cái gì mà tin ngươi?”
“Cái này…” Kỳ thật Tuyết Thiên Tầm nói không sai, Lăng Thiên và nàng cũng mới chỉ gặp mặt lần thứ hai, quan hệ cũng không tính tốt đến mức nào, đương nhiên không thể hoàn toàn tín nhiệm. Huống chi, nếu thật sự để Lăng Thiên có được truyền thừa của thần mà trở thành cường giả Độ Kiếp, lúc đó có muốn hay không thực hiện lời hứa toàn bộ dựa vào tâm tình của hắn. Mặc dù nói Lăng Thiên không phải loại người như vậy, nhưng không có cách nào để Tuyết Thiên Tầm tin tưởng được.
“Đúng rồi, vậy ngươi biết tin tức về Ma giáo không?” Lăng Thiên chuyển chủ đề, hỏi Tuyết Thiên Tầm.
“Bất kỳ tin tức gì về bọn họ đều được.” Lăng Thiên nói.
“Nghe nói Ma giáo tồn tại trên địa cầu hơn ngàn năm rồi, theo cổ tịch ghi chép, dường như trước kia Ma giáo và tu chân nhân sĩ giang hồ đã xảy ra một trận đại chiến, sau đó Ma giáo liền biệt tăm biệt tích, bất quá Ma giáo cũng không diệt vong, mà là lén lút phát triển thành viên ở các nơi trên thế giới. Sau này có người từ Ma giáo chia ra một chi phái, tên là Sinh Hóa Ma Cung. Sinh Hóa Ma Cung và Ma giáo quan hệ cũng không lớn, tự thành một phe.”
Những điều Tuyết Thiên Tầm nói Lăng Thiên đều biết, bất quá hắn vẫn cố ý gật đầu hỏi: “Vậy hai thế lực này là làm gì?”
“Sinh Hóa Ma Cung thành lập là để thống trị Địa Cầu, cho nên bọn họ tu luyện các loại công pháp tà môn, đồng thời bắt người và động vật để tiến hành thí nghiệm, âm mưu tìm được công pháp nâng cao tu vi nhanh chóng, hơn nữa bọn họ còn chuyên môn bồi dưỡng một đội ngũ giống như cỗ máy giết người, các nước cũng coi đó là tâm phúc đại họa. Còn về phần Ma giáo, thì không được rõ lắm, Ma giáo này ẩn giấu rất sâu, rất ít lộ diện, cũng tìm không thấy tung tích của bọn họ.”
Tuyết Thiên Tầm nói xong, Lăng Thiên cũng coi như là đã hiểu rõ đại khái, hơn nữa, chuyện hắc y nhân mà lần trước hắn và Đường Nhân tiêu diệt Hắc Vĩ Linh Hồ gặp phải cũng có thể giải thích được. Những người kia nhất định là Sinh Hóa Ma Cung phái tới để bắt giữ linh thú, một linh thú Kim Đan hậu kỳ nếu được bồi dưỡng, sau này khi chiến tranh phát sinh lại thả ra, vậy chính là một cỗ máy giết người tuyệt đối, hung mãnh vô cùng.
Sau đó Lăng Thiên lại cùng Tuyết Thiên Tầm trò chuyện phiếm hồi lâu, hai người cũng coi như là đã hiểu nhau và quen thuộc hơn rất nhiều. Lúc này đã là mười một giờ buổi tối, Lăng Thiên nói với Tuyết Thiên Tầm: “Vậy ta trở về tắm rửa ngủ đây, ngươi cũng sớm nghỉ ngơi đi, ngày mai còn một ngày lộ trình.”
Tuyết Thiên Tầm gật đầu đáp: “Được!”
Trở lại phòng, Lăng Thiên tắm qua loa một cái, nằm ở trên giường buồn chán vừa mới nghĩ lấy ra điện thoại di động chơi thì cuộc gọi video của An Tĩnh Như đã gọi tới.
Lăng Thiên không nói nên lời, thở dài nói: “Cô nàng này có phải là tâm linh tương thông với ta không? Ta vừa mới nằm dài trên giường lấy ra điện thoại di động, nàng ấy đã gọi điện thoại tới rồi.”
Lăng Thiên tiếp thông, khuôn mặt xinh đẹp của An Tĩnh Như liền hiển thị trên màn hình điện thoại di động:
“Alo? Lăng Thiên?”
Lăng Thiên mở camera, nói: “Ta ở đây!”
“Ca ca~” Thanh âm của Hoa Nhị truyền đến.
“Tiểu Nhị? Không có nhớ ca ca sao nha?”
Hoa Nhị cười đùa nói: “Không có! Ta mới không muốn nhớ ngươi đâu, là tỷ tỷ nàng ấy nhớ ngươi!”
Bên kia điện thoại An Tĩnh Như khẽ quát Hoa Nhị: “Không được nói bậy!”
Hoa Nhị nghịch ngợm cười nói: “Hừ, rõ ràng chính là nhớ Lăng Thiên ca ca, ngươi còn không chịu thừa nhận, mỗi lúc trời tối ngủ cùng ngươi, ngươi đều phải gọi tên Lăng Thiên ca ca…”
Hoa Nhị còn chưa nói xong, khuôn mặt xinh đẹp của An Tĩnh Như liền đỏ bừng, vội vàng bịt miệng của nàng lại không cho nàng nói, nhưng Hoa Nhị càng muốn nói, thế là hai người liền đánh đùa ầm ĩ, một tràng tiếng cười vui vẻ. Lăng Thiên nhìn hai cô nàng đáng yêu này cũng không khỏi khẽ mỉm cười.
“Lăng Thiên, ngươi bây giờ ở đâu?” Lúc này An Tĩnh Như hỏi.
Lăng Thiên hồi đáp: “Ồ, ta đang ở trên thuyền đi tới Đảo Hòa Quốc.”
“Ngươi chạy tới Đảo Hòa Quốc làm gì?”
Lăng Thiên thần thần bí bí nói: “Nói ra thì dài dòng lắm, chuyện này trở về ta sẽ nói lại cho ngươi biết.”
“Chỉ có một mình ngươi sao? Không cùng Đường Nhân tiểu yêu tinh kia ở cùng một chỗ à?” An Tĩnh Như hỏi.
“Thì ra ngươi đêm hôm khuya khoắt gọi điện thoại tới chính là để ‘kiểm tra phòng’ à?”
------oOo------