Nguồn: read.st
Không khí đột nhiên yên lặng một cách quỷ dị. Sau một lát trầm mặc với biểu lộ cổ quái, Tùy Bán Huyền bỗng nhiên thăm dò hỏi với giọng điệu chần chừ: “Lão tiểu tử kia có phải là chính mình chạy mất rồi không?”
“Chắc là... không phải đâu nhỉ?” Sở Phàm khẽ đáp, giọng điệu chần chừ cho thấy chính hắn cũng không tin lời mình nói.
Ngô Quốc Dịch đứng ra phất tay nói: “Trước tiên đừng quản hắn nữa, đã vậy mê hồn pha này không lợi hại đến thế, chúng ta mau rời đi mới là việc quan trọng!”
Lời nói này được tất cả mọi người nhất trí tán đồng. Nhưng ngay khi bọn họ đang tràn đầy lòng tin chuẩn bị xuất phát, từ trong bóng tối ở sau người bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng!
“Ai!”
Sở Phàm quát khẽ một tiếng quay đầu nhìn lại, đồng thời có mấy đạo ánh đèn pin quét về phía sau người, rồi bọn họ liền thấy Trần chưởng môn vừa biến mất đang đứng ở đó, một tay đặt ở trước mắt chắn ánh đèn pin, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Ể? Các ngươi đến từ lúc nào vậy?”
Lần này tất cả mọi người đều ngớ người. Tùy Bán Huyền là người không nhịn được trước, mở miệng hỏi: “Trần chưởng môn, chúng ta rõ ràng nhìn thấy ông đi lên mặt nước rồi, sao ông lại vòng về làm gì?”
“Mặt nước nào? Ai vòng về rồi?”
Trần chưởng môn vẻ mặt ngớ người, hồi tưởng một lát rồi tiếp tục nói: “Vừa rồi ta cứ theo ánh đèn pin mà đi, nhưng một mực không nhìn thấy mặt nước, đến khi hết sáng ta mới nghe thấy tiếng nước, muốn qua đó xem xét tình hình rồi quay lại gọi các ngươi, kết quả là không tài nào đi đến bờ được, sau đó nhìn thấy chỗ này có ánh sáng ta liền đi qua, không ngờ dĩ nhiên lại là các ngươi!”
Lời vừa dứt, biểu tình của tất cả mọi người đều trở nên cổ quái. Sở Phàm dùng ánh mắt dò xét nhìn Trần chưởng môn, phản ứng thứ nhất chính là đối phương đang nói dối, dù sao hắn là tận mắt nhìn thấy đối phương đi lên mặt nước tiến vào bóng tối!
Thế nhưng khi Trần chưởng môn kể lại thì mạch lạc rõ ràng, sự mờ mịt và nghi hoặc trong mắt cũng không giống như là giả vờ, trừ phi là một ảnh đế ẩn mình trong dân gian, nếu không Sở Phàm không có khả năng không nhìn ra một chút sơ hở nào.
Khi phân biệt thật giả, Sở Phàm chợt nhớ tới trước đó lúc ở trong mật thất địa cung, Trần chưởng môn vì bạo lộ dược điền để chia phần lợi lộc, đã cố ý đánh thương một người, muốn nhân cơ hội đó dẫn những người khác vào dược điền, khi đó chính vì diễn kỹ vụng về nên mới bị nhìn ra sơ hở.
Hơn nữa xét theo tình hình lúc đó, khả năng Trần chưởng môn cố ý diễn hỏng là cực kỳ bé nhỏ, vậy thì điều đó có nghĩa là diễn kỹ của đối phương không cao siêu, xác suất lời nói vừa rồi là nói dối không lớn.
Nghĩ đến đây, ánh mắt dò xét của Sở Phàm cũng dần tiêu thất. Hắn dừng lại một chút, trầm giọng nói: “Trần chưởng môn, xin ông hãy kể lại chi tiết hơn tình hình vừa rồi.”
Lúc đầu Trần chưởng môn còn tưởng những người này hợp lại cùng nhau cố ý chỉnh hắn, mãi đến bây giờ mới phản ứng lại thấy không đúng, lập tức cũng không dám giấu giếm, cẩn thận hồi ức một lát sau, liền kể lại quá trình từ khi hắn xuất phát từ sườn đất, rồi đến lúc xuất hiện sau lưng mọi người.
Tất cả mọi người đều tụ tinh hội thần lắng nghe, hi vọng có thể từ đó tìm ra dù chỉ một chút xíu manh mối, thế nhưng cho đến khi Trần chưởng môn nói xong, mọi người vẫn ngớ người không có manh mối nào.
Sở Phàm thần sắc ngưng trọng nhìn sườn đất, rõ ràng chỉ có mấy trăm mét là có thể chạy thoát, đặt vào lúc bình thường chẳng qua chỉ là một khoảng cách vọt mình, thế nhưng giờ phút này lại giống như một thiên tiệm khó có thể vượt qua!
Ngay lúc mọi người không biết như thế nào cho phải, trong bóng tối lại lần nữa truyền đến một trận tiếng bước chân, trong sự nhẹ nhàng mang theo vài phần tạp loạn, tựa hồ có không ít người đang chạy tới bên này.
“Tắt đèn pin đi!”
Sở Phàm vội vàng hạ lệnh khẽ nói, vừa nói vừa đưa tay tắt đèn pin bên cạnh, những người khác cũng thi nhau bắt chước, theo một tiếng “lạch cạch” nhỏ, thân hình tất cả mọi người đều lập tức bị bóng tối không thấy năm ngón tay nuốt chửng vào trong.
Gần như ngay lúc đó, Sở Phàm bỗng nhiên cảm giác một đạo kình phong ập thẳng vào mặt, còn chưa kịp cẩn thận cảm ứng thì đã phát hiện cổ đột nhiên căng thẳng, tiếp đó cự lực như bài sơn đảo hải cuốn tới, chỉ trong một sát na đã đè hắn xuống đất!
Sau lưng đập phải tảng đá kích thích một trận kịch liệt đau đớn, Sở Phàm cũng không nhịn được hít một hơi khí lạnh, quả quyết bật sáng đèn pin chiếu về phía người tới, đồng thời tay kia nắm chặt nắm đấm không chút lưu tình mà đấm tới!
Bành!
Chỉ nghe một tiếng vang trầm đục, Chung Vô Ưu giống như thần binh trời giáng còn chưa kịp nói lời nào đã bị Sở Phàm một quyền đánh bay, lại lần nữa rơi xuống mảnh bóng tối mà hắn vừa xông ra, trong hỗn loạn lại là một trận tiếng vang trầm đục lốp bốp, giống như là có không ít người bị Chung Vô Ưu bay ngược đập trúng trên mặt đất.
Tranh thủ khoảnh khắc hỗn loạn ngắn ngủi của đối phương, Sở Phàm vận lực eo bụng, bật người đứng dậy như cá chép vượt vũ môn, tay phải nắm hư không ngưng tụ thành một cây ma khí trường thương, giơ tay lên liền ném về phía Chung Vô Ưu vừa biến mất!
Tranh ——
Trường thương phá không kích thích một trận tiếng ong ong, nơi đi qua lưu lại một đạo hắc tuyến, phảng phất ngay cả không gian cũng bị xé nứt!
Đồng thời, những người khác ở sau lưng Sở Phàm cũng lần lượt phản ứng lại. Tùy Bán Huyền, Ngô Quốc Dịch, Trần chưởng môn đứng vai kề vai một chỗ, gắt gao chắn những người có thực lực hơi kém hơn ở sau lưng, từng đạo linh lực ba động xông thẳng lên trời, trừng mắt nhìn chằm chằm bóng tối đối diện!
Ma khí trường thương xông vào bóng tối, tựa như trâu đất xuống biển mà mất đi tiếng động. Sở Phàm đợi mấy giây mới tâm niệm khẽ động triệu hồi trường thương về, cổ tay khẽ đảo, đeo chéo sau lưng, mắt lạnh nhìn vào bóng tối, trầm giọng hỏi: “Chung Đảo chủ, ông đây là có ý gì?”
“Ngươi còn mặt mũi hỏi ta?”
Trong bóng tối truyền đến một tiếng hét to, ngay sau đó Chung Vô Ưu liền tóc tai bù xù xông ra ngoài, nhìn biểu tình dữ tợn kia giống như muốn nuốt sống lột da lột thịt Sở Phàm vậy!
Khí tức cuồng bạo ập thẳng vào mặt, Sở Phàm cũng không nhịn được siết chặt trường thương trong tay, bất quá cuối cùng hai người vẫn không đánh nhau, bởi vì ngay khi Chung Vô Ưu vừa mới xông ra khỏi bóng tối, lại một đạo bóng người theo sát phía sau, một phát liền gắt gao ôm lấy Chung Vô Ưu chặn lại.
“Phụ thân! Hiện tại chúng ta còn chưa thoát hiểm, tuyệt đối không thể tự tương tàn sát, còn mong người nghĩ lại ba lần!”
Người ngăn Chung Vô Ưu lại lo lắng hô to, Sở Phàm nghe được tiếng mới nhận ra người kia là Nhị công tử Chung Tử Ninh của Bát Hoang Đảo. Điều này không phải Sở Phàm bị mặt mù, mà là dáng vẻ của Chung Tử Ninh giờ phút này thật sự quá khó nhận biết.
Nguyên bộ nguyệt bạch Đường trang chỉ còn lại một chiếc quần rách nát, nửa người trên cơ bắp tinh luyện đầy rẫy những vết thương nhỏ xíu, trên mặt bị lửa hun khói đen thành một mảng lớn, mái tóc ngắn gọn gàng trực tiếp bị đốt thành đầu trọc, theo động tác còn có những hạt tro bụi nhỏ mịn tốc tốc rơi xuống. Dáng vẻ này nếu như không mở miệng nói chuyện, đoán chừng ngay cả cha ruột của hắn cũng không nhận ra!
Bị con ruột ngăn lại, Chung Vô Ưu cũng không dám toàn lực giãy dụa, đứng tại chỗ hai mắt đỏ ngầu trừng mắt nhìn Sở Phàm, gần như là từ kẽ răng nặn ra một câu chất vấn: “Ngươi vì cái gì muốn hại ta!”
------oOo------