Nguồn: read.st
Đối với chuyện Tiểu Hồ Nương ký khế ước mang đi Lôi Đình Cự Thú, đồng thời xóa đi linh hồn ấn ký trên mi tâm Lôi Đình Cự Thú, bản thân Sein không có ác cảm lớn lắm. Dù sao cũng đều ở trong tầm kiểm soát. Hắn tuy rằng mất đi quyền khống chế trực tiếp đối với Lôi Đình Cự Thú, nhưng linh hồn ấn ký trên mi tâm Tiểu Hồ Nương vẫn còn ở đó. Vả lại, đối với chuyện linh hồn ấn ký bị xóa đi, Sein trong khoảng thời gian gần đây, trong quá trình giao lưu xuyên vị diện lúc rảnh rỗi với Lina, cũng đã có cách nhìn mới.
Đạo linh hồn ấn ký kia bị xóa đi, kỳ thực chính là vấn đề về cấp độ ưu tiên thuộc về một linh hồn. Hiển nhiên, với tư cách là chiến ca cơ sở của hàng tỷ Tư Tế tại Thế giới Thú Nhân, Thông Linh Chiến Ca có năng lực quản thúc linh hồn vượt xa «Mật Lạp Kỳ Linh Hồn Pháp Điển» mà Sein khi xưa đã dùng một khoản lớn Điểm Áo Thuật để đổi lấy. Nói một cách đơn giản, Thông Linh Chiến Ca của Thế giới Thú Nhân là một thủ đoạn linh hồn học càng thêm cường đại hơn so với «Mật Lạp Kỳ Linh Hồn Pháp Điển». Mặc dù sau khi ký kết linh hồn khế ước với Lôi Đình Cự Thú, Tiểu Hồ Nương ngoài mặt có quan hệ bình đẳng với đối phương, nhưng thực tế thì loại quan hệ này không bình đẳng. Tiểu Hồ Nương ngoài trừ việc không thể ra lệnh cho đối phương tự sát ra, nàng có thể khiến đầu Lôi Đình Cự Thú kia làm bất cứ chuyện gì. Bao gồm cả việc ra tay với những sinh vật thổ dân của Thế giới Lạc Lôi! Đây là một loại thủ đoạn mệnh lệnh linh hồn gần như cưỡng chế! Sở dĩ hạn chế không thể ra lệnh tự sát, cũng là ngoài mặt thể hiện quan hệ khế ước nhìn như bình đẳng của song phương.
Bởi vì chuyện này, Sein cảm thấy vô cùng hứng thú đối với Thế giới Thú Nhân nơi Tiểu Hồ Nương xuất thân. Nếu như có cơ hội, hắn muốn đi xem một chút thế giới đại hình này, tiện thể du ngoạn một phen.
Sau khi ký kết quan hệ linh hồn khế ước với Lôi Đình Cự Thú, Tiểu Hồ Nương hiển nhiên chung sống với nó không tệ. Nói thật ra thì, Lôi Đình Cự Thú đi theo Tiểu Hồ Nương, muốn so với đi theo Sein mạnh hơn không chỉ gấp trăm lần! Tiểu Hồ Nương chắc chắn sẽ không cưỡng ép Lôi Đình Cự Thú làm chuyện mà nó không tình nguyện, vả lại trong khoảng thời gian ngắn này, nhờ vào ban thưởng của Sein, Tiểu Hồ Nương cũng đã cho ma sủng của nàng ăn không ít đồ tốt.
"Ta và Aragorn chung sống rất tốt, nó là một đứa bé ngoan ngoãn, cũng nguyện ý tiếp tục cung cấp năng lượng cho phòng thí nghiệm của chủ nhân ngươi." Tiểu Hồ Nương Ngải Tiệp Lị cẩn thận từng li từng tí đáp.
Aragorn là cái tên Tiểu Hồ Nương đặt cho đầu Lôi Thú kia, tựa hồ là tên của một vị anh hùng đã qua đời nào đó trong lịch sử Thế giới Thú Nhân. Thú nhân nhất tộc ngoài trừ việc tôn thờ thần minh ra, cũng tương tự sùng bái tiên tổ. Nếu như là những tiên tổ đã qua đời mà không có đăng lên thần đàn, rất nhiều thú nhân đều thích duy trì sử dụng tên của đối phương, để cầu cho bản thân tương lai cũng đạt tới cùng một độ cao. Còn nói về những Thú Thần cấp bốn trở lên đã thành thần, thì không ai dám mạo phạm tên thật của bọn họ.
Sein gật đầu, Tiểu Hồ Nương này, hiện tại hắn càng xem càng thuận mắt. Gia tộc Gia Bạc Tư của Đông Hải Ngạn, quả thật là đã tặng cho hắn một món quà tốt.
Nhưng mà Sein cho đến nay vẫn chưa đụng vào nàng. Chủ yếu là gần đây mấy năm Sein đều quá bận rộn, hơn nữa thỉnh thoảng còn cùng Lina tiến hành liên lạc đường dài, với điều kiện tiên quyết lòng đã có người, Sein thật sự còn không rảnh hưởng dụng trinh nữ Hồ tộc này.
Sau khi cung kính trả lời xong vấn đề của Sein, Tiểu Hồ Nương ngẩng đầu rụt rè liếc nhìn Sein một cái, sau đó cúi người định rời đi. Trong thời gian thí nghiệm, Sein rất ghét những kẻ không liên quan quấy rầy mình. Sein lại không cứ thế để đối phương rời đi, mà là chỉ vào cái đồ trang sức hồ lô trên cái đuôi của đối phương, hỏi: "Cái thứ này thấy ngươi vẫn luôn rất để ý nó, có ý nghĩa đặc biệt nào sao?"
Chuỗi đồ trang sức hồ lô này vốn là buộc ở chỗ cổ tay Tiểu Hồ Nương, nhưng Sein vì để thỏa mãn một loại thú vui quái đản của bản thân, nhất định muốn nàng buộc vào trên cái đuôi. Thiếu nữ Hồ tộc nhỏ nhắn đáng yêu, sau khi có thêm hồ lô màu đỏ điểm xuyết trên cái đuôi, trở nên càng thêm thưởng tâm duyệt mục rất nhiều. Ngoài những lúc thí nghiệm nhàm chán, Sein vẫn là cần một chút thú tiêu khiển nho nhỏ.
"Đây là món quà nãi nãi ta tặng cho ta." Tiểu Hồ Nương đáp với giọng thấp.
Sein nhớ tới Tiểu Hồ Nương bị bán tới Thế giới Phù Thủy với tư cách là nô lệ, đối phương cũng nên nhớ người nhà của mình rồi nhỉ. Sein ngay sau đó hỏi: "Ngươi muốn về nhà sao? Trở về Thế giới Thú Nhân."
Tiểu Hồ Nương trước tiên là lắc đầu, nhưng lại do dự gật đầu. Sein hơi hiếu kì, cho nên hỏi vì sao.
"Cha mẹ của ta, ông nội nãi nãi vân vân người thân đều đã qua đời, ta là được nuôi lớn trong Thần Điện, một vài trải nghiệm ở đó thời thơ ấu không tốt lắm. Nhưng mà ta nhớ trong làng vẫn còn một vài người thân có quan hệ khá xa, nếu như có thể, ta vẫn là muốn trở về xem một chút." Tiểu Hồ Nương nói thật.
Sein gật đầu, nói: "Ngày sau điều kiện cho phép, ta sẽ đưa ngươi trở về Thế giới Thú Nhân một chuyến."
"Cảm ơn chủ nhân!" Tiểu Hồ Nương vui vẻ nói.
Tiểu Hồ Nương Ngải Tiệp Lị rất nhanh rời khỏi phòng thí nghiệm của Sein, có thể bởi vì được đến ân điển của Sein, Tiểu Hồ Nương lúc đi đường vẫn còn hơi có bộ dáng nhảy nhảy nhót nhót. Rốt cuộc vẫn là một tiểu hài tử vẫn chưa trưởng thành a. Sein từ trước đến nay không ra tay với Ngải Tiệp Lị, phỏng chừng cũng có một phần nguyên nhân là đối phương quá nhỏ. Lina cũng nhỏ, nhưng nàng chỉ là ngoại hình nhỏ, nội tại lại rất trưởng thành.
"Chủ nhân ngươi vì sao đối với Ngải Tiệp Lị tốt như vậy? Là bởi vì nàng xinh đẹp sao?" Sau khi Tiểu Hồ Nương đi, Vưu Lị, người đang cùng Sein tiến hành công việc chuẩn bị thí nghiệm Luyện Thể, không nhịn được hỏi.
Vưu Lị rất thiếu chủ nói chuyện gì, vì vậy khi nghe thấy vấn đề của đối phương, Sein cũng hơi có chút kinh ngạc. Ngẩng đầu liếc nhìn Vưu Lị một cái, cho đến khi Vưu Lị sắc mặt hơi đỏ mà cúi đầu xuống, Sein mới nói: "Ta đối với nàng chỉ là sự quan tâm bình thường của chủ nhân đối với nô lệ mà thôi."
"Chẳng lẽ ngươi cũng nhớ nhà rồi sao? Không biết Nại Sắt Tinh Vực chiến tranh kết thúc chưa, sau này nếu có cơ hội, ta cũng đưa ngươi trở về xem một chút." Sein nói.
Từ "nhà" khiến ánh mắt của Vưu Lị hơi có chút mịt mờ. Nhưng mà ngay sau đó khiến Vưu Lị hoàn hồn lại, vả lại sắc mặt e lệ rụt rè, là Sein cuối cùng lại bổ sung thêm một câu: "Không chỉ là nàng, ta cảm thấy ngươi cũng rất xinh đẹp."
Sein thật ra không phải là một người theo chủ nghĩa ngoại hình, nhưng thực sự mà nói, mấy người nữ nô phục thị sinh hoạt hàng ngày của hắn, thật sự không có một ai trông xấu xí.
"Cẩn thận thí nghiệm!" Sein quát lớn nhắc nhở đối với Vưu Lị đang ở đó thẫn thờ ngây người.
Sein không ở trong phòng thí nghiệm được một đoạn thời gian, liền bị Na Tháp Á gọi ra ngoài. Bởi vì lần trước cứu mình mà, Sein sau đó cũng cùng nàng đã trao đổi phương thức liên lạc. Vốn dĩ phòng thí nghiệm của Sein đã che đậy đại đa số liên lạc từ bên ngoài, nhưng Na Tháp Á cuối cùng tìm tới cha của Sein là Khải Nhĩ Mạn, đồng thời thông qua huân chương Kỵ Sĩ của Khải Nhĩ Mạn, lúc này mới liên lạc được với Sein. Đối với tên gia hỏa làm gián đoạn thí nghiệm của bản thân này, Sein không có sắc mặt tốt. Nhưng Na Tháp Á nhất quyết nói có vật quan trọng muốn giao cho Sein, và tiện thể giới thiệu một người bạn cho hắn. Đối với lời nói của Na Tháp Á, Sein suy nghĩ một chút, vẫn là gặp nàng một mặt đi.
Trước khi rời khỏi phòng thí nghiệm, Sein tiện thể cầm lên Khải Giáp Cổ Đức đã sửa chữa xong cùng với trọng kiếm. "Huynh đệ, chốc nữa ta chỉ phụ trách kiềm chế Na Tháp Á thôi nhé, còn một người khác ta không đối phó lại đâu!" Cổ Đức ôm lấy vũ khí khải giáp mới tinh của bản thân hôn hai cái, khi biết hướng đi tiếp theo của Sein, nhịn không được nói. Tên gia hỏa này vẫn tính là có chút lương tâm, dù sao cũng đã đi theo Sein cùng đi.
Địa điểm bọn họ đi tới, là Phòng Huấn Luyện Trọng Lực bên trong Không Gian Yếu Tắc. Na Tháp Á hẹn Sein gặp mặt ở đó.
------oOo------