Nguồn: read.st
“Không bình tĩnh nổi đâu!” Đệ tử Bát Hoang Đảo còn chưa đứng vững đã lo lắng hô to: “Tiểu tử kia lại trở về rồi! Hơn nữa hình như còn mang theo trợ thủ!”
“Cái gì?” Tần Hạo Nguyên nghe vậy sắc mặt cả kinh, ngay cả vẻ mặt của Sở Phàm cũng lập tức trở nên ngưng trọng. Thanh niên thần bí kia va không mở được cửa nên mới tạm thời rời đi, nếu quả thật mang theo trợ thủ trở về, khẳng định không phải hạng tầm thường, ít nhất cũng lợi hại hơn thanh niên thần bí kia nhiều!
Không đợi đệ tử Bát Hoang Đảo giải thích chi tiết, ba người đã lần lượt động thân xông về phía mộ môn. Khi còn cách năm sáu mét, Sở Phàm liền mơ hồ nghe thấy tiếng người nói chuyện ở bên ngoài, vội vàng xua tay ý bảo những người khác phía sau giữ yên tĩnh.
Không có tiếng bước chân ảnh hưởng, tiếng nói chuyện ở bên ngoài lập tức rõ ràng hơn nhiều. “Sự tình chính là như vậy, bọn họ trốn ở trong hậu thất, ta không biết phương pháp mở cửa, cho nên liền mời ngài tới.”
Sở Phàm trước hết nghe thấy thanh niên thần bí kia nói chuyện, giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng ngữ khí lại tỏ ra rất là cung kính. Từ ý tứ trong lời hắn nói không khó nghe ra, hắn vừa rồi hẳn là đang giới thiệu tình huống ở đây cho trợ thủ.
Dừng lại một lát sau, một tiếng nói xa lạ chậm rãi nói: “Nhiều năm như vậy rồi, vẫn không có chút tiến bộ nào, chút việc nhỏ này cũng làm không được, làm sao tranh giành với ứng cử viên của ba điện kia?”
Tiếng nói xa lạ này lộ ra vẻ tang thương đã trải qua năm tháng, dường như người nói chuyện tuổi tác không nhỏ. Vẻn vẹn hai ba câu nói, giống như là quát mắng, nhưng trong ngữ khí lại mang theo vài phần ý hận rèn sắt không thành thép.
Sở Phàm ghé vào cửa nghe nhất thanh nhị sở. Nghe được mấy chữ “ứng cử viên của ba điện” này về sau, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi!
Từ ý tứ trong lời này không khó nghe ra, người nói chuyện tự thành một điện, cộng thêm ba điện khác liền có “Tứ Điện”. Lại đem “ứng cử viên” và tình báo đạt được lúc trước hợp lại cùng nhau, Sở Phàm hầu như lập tức liền nghĩ đến Vô Cực Thánh Điện mà Bạch Lạc đã nói!
Lúc trước ở trong hố sâu, Bạch Lạc từng nói đương đại Huyền Vũ Sứ của Vô Cực Thánh Điện cho rằng tu luyện xảy ra sai sót, dẫn đến cuối cùng thân tử đạo tiêu. Người phụ trách của ba điện khác liền đi ra ngoài tìm kiếm người kế thừa danh hiệu Huyền Vũ Sứ, cho nên hắn mới dẫn Huyền Vũ đến Huyền Vũ Lăng, tham gia khảo nghiệm của Sơ Đại Huyền Vũ Sứ.
Vừa nghe nói sự kiện này thì, Sở Phàm còn cho rằng Huyền Vũ sau khi thông qua khảo nghiệm, liền có thể trở về Vô Cực Thánh Điện kế thừa danh hiệu Huyền Vũ Sứ. Lúc ấy hắn còn cảm thấy phương thức lựa chọn này hơi trẻ con, bây giờ mới phát hiện hình như không phải chuyện hắn nghĩ như vậy!
Sở Phàm không biết tiếng nói tang thương bên ngoài là người phụ trách của điện nào, nhưng khẳng định cũng là dẫn người đến tham gia khảo nghiệm. Như thế mà nói, thanh niên thần bí lúc trước tám thành cũng là ứng cử viên của Huyền Vũ Sứ!
Sau khi đối chiếu thực lực của Huyền Vũ và thanh niên thần bí, Sở Phàm không khỏi âm thầm thầm nói trong lòng: “Nếu tên gia hỏa này cũng là ứng cử viên thì…… tỷ lệ thắng của Huyền Vũ hình như có chút thấp a?”
Hết thảy này đều là Sở Phàm nghĩ đến trong nháy mắt, trong hiện thực chỉ qua không đến nửa giây. Hầu như chính là cùng lúc tiếng nói tang thương rơi xuống, thanh niên thần bí liền thái độ cung kính tiếp lời nói: “Tiền bối Thanh Long Sứ dạy dỗ là phải, nhưng vãn bối vốn là không cầu kế thừa Huyền Vũ Điện, chỉ cần có thể học tập bên cạnh ngài liền đã rất thỏa mãn rồi.”
Nghe được thanh niên thần bí coi trời bằng vung vậy mà cũng biết nịnh nọt, Sở Phàm không khỏi có chút kinh ngạc. Đồng thời hắn cũng biết thân phận của tiếng nói tang thương kia—— Thanh Long Sứ của Vô Cực Thánh Điện!
Giờ phút này Sở Phàm đã xác định suy nghĩ trong lòng, nhưng hắn lại không có chút cảm giác vui vẻ nào, bởi vì hắn còn nghĩ đến một vấn đề then chốt khác. Nếu cửa ngoài thật sự là Thanh Long Sứ và ứng cử viên đến tham gia khảo nghiệm, chỉ sợ cánh cửa mộ này là không ngăn cản được đối phương rồi……
Gian hậu thất này là địa phương khảo nghiệm ứng cử viên, giám khảo lại làm sao có thể không biết phương pháp đi vào trường thi?
Dường như để chứng minh suy đoán của Sở Phàm, Thanh Long Sứ dừng lại một lát liền thở dài nói: “Thôi bỏ đi, vốn định để ngươi trước tiên thông qua khảo nghiệm Sứ Đồ rồi mới đến đây. Bây giờ đã đuổi kịp rồi, thì trước hết đi vào bái kiến Tổ Sư đi.”
Nghe thấy lời này, trong lòng Sở Phàm lập tức “lộp bộp” một tiếng, ngay sau đó liền cảm thấy trận pháp phong bế bên ngoài bị người khác khởi động. Hắn vội vàng nhẹ nhàng không tiếng động lùi lại vài bước, xua tay ý bảo đệ tử Bát Hoang Đảo mang theo Thất Sát, rồi mới dẫn mọi người trốn vào trong bụi cây rậm rạp.
Mấy người vừa mới giấu kỹ, liền nghe một trận tiếng va chạm trầm đục rợn người truyền đến từ mộ môn, tiếp theo là một trận tiếng bước chân khẽ. Thanh Long Sứ tiếng nói tang thương nhàn nhạt nói: “Cư nhiên ngay cả Huyền Quang Trận cũng mở rồi? Người ngươi gặp được còn thật sự có chút thủ đoạn đấy.”
“Lời nói của tiền bối vô cùng đúng,” thanh niên thần bí lập tức tiếp lời nói: “Trong đám người kia, có một người trẻ tuổi cho ta cảm giác rất quái lạ, hình như không phải tu chân giả bình thường.”
Sở Phàm nghe thấy lời này, một trái tim lập tức thắt lại trong cổ họng. Lúc trước chính là bởi vì thanh niên thần bí kia phát hiện sự dị thường của hắn, cho nên hắn mới quả đoán xuất thủ tấn công. Bây giờ đối phương lại hướng Thanh Long Sứ nhắc tới sự kiện này, cho dù là hắn có tâm diệt khẩu cũng không dám xông động nữa!
Cũng may Thanh Long Sứ dường như đối với sự dị thường của Sở Phàm không có hứng thú gì, chuyển đề tài nhàn nhạt nói: “Chuyện không quan trọng lát nữa hẵng nói, cửa đã mở rồi. Ngươi đi dọn dẹp một chút những người làm phiền sự thanh tịnh của Tổ Sư đi.”
Tiếng nói tang thương phiêu đãng truyền vào trong tai mọi người, lần này tất cả mọi người đều không bình tĩnh nổi nữa rồi. Bọn họ chính là bởi vì đánh không lại thanh niên thần bí kia mới trốn vào hậu thất, không ngờ bây giờ lại thành ra tự chui đầu vào lưới!
Thanh Long Sứ ngang đao lập mã chắn ở trước cửa, muốn chạy ra ngoài khẳng định là không thể nào rồi. Diện tích của hậu thất tuy rằng không nhỏ, nhưng địa phương có thể ẩn thân cũng không nhiều, đặc biệt là bọn họ còn mang theo một Thất Sát hôn mê bất tỉnh, hành động càng là chỗ nào cũng bị hạn chế, bị phát hiện chỉ là vấn đề thời gian!
Thanh niên thần bí liền đang ở bên ngoài lục soát, mấy người trốn ở trong bụi cây cũng không dám nói chuyện. Ngô Quốc Dịch chỉ có thể thông qua liều mạng nháy mắt nhíu mày để biểu đạt sự lo lắng của chính mình, Sở Phàm lại giống như không nhìn thấy mà không hề phản ứng.
Một lát sau, thanh niên thần bí liền tiếp cận bụi cây nơi mọi người ẩn thân. Tuy rằng còn có một đoạn khoảng cách, nhưng đã đủ để bọn họ khẩn trương rồi!
Đệ tử Bát Hoang Đảo không chịu nổi trước áp lực, thân thể tựa như bị điện giật mà run rẩy không thôi. Trên mặt trắng bệch tràn đầy mồ hôi lạnh, vẻ mặt hốt hoảng giống như tùy thời đều sẽ hôn mê đi mất vậy!
Tuy rằng Ngô Quốc Dịch cũng rất khẩn trương, nhưng đại não của hắn còn tính là thanh tỉnh, biết rõ tiếp tục như vậy nhất định sẽ bại lộ vị trí trước thời hạn, liền duỗi ra một tay, muốn đè lại bả vai của đệ tử Bát Hoang Đảo để đối phương bình tĩnh.
Không ngờ đệ tử Bát Hoang Đảo hiểu lầm ý tứ của Ngô Quốc Dịch, nhìn thấy động tác của hắn, còn cho rằng muốn đem chính mình ném ra để hấp dẫn lực chú ý, ngay lập tức quyết định vò đã mẻ không sợ rơi!
Sở Phàm phát hiện ánh mắt của đệ tử Bát Hoang Đảo không quá đúng, nhưng lại nghĩ muốn ngăn cản thì đã muộn rồi. Đối phương “vụt” một cái từ trong bụi cây đứng lên, cao giơ hai tay lớn tiếng hô to: “Đừng giết ta! Ta đầu hàng! Bọn họ đều ở chỗ này!”
Thanh niên thần bí đang tìm kiếm tung tích của mấy người, làm sao lại nghe không thấy động tĩnh bên này? Thân hình thoắt một cái liền đến gần, khoanh tay sau lưng nhàn nhạt nói: “Ra ngoài đi.”
Dưới mắt vị trí đã bại lộ rồi, cho dù là Sở Phàm cũng vô lực xoay chuyển trời đất. Tâm tư cấp chuyển một lát sau, hắn cười khổ một tiếng liền chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt của thanh niên thần bí nhàn nhạt nói: “Ngươi tìm thấy ta rồi, nhưng ta cảm thấy ngươi sẽ không giết ta.”
------oOo------