Lỗ Kính Tu, Huyền Long, Hỏa Vũ, Nghiêm Giang và những người khác đồng loạt kinh hô.
Trong chớp mắt, tấm kiếm võng kia đã bao vây cả người Diệp Tinh, hắn chỉ có thể cố gắng điều khiển chín thanh phi kiếm để chống đỡ.
“Thúc thủ chịu trói đi!”
Thạch Thiên Hoành cười như điên nói.
Hắn điều khiển như cánh tay, tấm kiếm võng kia càng thu càng chặt, phạm vi phòng ngự của phi kiếm Diệp Tinh càng ngày càng ít, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ trên mặt hắn nhỏ xuống, hiển nhiên chống đỡ cực kỳ vất vả.
“Đáng tiếc rồi! Diệp Đạp Thiên hẳn phải chết không nghi ngờ gì!” Phi Vân Tiên Cô nói.
“A Di Đà Phật!” Kim Quang Đại Sư niệm một tiếng Phật hiệu, rủ mày không nói.
Xà Hạt Chân Nhân nói: “Ta còn hi vọng tiểu tử kia có thể thắng chứ, thật quá thất vọng rồi!”
Lỗ Kính Tu lo lắng nhìn, thầm nghĩ: “Sẽ không phải như vậy, Diệp Tiên Sư hẳn còn có hậu chiêu.” Nhưng hắn biết, ý nghĩ này phần lớn là để tự an ủi mình.
Sau một lát, phi kiếm càng co càng nhỏ. Diệp Tinh té ngồi xuống đất, nhắm mắt đau khổ chống đỡ, mồ hôi trên mặt đã hóa thành máu, thần sắc dữ tợn.
Thêm một lát nữa, chín thanh phi kiếm kia đã bị áp bách đến sát nhục thể của hắn, tấm kiếm võng kia thì giống như một sợi dây thừng trói buộc cả người hắn. Toàn bộ thân thể Diệp Tinh đều phát ra từng đạo bạch quang, chống đỡ kiếm võng, nhưng vẫn như cũ không có tác dụng.
Thạch Thiên Hoành cười lạnh nói: “Lại còn có hộ thể, nhưng giãy chết thì có tác dụng gì đâu?”
Lỗ Kính Tu thất hồn lạc phách.
“Sao có thể chứ? Sao có thể chứ? Diệp Tiên Sư ngay cả vũ kỹ của Địa Tiên cũng nhìn không thuận mắt, sao lại có thể bại bởi Thạch Thiên Hoành?”
Sau nửa ngày nữa, từng đạo kiếm võng kia đã hoàn toàn cắt vào trong thịt Diệp Tinh, có nhiều chỗ sâu đến mức có thể nhìn thấy xương.
“Sư phụ!”
“Diệp tiền bối!”
Nghiêm Giang, Huyền Long, Hỏa Vũ ba người đau đớn hô to, đều cúi đầu xuống, không đành lòng nhìn nữa.
Phi Vân Tiên Cô nói: “Thôi đi! Không nhìn cũng được!”
Kim Quang Đại Sư chắp hai tay lại: “A Di Đà Phật, bần tăng cũng phải cáo từ rồi!”
Xà Hạt Chân Nhân khặc khặc cười quái dị nói: “Hai vị đúng là có lòng Bồ Tát, lúc này mới chính là thời điểm đặc sắc nhất. Bất quá, tinh huyết của Diệp Đạp Thiên đối với bảo bối của ta tương đối bổ dưỡng, cứ như vậy chảy vô ích thì thật quá đáng tiếc!”
Phi Vân Tiên Cô và Kim Quang Đại Sư lắc đầu, đang chuẩn bị quay người rời đi. Ngay lúc này, đạo bạch quang hộ thể trên mặt ngoài cơ thể Diệp Tinh đột nhiên bùng sáng rực rỡ, chợt đỏ chợt trắng, lấp lánh không ngừng như đèn neon.
“Đây là ——”
Biến hóa đột ngột xảy ra khiến cho mọi người đều kinh nghi bất định.
Thạch Thiên Hoành cũng cực kỳ kinh ngạc, lòng cảnh giác đại sinh.
Bỗng nhiên, đạo ánh sáng trên người Diệp Tinh toàn bộ chuyển thành màu đỏ, rực rỡ chói mắt, như Phật pháp gia thân. Diệp Tinh chợt mở to mắt, cười ha ha.
“Ha ha ha, trời không sinh ta Diệp Đạp Thiên, võ đạo vạn cổ như đêm dài! Thạch Thiên Hoành, đa tạ ngươi rồi!”
“Xích Linh Đạo Thể, thành!”
Theo một tiếng cười dài của Diệp Tinh, một cỗ khí thế lăng lệ vô song lấy hắn làm trung tâm tản ra, ngay cả Thạch Thiên Hoành cũng bị bức phải lùi mấy bước. Đồng thời, những vết thương trên người hắn đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy nhanh chóng khôi phục, đem từng đạo kiếm võng từ trong nhục thân đẩy ra ngoài.
“A Di Đà Phật! Thiện tai, thiện tai!” Kim Quang Đại Sư niệm một tiếng Phật hiệu, “Không ngờ Diệp thí chủ lại yêu nghiệt đến tình trạng như thế, mượn áp lực cường đại do đối thủ gia tăng để Niết Bàn trùng sinh!”
Những người nghe lời này, tất cả đều hoàn toàn tỉnh ngộ.
Hóa ra, Diệp Đạp Thiên căn bản không phải không địch, mà là muốn mượn áp lực cường đại để đạt được đột phá. Bất quá, đây lại là một việc cực kỳ nguy hiểm, vạn nhất đột phá không được thì sao? Há chẳng phải chết toi sao?
“Người này tuyệt đối là một tên điên!”
Không ít lòng người chấn động.
Đồng tử Thạch Thiên Hoành co rụt, một loại cảm giác cực kỳ không ổn sản sinh, hắn lập tức thu chặt kiếm võng, muốn ngay lập tức ghìm chết Diệp Tinh.
“Ha ha ha! Đạo thể đã thành, ai có thể trảm ta?”
Diệp Tinh một tiếng cười dài, hắn đột nhiên duỗi ra hai tay, chộp vào hai sợi kiếm võng, dùng sức kéo một phát!
Xoẹt!
Âm thanh như giấy bị xé rách vang lên, những sợi linh ti vốn chặt chẽ trói buộc hắn lập tức như sợi mì bị hắn từng tấc từng tấc kéo đứt!
Sao có thể chứ?
Thạch Thiên Hoành đại kinh thất sắc.
Tấm kiếm võng này của hắn lợi hại kinh khủng cỡ nào? Sắc bén có thể đoạn kim thiết ngọc, dẻo dai như dây thép bách kết, lại bị Diệp Tinh kéo một cái liền đứt, vậy nhục thể hiện tại của Diệp Tinh là bực nào lợi hại?
“Hôm nay ngươi cũng uy phong đủ rồi, nhận một kiếm này của ta!”
Diệp Tinh nói xong, ống tay áo cuốn một cái, chín thanh trường kiếm hết thảy bị hắn cầm trong tay. Theo đó hắn tay vừa dương, chín thanh trường kiếm thoát tay bay ra, hóa thành chín đạo cầu vồng, từ những góc độ khác nhau bay về phía Thạch Thiên Hoành.
Chân Thần Nhất Kiếm, Nhiễu Chỉ Nhu!
Lần trước Diệp Tinh chính là nhờ một kiếm này đã chém chết Ám Kình Tông Sư Tất Thế Hoành, lần đó hắn chỉ tế ra một kiếm, liền khiến Tất Thế Hoành thụ thủ. Lần này, hắn vừa đột phá Xích Linh Đạo Thể, chín kiếm cùng lúc phát, uy lực là kinh khủng cỡ nào?
Thạch Thiên Hoành đại khủng, trong chớp mắt, hắn lại lần nữa ảo hóa ra một tấm kiếm võng, đồng thời hai tay liên tục ra chiêu, đem vô số đá tảng chất lên, ý đồ ngăn cản chín thanh phi kiếm của Diệp Tinh.
Nhưng lần này, chín thanh phi kiếm của Diệp Tinh gặp phải những đá tảng kia, như chém dưa thái rau, xuyên thẳng qua, căn bản không dừng lại một khắc nào, thậm chí ngay cả linh ti kiếm võng kia cũng không thể ngăn cản!
Sưu sưu sưu!
Chín thanh phi kiếm đồng thời cắm trên người Thạch Thiên Hoành.
Trong chớp mắt, thiên địa tĩnh lặng. Vô số võ giả dưới núi ngơ ngác nhìn đỉnh núi thất thần.
Một kiếm này của Diệp Tinh, rực rỡ, chói mắt, dường như đã làm thỏa mãn giấc mơ truy đuổi võ đạo của bọn họ, tuy không tiếng động nhưng lại như phong lôi cuồn cuộn, dư uy vẫn còn.
Đồng thời, một màn này cũng quá kịch tính rồi. Ngay vừa rồi, Diệp Tinh suýt nữa chết vì tai nạn, ai ngờ trong nháy mắt, người sắp chết lại là Thạch Thiên Hoành!
Lỗ Kính Tu trong lòng kích động đến mức chỉ muốn lớn tiếng hô to: Diệp Tiên Sư chính là Diệp Tiên Sư, quả nhiên không khiến ta thất vọng!
Đồng tử Phi Vân Tiên Cô co rụt. Nếu chín thanh phi kiếm này là nàng gặp phải, chỉ sợ cũng không thể ngăn cản. Kim Quang Đại Sư chắp hai tay lại, không nói một lời. Đồng tử Xà Hạt Chân Nhân cũng co rụt, trong mắt hiện ra một tia sợ hãi.
Không chỉ là ba người bọn họ, mà Bát Tí Thần Quyền Lưu Tùng Đào của Thương Long Phái, Huyền Chân Tử của Côn Lôn Kiếm Phái và những người khác cũng đều lóe lên vẻ sợ hãi trong mắt.
Thạch Thiên Hoành tay ôm ngực, máu không ngừng trào ra từ miệng, cười thảm nói: “Một kiếm thật lợi hại! Ta đã hiểu rồi, thật ra ngươi một mực chưa dùng hết toàn lực, cố ý lợi dụng ta để giúp ngươi đột phá đúng không?”
Diệp Tinh gật đầu: “Ngươi còn xem như không quá ngu.”
Thạch Thiên Hoành thở hổn hển nói: “Đây là kiếm pháp gì của ngươi?”
“Nếu như ngươi có thể trả lời ta một vấn đề, ta liền nói cho ngươi.” Diệp Tinh đột nhiên cúi người xuống sát bên tai Thạch Thiên Hoành, thấp giọng nói: “Tiên Thổ là gì?”
“Tiên Thổ truyền thuyết là bảo tàng mà Tiên Nhân Thượng Cổ để lại, cụ thể ở đâu, ta cũng không biết.”
“Được!”
Diệp Tinh tiếp đó thấp giọng nói mấy câu bên tai Thạch Thiên Hoành, Thạch Thiên Hoành chợt mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi chỉ vào Diệp Tinh nói: “Ngươi ——”
Hắn chỉ nói một chữ, theo đó thân thể thẳng tắp, cứ thế ngã xuống.
Tiên Thiên Võ Giả Thạch Thiên Hoành, người hống hách phong vân mấy chục năm, mang theo uy thế vô song mà đến. Hắn chưa từng liệu nghĩ, lại sẽ một mạng ô hô ở địa phương nhỏ bé Thiên Bình này.
Diệp Tinh giơ mắt quét nhìn xuống dưới núi, từng võ giả dưới núi đều cúi đầu rũ mắt, không dám cùng ánh mắt của hắn giao nhau, ngay cả Phi Vân Đạo Cô, Kim Quang Đại Sư và những người khác cũng không ngoại lệ.
------oOo------