Nguồn: read.st
Nghiêng tai lắng nghe động tĩnh xung quanh, Sở Phàm tâm niệm vừa động liền ở trong lòng bàn tay phóng ra ngọn lửa màu đỏ cam, khoảnh khắc ánh lửa sáng lên, hắc ám xung quanh giống như là thuỷ triều lui đi, một gian thạch thất mười mấy mét vuông cũng theo đó hiện ra trước mặt Sở Phàm.
Gian thạch thất này cũng là tạm thời đào móc ra, bởi vì không có đồ vật cho nên nhìn có chút trống rỗng, độ cao vẫn chỉ cao hơn nửa người, Sở Phàm dứt khoát liền không đứng dậy, giơ ngọn lửa lên quan sát xung quanh một lần liền nhíu mày.
Trên tường thạch thất, trừ cửa hang Sở Phàm tiến vào ra, một bên khác còn có một cửa hang tương tự, trên bùn đất mặt đất còn lưu lại dấu vết kéo lê rõ ràng, phỏng chừng hung thủ kia đã mang theo thi thể rời đi.
Từ lúc Sở Phàm biết được điểm ẩn thân đến nay đã qua mười mấy phút, hung thủ có thể xuất hiện ở bất kỳ địa phương nào trên đảo, vịt đã nấu chín lần nữa bay khỏi trước mắt Sở Phàm.
Phát hiện manh mối đứt đoạn, Sở Phàm cũng không nhịn được có chút hối hận, không biết là cố ý hay vô tình, hắn lựa chọn từ một thông đạo khác đi ra ngoài, lối ra trên mặt đất này ở phía sau một biệt thự trong khu Địa tự, vị trí được lựa chọn vô cùng xảo diệu, tuy rằng xung quanh người đến người đi, nhưng rất khó phát hiện nơi này có gì đó quái lạ.
Sở Phàm vừa vỗ bay bùn đất dính vào trên người, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng áo bay phá không, quay đầu liền thấy Chung Vô Ưu vừa mới rơi xuống đất, ngay sau đó vẫy vẫy tay nhàn nhạt nói: "Không đuổi kịp, để hắn chạy mất rồi."
Chung Vô Ưu đang muốn hỏi thăm tình hình, nghe thấy lời này lập tức không biết nên nói gì, dừng lại một chút mới hỏi dồn: "Vậy có phát hiện manh mối gì không?"
"Thân cao chừng một mét tám, không mập không ốm." Sở Phàm suy nghĩ một chút trả lời.
Chung Vô Ưu yên lặng lẩm nhẩm mấy lần, đột nhiên nhìn về phía Sở Phàm hồ nghi hỏi: "Ngươi cao bao nhiêu?"
Sở Phàm vừa nghe lời này liền biết Chung Vô Ưu có ý gì, không hề nghĩ ngợi liền lạnh giọng trả lời: "Dáng người của hung thủ không sai biệt lắm với ta, nhưng không phải là ta."
"Ta biết không phải là ngươi, tùy tiện hỏi một chút thôi." Chung Vô Ưu cười cười ngượng nghịu, tựa hồ tâm tư bị nói toạc ra có chút ngượng ngùng.
Sở Phàm cũng không để ý sự hoài nghi của Chung Vô Ưu, tiếp tục vỗ vỗ bùn đất tiện miệng hỏi: "Tình hình trên đảo thế nào rồi?"
"Tổn thất thảm trọng," Chung Vô Ưu thở dài một hơi trả lời: "Người chế tạo bạo tạc hình như rất quen thuộc với hòn đảo, nơi bạo tạc đều ở bên đường, dọn dẹp sẽ rất phiền phức."
"Lại là quen thuộc địa hình sao?" Sở Phàm nghe vậy nhíu nhíu mày, đêm hôm đó Trâu Trạch bị giết, đạo hắc ảnh mà hắn nhìn thấy kia cũng rất quen thuộc địa hình, phỏng chừng mười phần là cùng một người.
Sở Phàm cho rằng đây là một manh mối trọng yếu, Chung Vô Ưu lại không nghĩ như vậy, những năm này đại hội Diễn Võ đều tổ chức trên đảo, trừ những môn phái mới nổi lên mấy năm gần đây ra, những người khác đều đã đến ít nhất một lần, nếu như quen thuộc địa hình cũng đáng được hoài nghi thì, trên đảo chí ít có gần ngàn người khả nghi.
Mặc kệ nói thế nào, bây giờ Lôi Vương cùng những người khác lần nữa mất tích, manh mối cũng theo đó đứt đoạn, hai người lại trò chuyện mấy câu, phát hiện không có manh mối gì liền riêng phần mình đi về nghỉ.
Trên đảo vừa mới trải qua mấy chục trận bạo tạc, khu biệt thự Thiên Tự lại không chịu đến chút ảnh hưởng nào, phỏng chừng là bởi vì người ở tại nơi này đều là danh môn đại phái, hắc thủ sau lưng kia tự biết thực lực không địch lại, cho nên mới cố ý bỏ qua nơi này.
Sở Phàm trong đầu suy nghĩ manh mối còn lại duy nhất, trở lại biệt thự số năm đẩy cửa liền đi vào, lại ở trong khách sảnh thấy một người không tưởng được.
"Ngươi sao lại ở đây?" Sở Phàm hơi nhíu mày hỏi, người kia chính là Đại công tử Chung Tử An của Bát Hoang đảo, cũng không biết từ lúc nào bắt đầu, người này đột nhiên liền biến mất trong tầm mắt mọi người, lúc này sao lại đột nhiên xuất hiện?
Chung Tử An đang cùng Lưu Cẩn Đức nói chuyện, nghe vậy thần thái tự nhiên cười nhẹ trả lời: "Bây giờ trên đảo ám lưu cuộn trào, vừa rồi lại xảy ra bạo tạc, cho nên phụ thân bảo ta đến xem chư vị Lưu gia có bị thương hay không."
"Nhìn không ra ngươi còn rất quan tâm Lưu gia sao?" Sở Phàm tự tiếu phi tiếu hỏi ngược lại một câu, trong lòng ẩn ẩn cảm thấy Đại công tử này vô cùng khả nghi!
"Sở sư huynh nói đùa rồi," Chung Tử An cười nhẹ một tiếng, vẫn thần thái tự nhiên trả lời: "Phụ thân đã dặn dò, Lưu gia cũng được, những môn phái khác cũng vậy, người đến đều là khách, chư vị đến Bát Hoang đảo của ta làm khách, chúng ta đương nhiên phải dốc sức bảo đảm sự chu toàn của chư vị."
Chung Tử An nói giọt nước không lọt, giữa thần sắc cũng không có bất kỳ dị thường nào, Sở Phàm nhíu mày không nói gì, Lưu Cẩn Đức ở một bên cảm thấy không khí có chút không đúng, vội vàng đứng ra giảng hòa nói: "Chung Đại công tử vất vả rồi, cũng xin Đại công tử thay lão phu bày tỏ lòng cảm ơn đến chư vị đồng đạo của Bát Hoang đảo!"
"Lưu gia chủ nói quá lời rồi, đây đều là những gì chúng ta nên làm!" Chung Tử An vội vàng chắp tay đáp lễ, dừng lại một chút lại nhìn Sở Phàm nói: "Chư vị có bất kỳ yêu cầu gì đều có thể phân phó cho đệ tử Bát Hoang đảo, không có chuyện gì thì ta liền đi trước rồi, còn phải đi các môn phái khác bái phỏng một chút."
Chung Tử An nói xong liền đi đến cửa ra, Sở Phàm có lòng muốn ngăn lại đối phương, cân nhắc nhiều lần cuối cùng vẫn không động thủ.
"Đại công tử đi thong thả!"
Lưu Cẩn Đức chắp tay cáo biệt, nhìn bóng lưng Chung Tử An biến mất ở bên ngoài cửa, nụ cười trên mặt trong nháy mắt biến thành lo lắng, mấy bước đi đến trước mặt Sở Phàm nhỏ giọng hỏi: "Sở Phàm! Ngươi vừa rồi làm sao vậy? Thật sự quá thất lễ rồi!"
Nhìn bộ dạng thành hoảng thành khủng của Lưu Cẩn Đức, Sở Phàm thật sự lười biếng giải thích, tiện miệng đáp lại một câu liền xoay người rời đi, phân rõ phương hướng sau đó chạy thẳng tới biệt thự số một Thiên Tự.
Sở Phàm đến nơi này thì Chung Vô Ưu cũng vừa mới trở về, hai người ở cửa sân gặp nhau, không đợi Chung Vô Ưu nói chuyện Sở Phàm liền vội vàng hỏi: "Chung Tử An ở đâu?"
"Tử An? Không biết a."
Chung Vô Ưu vẻ mặt mờ mịt, Sở Phàm nhìn thấy phản ứng này của hắn, gần như ngay tại chỗ liền xác định được suy đoán trong lòng!
Vừa rồi lúc ở biệt thự Lưu gia, Chung Tử An nói là Chung Vô Ưu phái hắn đi xem xét tình hình, thế nhưng bây giờ Chung Vô Ưu rõ ràng không biết chuyện này, vậy thì vấn đề xuất hiện ở trên người ai liền nhất mục liễu nhiên rồi!
Chung Vô Ưu còn không biết chuyện gì, thấy Sở Phàm một mực không nói lời nào liền nghi hoặc hỏi: "Ngươi tìm Tử An có việc sao?"
"Lát nữa ngươi liền biết!"
Biệt thự số một Thiên Tự, khách sảnh.
Sở Phàm và Chung Vô Ưu ngồi trên ghế sô pha, bàn trà đối diện đứng Chung Tử An và Chung Tử Ninh hai huynh đệ, Tần Văn Phong của Phất Liễu sơn trang và trưởng lão Phích Lịch Môn lần lượt đứng ở cửa ra và cửa sổ, giống như phòng bị có người chạy trốn vậy.
Trầm mặc mấy phút đồng hồ sau, Chung Tử Ninh không nhịn được trước thử dò xét hỏi: "Phụ thân, người gấp như vậy gọi chúng con về rốt cuộc có chuyện gì a?"
Chung Vô Ưu không nói gì, Sở Phàm ngồi ở một bên nhàn nhạt hỏi: "Đêm hôm đó Trâu Trạch bị giết, ngươi ở địa phương nào?"
Ngữ khí Sở Phàm bình thản nghe không ra bất kỳ cảm xúc nào, Chung Tử Ninh nghe vậy lại do dự, bởi vì lúc đó hắn cảm thấy Chung Vô Ưu không quá đúng, cho nên đêm hôm đó ở trong mật thất phía dưới biệt thự len lén điều tra, tuy rằng về sau hiểu lầm đã được hóa giải, thế nhưng ngay trước mặt Chung Vô Ưu nói ra chuyện này, vẫn là khiến hắn có chút ngượng ngùng.
Chung Tử Ninh ấp úng nửa ngày cũng không nói ra nguyên cớ, ngay khi Chung Vô Ưu có chút không kiên nhẫn, Tần Hạo Nguyên đang canh giữ ở cửa đột nhiên tiến lên nói: "Đêm hôm đó ta và Nhị công tử cùng nhau nghiên cứu công pháp, sau này nghe nói xảy ra chuyện liền vội vàng chạy đến hiện trường."
"Các ngươi cùng một chỗ nghiên cứu công pháp sao?" Chung Vô Ưu nghe vậy lập tức nhíu mày, bởi vì công pháp Chung Tử Ninh tu luyện và Phất Liễu sơn trang không có bất kỳ điểm tương tự nào, có gì có thể nghiên cứu chứ?
------oOo------