Nguồn: read.st
Nói xong, Khương lão quay người nhìn về phía Lăng Thiên, thái độ đại biến, cung kính mà lấy ra một cái hộp nhỏ, hai tay đưa cho hắn, nói: "Đây là bức thư trọng yếu chưởng môn bảo ta giao cho ngươi, nàng còn đặc ý dặn dò nhất định phải giao đến tận tay ngươi, và dặn ngươi không thể cho người ngoài xem."
Lăng Thiên nghi hoặc tiếp nhận cái hộp, Tuyết Thiên Tầm cô nàng này đang làm gì vậy? Thư tín trọng yếu? Đặc biệt phái Khương lão không ngại vạn dặm chạy đến, chỉ vì đưa cho hắn một phong thư?
Nhưng Lăng Thiên vẫn khách khí trả lời: "Ta biết rồi, làm phiền Khương lão rồi!"
Khương lão gật đầu, sau đó biệt hữu ý vị liếc Lăng Thiên một cái, chuẩn bị quay người rời đi. Lăng Hạo vội nói: "Khương lão dừng bước, đã ngài cất công đến đây, ăn chút trà thô đạm bạc rồi đi cũng không muộn."
"Đa tạ Lăng tộc trưởng, ta còn có nhiệm vụ trong người, không tiện ở lâu!"
Nói xong, Khương lão một mình rời đi.
An Hồng Vân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, dùng khăn giấy lau mồ hôi trong lòng bàn tay nói: "Thực lực của Khương lão này thật sự khủng bố, vừa rồi ta còn thay ngươi lo lắng sợ hãi."
Lăng Hạo đại kinh nói: "Với thực lực của An tộc trưởng ngươi mà cũng sợ hãi ư?"
Đường Hiên nhấp một ngụm rượu, than nói: "Bán bộ Địa Tiên!"
Bốn chữ ngắn ngủi khiến những người đang ngồi trợn mắt há hốc mồm. Bán bộ Địa Tiên? Đó là khái niệm gì, đối với người bình thường mà nói, đơn giản chính là một tồn tại như thần.
Lúc này Lăng Hạo mới không khỏi hối hận. Nếu vừa rồi đắc tội người ta, dưới cơn nóng giận nàng diệt Lăng gia, e rằng sẽ không ai có thể ngăn cản được. Đương nhiên, đó là vì Lăng Hạo không rõ thực lực của Lăng Thiên.
Lúc này Lăng Hải hỏi: "Tiểu Thiên, vừa rồi chưởng môn Côn Lôn Hư kia còn viết thư cho con sao? Con quen chưởng môn Côn Lôn Hư à?"
Lăng Thiên không cho là đúng gật đầu nói: "Ừm, trước đó đã gặp qua, cho nên cũng coi như quen biết, giao tình bình thường thôi."
Lăng Hải lúc này mới thích nhiên: "Thì ra là vậy, chưởng môn Côn Lôn Hư kia là nể mặt Tiểu Thiên nên mới đến chúc thọ tộc trưởng."
Lúc này An Hồng Vân nghiêm túc nói: "Tiểu Thiên, sau này con cần phải giữ quan hệ tốt với chưởng môn Côn Lôn Hư kia. Con cũng biết, Tứ đại thế gia chúng ta tuy nói gia sản hùng hậu, nhưng tu chân cao thủ lại rất ít, cho nên một số người ở Kinh Thành cũng có ý đồ chèn ép mấy đại gia tộc chúng ta. Nhưng nếu con kết giao với người của Tu Chân Liên Minh, vậy thì thật sự sẽ khác biệt."
Lăng Hạo cũng phụ họa nói: "Đúng vậy, Tiểu Thiên, sau này con nhất định phải thận trọng, đừng đắc tội người ta."
Lăng Thiên âm thầm cười một tiếng. Đắc tội người ta ư? Ta ngay cả môi người ta còn hôn qua rồi, còn có gì mà không dám đắc tội? Nhưng Lăng Thiên bề ngoài vẫn giả vờ nghiêm túc đáp: "Con sẽ cẩn thận tuân theo lời giáo huấn của gia gia và An thúc thúc."
Sau đó Lăng Hạo phái người cẩn thận từng li từng tí cất Tuyết Ngẫu và Tuyết Sâm đi, tiếp tục cùng một đoàn người uống rượu tận hứng.
Thế nhưng An Tĩnh Như lại một mực ngồi bên cạnh Lăng Thiên, buồn bực không vui, bĩu cái miệng nhỏ nhắn dùng đôi đũa chọc thịt trong chén.
Lăng Thiên cúi người ghé vào tai nàng thấp giọng cười nói: "Hắc hắc, nàng lại ghen rồi à?"
An Tĩnh Như để đũa xuống, đưa tay xuống dưới đáy bàn hung hăng bấm một cái vào đùi Lăng Thiên, hạ thấp giọng phẫn nộ quát: "Ngươi lúc nào lại vướng vào quan hệ với Tuyết Thiên Tầm yêu tinh kia nữa rồi?"
Lăng Thiên vô tội nói: "Oan uổng quá, ta và nàng có gì đâu!"
"Không có gì? Không có gì mà người ta lại ngàn dặm xa xôi viết thư cho ngươi? Nhanh lên, đưa thư cho ta xem một chút!"
Lăng Thiên một tay ném cái hộp vào trữ vật giới, nói: "Vậy không được, người ta đặc biệt dặn dò không cho ta cho người khác xem, nói không chừng là có cơ mật gì đó? Hơn nữa ta cũng không thể thất tín được, phải không?"
"Hừ!" An Tĩnh Như bĩu môi tức giận quay đầu sang một bên, ngay cả đôi đũa trên bàn cũng ném đi.
Lam Tư Lâm nhìn thấy hành động nhỏ của hai người, thấp giọng hỏi: "Sao vậy? Hai đứa lại mâu thuẫn rồi à? Tiểu Như con cũng thật là, hơn hai mươi tuổi đầu rồi, sao còn có thể giận dỗi như tiểu nữ hài vậy, con không lo Lăng Thiên đến lúc đó sẽ không cần con nữa sao?"
An Tĩnh Như ủy khuất nói: "Xì, ai thèm hắn chứ!"
Nói xong, An Tĩnh Như rời khỏi bàn ăn và đi ra ngoài. Lăng Thiên cười khổ một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu.
Lúc này, Tiểu Nhị một bên nhả xương cá trong miệng ra, hướng hắn nói: "Ca ca, huynh mau đi đuổi theo tỷ tỷ đi!"
"Tại sao phải đuổi theo?"
Tiểu Nhị nói: "Bảo huynh đuổi thì huynh cứ đuổi đi, nếu không huynh sẽ hối hận đó!"
Thấy Lăng Thiên vẫn ngồi bất động, Tiểu Nhị cũng nổi nóng, đứng trên ghế giơ chân nhỏ lên đạp vào mông hắn một cái, sau đó dùng tay đẩy hắn: "Huynh mau đi đi, huynh không đi dỗ tỷ ấy, tỷ ấy sẽ thật sự tức giận đó!"
Lăng Thiên cũng đành bó tay với tiểu nha đầu này, đành phải làm theo lời nàng nói mà đuổi theo ra ngoài.
Tiểu Nhị ưu có ý vị nhìn hắn vui vẻ cười một tiếng, tiếp đó lại kẹp một miếng cá nhét vào miệng.
Bên cạnh hồ nước nhân tạo của Lăng gia, An Tĩnh Như ngồi xổm trên đồng cỏ thấp giọng khóc nức nở. Nàng quay đầu nhìn thoáng qua nhưng không thấy Lăng Thiên đuổi theo an ủi mình, không khỏi trong lòng một trận thất lạc, khóc càng dữ dội hơn, nước mắt không ngừng được rơi xuống.
"Đồ hỗn đản!"
"Đồ lưu manh!"
An Tĩnh Như hung hăng nhổ cỏ trên đất để xả giận, trong miệng không ngừng phẫn nộ mắng chửi Lăng Thiên.
"Đồ bạc tình! Vừa nãy còn nói sẽ ở bên ta cả đời, thoắt cái đã nhắn tin riêng với người phụ nữ khác. Vô sỉ!"
An Tĩnh Như càng nghĩ càng tức giận, Tuyết Thiên Tầm nàng cũng đã gặp qua rồi, cô bé kia không kém nàng là bao, hơn nữa chỉ xét về ngoại mạo thậm chí còn đẹp hơn nàng vài phần, lại còn trẻ tuổi hơn nàng, sao có thể không khiến nàng tức giận.
Mấu chốt là Lăng Thiên còn không đưa thư cho nàng xem, đây mới thật sự là điều khiến nàng đau lòng, điều này chứng minh trong lòng hắn căn bản không có nàng.
An Tĩnh Như giận dữ đùng đùng đứng dậy hướng hồ phẫn nộ quát: "Đồ đàn ông bạc tình!"
Tiếp đó, nàng ánh mắt liếc một cái chiếc nhẫn trên tay, viên kim cương này chính là Lăng Thiên tặng cho nàng. Đồ bạc tình!
Chỉ thấy An Tĩnh Như tức giận tháo chiếc nhẫn ra, chuẩn bị dùng sức ném xuống hồ.
Một màn này vừa lúc bị Lăng Thiên đang chạy đến nhìn thấy, hắn liền vội vàng một bước Đạp Ba đi đến bên cạnh An Tĩnh Như, một tay bắt được bàn tay nàng đang giơ lên cao.
"Nàng còn làm thật sao? Đây chính là chiếc nhẫn kim cương ta tự tay đeo cho nàng đấy!" Lăng Thiên liếc nàng một cái nói.
An Tĩnh Như vừa bực vừa giận, nắm chặt tay đấm hung hăng lên người Lăng Thiên, một quyền rồi lại một quyền. Cuối cùng nàng đánh mệt rồi, vô lực tựa vào người hắn, không ngừng nghẹn ngào.
"Được rồi. Đeo nhẫn vào đi!"
Nói xong, Lăng Thiên kéo tay nàng, giúp nàng đeo chiếc nhẫn vào. Nàng lúc này mới bình tĩnh lại.
An Tĩnh Như không phục bĩu môi: "Vậy tại sao huynh không cho ta xem thư?"
"Vừa nãy nàng không phải ở ngay bên cạnh sao? Lão ẩu kia không phải đã nói rồi, là Tuyết Thiên Tầm muốn bà ấy đặc biệt giao tận tay ta và không được cho người khác xem. Nếu ta cho nàng xem rồi, vậy chẳng phải ta sẽ mất hết uy tín sao? Cho nên không phải ta không muốn cho nàng xem, mà là ta phải giữ nguyên tắc."
An Tĩnh Như nghe xong cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, thấp giọng nói: "Là thiếp không tốt, xin lỗi chàng..."
Lăng Thiên cười hắc hắc: "Nàng vừa nói gì? Ta nghe không rõ."
An Tĩnh Như tăng lớn một chút giọng nói: "Xin lỗi chàng..."
"Hả?"
An Tĩnh Như phẫn nộ quát: "Cút đi!"
"Hắc hắc..."
Khi tiệc mừng thọ kết thúc đã là buổi chiều, các vị khách lục tục tản đi, An Hồng Vân và Lam Tư Lâm hai người cũng đã về, nhưng lại để An Tĩnh Như ở lại, nói là để thúc đẩy tình cảm của nàng và Lăng Thiên. Đương nhiên, Tiểu Nhị cũng không đi, hai người chuẩn bị ở lại Lăng gia vài ngày.
------oOo------