Nguồn: read.st
Người bình thường sau khi phát hiện nguy hiểm, đều sẽ trốn ở địa phương an toàn để xem xét tình hình. Nhưng Sở Phàm thì khác, chẳng bằng lãng phí thời gian đi nghiên cứu những điềm báo hư vô phiêu miểu kia, mà trực tiếp hiện thân để dẫn ra hắc thủ giật dây đang ẩn mình trong bóng tối!
Không giống thành phố lớn, ở địa phương nhỏ như Ô Lan Trấn, nếp sinh hoạt của cư dân vẫn tương đối có quy luật. Sáng sớm, bên đường đã có tiểu thương bày quán ăn sáng. Sở Phàm sờ sờ bụng, liền tìm một chỗ gần đó ăn.
Bánh bao của Sở Phàm vừa lên bàn, lại có hai thanh niên ngáp liên tục đi tới. Hai người này chắc là vừa từ quán bar ra, cách rất xa đã có thể ngửi thấy mùi rượu trên người, mặt mày bóng nhẫy, còn mang theo một đôi mắt quầng thâm thật to.
Hai người đi thẳng đến bàn trống phía sau Sở Phàm ngồi xuống, gọi chủ quán mang hai lồng bánh bao, sau đó cứ thế tự nói chuyện với nhau.
"Này, anh nghe nói chưa? Tối hôm qua, bên rừng chắn cát bốc cháy, nghe nói chết cháy mấy người đó!" Một thanh niên đầu cua nói nhỏ.
"Thật hay giả? Chỗ đó không phải bị bỏ hoang rồi sao? Sao còn có người đến đó?" Thanh niên tóc dài kia hồ nghi hỏi, rõ ràng là không quá tin tưởng.
"Ta lừa ngươi làm gì!"
Thanh niên đầu cua trừng mắt nhìn một cái, hạ thấp giọng kể lại. Tuy hắn cũng chỉ nghe nói lung tung, nhưng lại kể sinh động như thật, nếu không có vài chi tiết không khớp, Sở Phàm còn phải hoài nghi tên này cũng ở hiện trường rồi!
Nói xong chuyện hỏa hoạn, thanh niên đầu cua ngừng một lát rồi hỏi: "Này, đúng rồi, khi nào cậu chuẩn bị trở về thế?"
"Đương nhiên là chờ trận đấu kết thúc chứ," thanh niên tóc dài kia nói: "Hỏi cái này làm gì? Cậu muốn đi rồi à?"
"Ừm, tôi chuẩn bị đi vào buổi chiều," thanh niên đầu cua vừa nói vừa liếc mắt nhìn bốn phía, xác định không có ai nghe lén mới nói nhỏ: "Tôi có một biểu ca làm cảnh sát ở Ngân Hợp Thị, hắn nói với tôi mấy ngày nay sẽ bắt đầu đàn áp mạnh tay. Xe của tôi đã độ thành ra thế rồi, lỡ bị bắt thì ngại chết."
"Đàn áp mạnh tay?" Thanh niên tóc dài giật mình, vội vàng hỏi: "Là bắt xe độ sao? Vậy tôi cũng phải mau chóng rút lui thôi!"
"Bắt cái quái gì mà xe độ," thanh niên đầu cua cười nhạo nói: "Nghe biểu ca tôi nói lần này có hành động lớn, người đều được điều từ tỉnh ngoài đến, thật giống như là muốn vào hoang mạc vây quét cái tên đó."
"Ai cơ?" Thanh niên tóc dài hỏi với vẻ mặt mờ mịt.
"Tôi cũng quên rồi, hình như tên là Sa Hồ hay Sa Lang gì đó, dù sao cũng là một đầu mục cường đạo." Thanh niên đầu cua trả lời một câu. Đúng lúc tiểu thương mang bánh bao tới, chủ đề của hai người cũng vì thế mà dừng lại.
Hai người bọn họ không nói nữa, Sở Phàm lại hơi nhíu mày. Trong lòng hắn mơ hồ cảm thấy chuyện hai người này nói có chút liên quan đến mình, nhưng rốt cuộc là quan hệ gì thì lại không rõ lắm.
Suy nghĩ một hồi vẫn không có manh mối, Sở Phàm liền dự định trực tiếp đến moi móc lời. Thế nhưng, khi hắn quay đầu lại thì hai người kia đã ăn xong và rời đi, hắn cũng chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
"Sa Hồ? Sa Lang?" Sở Phàm nhíu mày thầm nói một lần, bỗng nhiên cảm thấy cái tên này hình như đã nghe ở đâu đó. Nghĩ nghĩ một chút, hắn nhét cái bánh bao cuối cùng vào miệng, ném một tờ tiền đỏ lên bàn rồi đứng dậy rời đi.
Bệnh viện Ô Lan Trấn.
James nằm ngáy o o trên giường bệnh. Trải qua mấy ngày hồi phục, cả người hắn đã béo lên một vòng, tuy vết thương trên đầu vẫn chưa tháo chỉ, nhưng sắc mặt đã hồi phục bình thường.
Rầm!
Một tiếng vang lớn, James lập tức giật mình tỉnh giấc từ trong mơ, mặt đầy kinh hãi, mờ mịt nhìn về phía cửa, phát hiện là Sở Phàm thì mới thở phào nhẹ nhõm.
"Sở tiên sinh, sao ngài lại đến từ sáng sớm thế này?" James đứng dậy tựa vào gối đầu bất đắc dĩ hỏi, sắc mặt hồng hào của hắn hơi trắng bệch, cho thấy tiếng vang lớn vừa rồi thật sự đã hù cho hắn sợ xanh mặt.
"Có việc muốn hỏi ngươi." Sở Phàm nhẹ nhàng trả lời, không hề để tâm đến việc James vẫn còn kinh hồn bạt vía, hắn đặt mông ngồi vào cạnh giường, từ trong giỏ trái cây trên tủ đầu giường lấy ra một quả chuối rồi ăn ngay.
James thấy vậy không khỏi phì cười, đem giỏ trái cây còn lại trực tiếp đặt vào bên cạnh Sở Phàm rồi hỏi: "Hỏi gì thế? Trận đấu gặp phải rắc rối sao?"
"Không phải," Sở Phàm lắc đầu, nhai chuối mơ hồ không rõ hỏi: "Ngươi từng nghe nói về Sa Hồ hoặc là Sa Lang chưa?"
"Đương nhiên là từng nghe qua rồi," James thản nhiên trả lời: "Mấy chục năm trước còn khá hung hăng ngang ngược, gây ra tổn thất không nhỏ cho dân chăn nuôi địa phương. Sau này đã tiến hành một lần hoạt động săn sói, bây giờ hình như đã mai danh ẩn tích rồi."
"Mai danh ẩn tích sao?" Sở Phàm nhíu mày, như có điều suy nghĩ thầm nói: "Mấy người làm cảnh sát này đúng là nhàn rỗi không có việc gì làm, mấy con sói cũng đành phải khiến bọn họ huy động binh lực vây quét?"
"Ngươi nói gì? Vây quét gì cơ?" James nghe vậy nghi hoặc hỏi.
Sở Phàm ném đi vỏ chuối, thản nhiên trả lời: "Ta nghe nói lúc ăn bữa sáng, bên Ngân Hợp Thị tập kết không ít cảnh lực tỉnh ngoài, nói là muốn vào hoang mạc vây quét Sa Hồ và Sa Lang, có thể là đám súc sinh đó lại bắt đầu hung hăng ngang ngược rồi chăng?"
Khi Sở Phàm nói, thần tình lạnh nhạt, không hề cảm thấy đây là chuyện gì quan trọng. Không ngờ James nghe xong, lông mày hắn đều dựng lên, "bật" một cái ngồi thẳng người lo lắng hỏi: "Ngươi nói thật sao? Bọn họ thật muốn đi vây quét Sa Hồ và Sa Lang?"
James kích động như vậy, Sở Phàm không khỏi mù tịt, chớp chớp mắt do dự nói: "Ta cũng là nghe nói thôi, ngươi phản ứng lớn thế làm gì?"
"Sắp xảy ra đại sự rồi!" James quát khẽ một tiếng, đưa tay giật bay kim tiêm trên mu bàn tay, xoay người xuống giường, khập khiễng chạy đến cửa phòng bệnh hô lớn: "Bác sĩ! Y tá! Tôi muốn chuyển viện!"
Sở Phàm nhìn thấy kỳ quái, một tay túm lấy cổ áo James ném người vào giường nghi hoặc hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì!"
"Không còn thời gian giải thích nữa! Ngươi cũng mau chóng đi đi, chậm thêm nữa là không kịp nữa rồi!" James với thần tình lo lắng trả lời một câu, sau đó liền từ dưới giường lấy ra rương hành lý bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tuy hắn không nói gì, nhưng hắn càng sốt ruột thì Sở Phàm càng cảm thấy hắn khẳng định biết chút ít gì đó.
"Không nói rõ ràng, ngươi chẳng nghĩ đi đâu được đâu." Sở Phàm nhấc chân đạp lên rương hành lý lạnh lùng nói. James vừa nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của Sở Phàm, đành phải thở dài một hơi giải thích.
Với tư cách là người quản lý của cuộc thi thể thao mạo hiểm Kim Ngưu, James đã đến Ô Lan Trấn không dưới mười lần, cũng xem như là hiểu rõ tình hình địa phương. Sở Phàm đến tìm hắn hỏi thăm tình hình cũng là vì điều này.
Và James cũng thật sự không làm Sở Phàm thất vọng, sau khi giải thích một trận bằng vài lời, Sở Phàm mới biết được chuyện gì đã xảy ra.
Thì ra "Sa Hồ" và "Sa Lang" không phải là tên động vật mà Sở Phàm nghĩ, mà là biệt danh thủ lĩnh của một bọn cường đạo địa phương. Sa Hồ là đại ca băng nhóm, con người hắn âm hiểm xảo quyệt, lại hiểu được cách thẩm thời độ thế, lại thêm thực lực vượt xa người thường, trong số các cường đạo ở toàn bộ khu vực Tây Bắc đều là đệ nhất nhân không thể tranh cãi.
So với Sa Hồ, Sa Lang lại không có bản sự lớn đến thế, gã này tham tài háo sắc, lại nhỏ nhen bụng dạ hẹp hòi, thời trẻ chỉ là một tiểu lưu manh vô danh tiểu tốt. Chỉ là khi Sa Hồ vừa chạy trốn tới Tây Bắc thì được hắn giúp đỡ, nên mới cho hắn một vị trí nhị đương gia.
Nói là nhị đương gia, kỳ thực Sa Lang không có bao nhiêu thực quyền, nhưng hắn cũng được tự tại, cả ngày ngoại trừ ăn uống thả cửa chính là khắp nơi gây chuyện. Nếu không có Sa Hồ che chở, đã sớm không biết bị người ta chém chết chôn ở dưới chân cồn cát nào rồi.
James nói xong, thở phào một hơi, đẩy chân Sở Phàm ra, vừa thu dọn đồ đạc vừa tiếp tục nói: "Bây giờ cảnh sát làm ra động tĩnh lớn như vậy, khẳng định là đã quyết tâm giết chết bọn chúng. Đến lúc đó động tĩnh chắc chắn không nhỏ, ta khuyên ngươi cũng mau chóng rời đi, miễn cho thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư!"
------oOo------