Nguồn: read.st
"Tình Báo Bộ..." Sở Phàm nỉ non một tiếng, hốt nhiên cười lên: "Chẳng trách ngươi có thể tìm tới ta."
Sở Phàm cho rằng đối phương là nhờ Tình Báo Bộ tìm tới vị trí của mình, không ngờ Lô Kỳ An lại lắc đầu nói: "Không liên quan gì đến Tình Báo Bộ, ta chỉ tìm tới tai mắt của Lưu Cẩn Lượng hỏi một chút."
"Tai mắt của Lưu Cẩn Lượng?" Sở Phàm nghe vậy hơi nhíu mày, suy tư một lát sau, trong đầu bỗng nhiên nhảy ra một cái tên: "Tham Lang?"
"Tựa như là," Lô Kỳ An gật đầu, hồi tưởng một lát rồi tiếp lời: "Mặc một bộ quần áo màu xám, cả ngày cứ cười ha ha như đồ đần vậy, thật không biết hắn có gì đáng vui."
Lô Kỳ An nói chuyện thì không chút nào che giấu sự chán ghét trong mắt, lông mày của Sở Phàm cũng càng nhíu càng sâu.
Trước đó Sở Phàm uy hiếp Tham Lang, chính là không muốn đối phương tiếp tục cùng tổ chức Liệp Trường dây dưa cùng một chỗ, nếu không hai cường địch liên thủ, liền xem như hắn cũng có chút không chịu nổi, nhưng nhìn tình huống hiện tại này, tựa như uy hiếp của hắn không có tác dụng à?
Đúng lúc Sở Phàm đang suy nghĩ làm sao tiến thêm một bước uy hiếp Tham Lang, Lô Kỳ An bỗng nhiên sải bước tiến lên, rõ ràng không nhìn thấy động tác gì, nhưng trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách hơn mười mét đi tới bên cạnh Sở Phàm.
Trong lòng Sở Phàm giật mình, dâng lên cảnh giác, Lô Kỳ An lại không có phản ứng gì, quan sát dò xét trái phải một lát sau, đầy mặt chán ghét hỏi: "Ngươi mỗi ngày cứ tu luyện ở cái nơi đơn sơ thế này sao?"
"“Đây là lậu thất, duy ta đức hinh.”" Sở Phàm không biết làm sao lại nhớ tới câu nói này, liền thuận miệng nói ra.
Lô Kỳ An nghe xong, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, nhìn chằm chằm Sở Phàm một lát mới tiếp tục nói: "“Đi với ta đến Lưu Khắc Công Quốc đi, chỉ cần ngươi phối hợp, ta có thể cho ngươi đãi ngộ ưu việt nhất.”"
"Ngươi tới chính là vì nói cái này sao?" Sở Phàm tự tiếu phi tiếu hỏi.
"“Đương nhiên không phải, ta đối với ngươi một chút hứng thú cũng không có,”" Lô Kỳ An đầy mặt khinh thường cười nhạo nói: "“Đây chỉ là ý nghĩ của cấp trên, nghe nói ta tới tìm ngươi nên bảo ta thuận tiện nhắc một chút, có đi hay không tùy ngươi.”"
"Không nhìn ra ngươi lại dễ nói chuyện như vậy." Sở Phàm khẽ cười một tiếng, trong lòng cũng hơi thở phào nhẹ nhõm, nếu như Lô Kỳ An cũng giống như những người kia trước đó nhất định phải mang hắn đi, hắn thật sự chưa chắc có thể chạy thoát.
"“Đừng suy nghĩ nhiều, ta chỉ là không có hứng thú với ngươi mà thôi,”" Lô Kỳ An nhếch miệng lên một vòng cười khinh bỉ, trên nét mặt đầy vẻ chán ghét nhìn Sở Phàm chậm rãi nói: "“Ta thấy ngươi cũng chẳng có gì đặc biệt, thật không hiểu những lão già kia vì sao nhất định phải mang ngươi về?”"
"Chẳng có gì đặc biệt sao?"
Sở Phàm nghe vậy nhướn mày, đáy mắt đã có ánh lửa bốc lên, đường đường Ma Tôn lại bị một kẻ phàm nhân hạ thấp thành bộ dạng này, có thể nhẫn nại, không thể nhẫn nhục!
Cuối cùng Sở Phàm vẫn không động thủ, cũng không phải hắn sợ đối phương, mà là đang lúc hắn vừa định động thủ, Lô Kỳ An bỗng nhiên móc ra một quyển sổ tay lớn chừng bàn tay, lại lấy ra một cây bút thản nhiên nói: "“Chuyện phiếm lát nữa trò chuyện tiếp, nói chính sự trước.”"
"Ngươi muốn làm gì?" Sở Phàm nhìn giấy bút trong tay Lô Kỳ An ngẩn người một hồi, xung động muốn giáo huấn đối phương cũng tạm thời đè xuống.
"“Hỏi ngươi mấy vấn đề,”" Lô Kỳ An nói đoạn lật mở sổ tay, viết số "một" rồi tiếp lời: "“Yên tâm, sẽ không để ngươi phí công, chờ ta hỏi xong, ngươi cũng có thể đưa ra cho ta số lượng vấn đề tương ứng.”"
Sở Phàm nghĩ một lát xác định không có vấn đề mới gật đầu đồng ý, rồi Lô Kỳ An liền thuần thục hỏi: "Ngươi là tu vi gì?"
"Kim Đan kỳ." Sở Phàm không chút do dự trả lời, Lô Kỳ An cao hơn hắn mấy cảnh giới, liếc mắt nhìn một cái liền có thể biết đại khái, hắn không có tất yếu ẩn giấu.
"Kim Đan kỳ..." Lô Kỳ An khẽ đọc rồi viết lên sổ tay, lại nhìn về phía Sở Phàm thăm dò hỏi: "Ngươi thật là Kim Đan kỳ? Ta thấy Lưu Cẩn Lượng bị đánh thảm như vậy, còn tưởng ngươi là ẩn giấu tu vi chứ!"
"Thật sự là Kim Đan." Sở Phàm bất đắc dĩ gật đầu, đối với sự kinh ngạc của Lô Kỳ An, hắn cũng chỉ có thể đáp lại bằng một nụ cười khổ, lúc đó nếu không phải Lô Kỳ An nhúng một tay giải quyết Lưu Cẩn Lượng, hắn thật sự chưa chắc có thể giết chết đối phương.
Nếu là thời gian kéo dài quá lâu khiến Lưu Cẩn Lượng khôi phục lại, nói không chừng người chết chính là Sở Phàm rồi.
Sở Phàm nhiều lần khẳng định, Lô Kỳ An cũng không nói nhiều, lại viết số "hai" rồi tiếp tục hỏi: "Ngươi tu luyện bao lâu rồi?"
Nghe được vấn đề này, Sở Phàm lập tức do dự, kiếp trước hắn tu luyện mấy vạn năm, nhưng lời này tuyệt đối không thể nói cho người khác biết, nếu là dựa theo trùng sinh sau đó tính toán lại không đến một năm, liền xem như nói ra, Lô Kỳ An cũng chưa chắc sẽ tin.
Sở Phàm nửa ngày không nói lời nào, Lô Kỳ An tự nhiên phát hiện không đúng chỗ, cười quái dị hỏi với thâm ý khác: "“Sao vậy? Có điều khó nói sao?”"
"“Không phải, ta đang tính thời gian,”" Sở Phàm thuận miệng trả lời, trong lòng nhanh chóng tính toán một phen xong thản nhiên đáp: "“Ta sáu tuổi bắt đầu tiếp xúc tu luyện.”"
"Sáu tuổi?" Lô Kỳ An phản vấn một câu, hai mắt không nháy một cái nhìn chằm chằm Sở Phàm, tựa hồ muốn từ trên mặt đối phương nhìn ra sơ hở gì, kết quả Sở Phàm một mặt thản nhiên, trên nét mặt không có chút dao động nào.
Kỳ thật Sở Phàm nói là lời thật, hắn lúc còn rất nhỏ phụ mẫu đã song vong, vì không bị người khác ức hiếp mới bất đắc dĩ lựa chọn tu ma một đạo, lúc đó hắn thật sự chỉ có sáu tuổi mà thôi.
Nhìn chằm chằm nửa ngày cũng không phát hiện sơ hở gì, Lô Kỳ An hơi có chút thất lạc thở dài một hơi, nhìn Sở Phàm cũng chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, ngay sau đó viết xuống năm chữ "tu luyện mười mấy năm" trên sổ tay.
Sở Phàm chờ đối phương đặt câu hỏi, nhưng không ngờ Lô Kỳ An viết xong liền cất kỹ sổ tay, đầy mặt không kiên nhẫn nói: "“Đến lượt ngươi rồi, có thể hỏi hai vấn đề, nắm chặt thời gian.”"
"Ngươi chỉ hỏi ta hai vấn đề?" Sở Phàm có chút chưa kịp phản ứng, đáp án của hai vấn đề tính gộp lại bảy chữ, Lô Kỳ An phải có trí nhớ kém đến mức nào mới cần dùng sổ tay?
"“Không sai, còn một cái.”"
"Cái này cũng..."
Trong lòng Sở Phàm một trận kinh ngạc, theo bản năng muốn hỏi "Cái này cũng tính sao?" nhưng vừa nói hai chữ đã kịp phản ứng vội vàng ngậm miệng, dựa theo phong cách của Lô Kỳ An, nếu như hắn thật sự hỏi ra, chắc chắn một vấn đề cũng không thừa.
Cẩn thận cân nhắc một lát sau, Sở Phàm vẫn quyết định giải đáp nghi hoặc trước đó, ngay sau đó trầm giọng hỏi: "“Vẫn là vấn đề lần trước, băng kinh mãng các ngươi dùng để nghiên cứu là từ đâu đến?”"
Theo Sở Phàm biết, môi trường trước đó của Địa Cầu cũng không thích hợp cho linh thú sinh tồn, liền xem như thời kỳ thượng cổ chợt có xuất hiện, cho tới hôm nay cũng đã sớm nên diệt vong rồi, bất kể thủ đoạn khoa học kỹ thuật của tổ chức Liệp Trường có lợi hại đến đâu, đều khó có khả năng không có gì lại tạo ra.
Trong lòng Sở Phàm đây là một nghi hoặc rất lớn, nhưng không ngờ Lô Kỳ An nghe xong đầy mặt chán ghét, ngừng một chút mới hỏi: "“Ngươi suy nghĩ hồi lâu, kết quả liền hỏi một vấn đề không có trình độ như vậy sao?”"
"“Không sai,”" Sở Phàm gật đầu, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, cười xấu xa: "“Ngươi lại hỏi một vấn đề, cho nên ta có thể hỏi thêm một cái nữa.”"
Sắc mặt Lô Kỳ An cứng lại, ngừng một chút không kiên nhẫn khoát tay nói: "“Được thôi, cư nhiên để ngươi chui được kẽ hở!”"
"“Bớt nói nhảm, trả lời vấn đề của ta.”" Sở Phàm nghiêm mặt nói.
"“Ta không phải là người của bộ phận R&D, tình huống cụ thể ta cũng không rõ ràng,”" Lô Kỳ An thản nhiên trả lời: "“Bất quá nghe nói là bọn họ tìm thấy một ít hài cốt sinh vật kỳ quái, sau đó lợi dụng Clone – cũng có thể là thủ đoạn chuyển gen nghiên cứu ra những sinh vật kia.”"
"Clone? Chuyển gen?" Sở Phàm chớp chớp mắt, hai cái danh từ này đối với hắn mà nói vô cùng xa lạ, mặc dù trong ký ức của tiền thân có giải thích liên quan, nhưng đều là những lý giải thô thiển ngay cả da lông cũng không tính là.
------oOo------