Nguồn: read.st
Tiền thân của Sở Phàm và Sở Vân Thịnh là huynh đệ cùng cha khác mẹ, cha của hắn, Sở Tiên Hà, chính là đại phú hào số một trong nước. Những năm gần đây, Sở Tiên Hà bởi vì đã lớn tuổi, trạng thái cơ thể ngày càng tệ hơn. Trước đó không lâu, sau một trận trọng bệnh, Sở Tiên Hà tự biết thời gian không còn nhiều, cuối cùng nhớ tới Sở Phàm, người con trai cả bị mình vứt bỏ từ những năm trước kia. Để bù đắp những năm tháng thiếu sót đó, Sở Tiên Hà giấu tất cả mọi người lập di chúc, muốn đem một nửa tập đoàn Sở thị để lại cho Sở Phàm. Kết quả, luật sư âm thầm tiết lộ tin tức di chúc cho Sở Vân Thịnh, hai huynh đệ vốn không gặp mặt liền bởi vì khoản di sản khổng lồ này mà trở mặt thành thù.
Bất quá, những điều này đều là ân oán của tiền thân Sở Phàm. Bây giờ hắn mới là chủ nhân của thân thể này, nói kỹ ra thì hắn còn hẳn là cảm ơn Sở Vân Thịnh, nếu không phải đối phương âm thầm mưu tính, khiến cho tiền thân tai nạn xe cộ bỏ mình trong đêm mưa, Sở Phàm cũng không biết phải mất bao lâu mới có thể tìm được cơ hội trùng sinh. Bởi vì có tầng quan hệ này, cho nên Sở Phàm đối với Sở Vân Thịnh cũng không có bao nhiêu hận ý. Nhưng khoản di sản này vẫn phải tranh, nói dễ nghe hơn là thay tiền thân lấy lại thứ hắn đáng được nhận, nói khó nghe hơn chính là Sở Phàm thiếu tiền, rốt cuộc đây chính là một nửa tài sản của nhà giàu nhất trong nước!
Chỉ là Sở Phàm không biết Sở Vân Thịnh đến Xuyên tỉnh làm gì, cho nên sau khi phát hiện đối phương cũng không đánh cỏ động rắn. Đúng lúc này, chiếc xe xếp phía trước bọn họ đã thông qua, Lưu Tư Tiệp sau khi nộp phí liền lái xe đi vào Thông Ninh thị.
Nhân khẩu Thông Ninh thị có tính lưu động khá lớn, lữ điếm khách sạn tùy ý có thể nhìn thấy. Lưu Tư Tiệp về trước lái xe một vòng, tìm một cái khách sạn nhìn qua vẫn xem như không tệ rồi dừng lại.
Làm tốt thủ tục vào ở, Sở Phàm bảo Lưu Tư Tiệp và Đan Lập Nhân về phòng trước nghỉ ngơi, còn chính mình tránh đi tầm mắt của mọi người từ cửa sau rời đi.
Bên ngoài cửa sau là một con hẻm nhỏ hẹp, ra khỏi đầu ngõ có một thương điếm không lớn không nhỏ. Sở Phàm đi vào đi dạo một vòng, lúc ra ngoài lần nữa thì đã thay đổi cách ăn mặc. Trang phục cao bồi rộng rãi che khuất thân hình vạm vỡ, trên đầu đội một cái mũ lưỡi trai, vành mũ ép xuống che mắt, ngay cả tư thế đi đường cũng phát sinh sự thay đổi vi diệu. Nếu như không phải người đặc biệt quen thuộc Sở Phàm, cho dù sát vai mà qua đều chưa chắc có thể nhận ra hắn.
Sau khi hoàn thành ngụy trang, Sở Phàm lại tại tiệm điện thoại di động bên đường mua một cái thẻ điện thoại, tiện thể hỏi điện thoại của đài phát thanh giao thông địa phương, gọi điện thoại rồi im lặng chờ đợi. Đài phát thanh này tựa hồ rất là sôi động, Sở Phàm liên tục đánh ba lần đều là bận máy, mãi đến bốn lần mới cuối cùng kết nối được. Sau hai ba mươi tiếng bận máy, một giọng nữ ngọt ngào từ trong ống nghe truyền ra: "Đây là đài phát thanh giao thông Thông Ninh, tôi là người chủ trì Tiểu Nhã, vị tiên sinh này xưng hô thế nào?"
"Ta họ Lưu," Sở Phàm qua loa trả lời.
"Lưu tiên sinh xin chào," người chủ trì về trước chào hỏi, lại chuyển giọng cười ngọt ngào nói: "Lưu tiên sinh có chuyện gì cần ta giúp đỡ không?"
Sở Phàm không lập tức trả lời, trầm ngâm một lát mới mang theo vài phần giọng điệu lo lắng tiếp tục nói: "Bằng hữu của ta cùng ta nói đùa, vụng trộm lái xe của ta đi rồi, bây giờ ta có việc gấp phải dùng xe, nhưng là liên hệ không được hắn, có thể phiền ngươi để mọi người giúp ta tìm một cái được không?"
Ước chừng người chủ trì kia cũng là lần đầu tiên đụng phải chuyện như thế này, sững sờ mấy giây mới khẽ cười trả lời: "Đương nhiên không có vấn đề, xin hỏi Lưu tiên sinh là xe gì? Biển số xe là bao nhiêu?"
"Oddi màu đen, biển số Xuyên tỉnh, số đuôi 7521." Sở Phàm không cần nghĩ ngợi trả lời, mà biển số xe kia chính là biển số xe của Sở Vân Thịnh mà hắn nhìn thấy trước đó ở trạm thu phí.
Kỳ thật phương pháp này của Sở Phàm có chút mạo hiểm, bất quá với thân phận của Sở Vân Thịnh, khả năng nghe đài phát thanh ở trong xe cực kỳ bé nhỏ, cho nên phong hiểm cũng không tính là quá lớn. Mà người chủ trì kia nghe Sở Phàm đối đáp như nước chảy, cũng liền không nghi ngờ nhiều, đáp ứng một tiếng liền đem tin tức lặp lại một lần. Sở Phàm nói một tiếng cám ơn rồi cúp điện thoại, trước khi cúp điện thoại mơ hồ nghe thấy người chủ trì đang phát động thính giả giúp đỡ tìm kiếm.
Sau khi cúp điện thoại, Sở Phàm liền đi vào cửa hàng bên đường mua một cây kem. Vừa ăn hai miếng, điện thoại liền reo lên, lấy ra nhìn chính là số điện thoại của đài phát thanh.
"Hiệu suất vẫn rất nhanh."
Sở Phàm khẽ cười một tiếng kết nối điện thoại, rồi mới nghe người chủ trì Tiểu Nhã ở đối diện hỏi: "Xin chào, đây là đài phát thanh giao thông Thông Ninh, tôi là người chủ trì Tiểu Nhã, xin hỏi có phải là Lưu tiên sinh không?"
"Là ta," Sở Phàm đáp ứng một tiếng, dừng lại nửa giây lo lắng hỏi: "Thế nào? Có phải là xe của ta đã tìm được rồi không?"
"Không sai," Tiểu Nhã đắc ý trả lời: "Một vị thính giả của chúng tôi khi từ nam hướng bắc đi qua đường Hoài Viễn, đã nhìn thấy xe của ngài lái vào bãi đậu xe tại khách sạn Hoàng Quan Giả Nhật. Xin hỏi ngài đang ở vị trí nào? Nếu như rất xa thì ta có thể liên hệ taxi đi đón ngài."
"Không cần, ta ngay tại phụ cận khách sạn Hoàng Quan Giả Nhật." Sở Phàm từ chối hảo ý của đối phương liền cúp điện thoại, gọi một chiếc taxi thẳng đến khách sạn Hoàng Quan Giả Nhật.
Trên đường, Sở Phàm còn hướng tài xế thăm dò một chút khách sạn Hoàng Quan Giả Nhật. Tuy rằng quán rượu này không được đánh giá sao, nhưng đã là khách sạn tốt nhất có điều kiện ở Thông Ninh thị. Trọng yếu nhất là, ông chủ sau lưng của quán rượu này là đại phú hào số một trong nước —— Sở Tiên Hà.
Sở Phàm đã sớm đoán được sẽ là tình huống này, cho nên cũng không có bao nhiêu kinh ngạc. Sở Vân Thịnh đến Thông Ninh, ở tại quán rượu nhà mình cũng rất bình thường, chỉ là hắn đến Thông Ninh có mục đích gì khiến Sở Phàm rất hiếu kì.
Trong lúc nói chuyện, taxi đã đến khách sạn Hoàng Quan Giả Nhật. Sở Phàm đưa đi một tờ tiền đỏ rồi đứng dậy xuống xe, ở đối diện khách sạn tìm một cái vị trí tương đối ẩn nấp để quan sát. Tuy nói đây là khách sạn tốt nhất ở địa phương, nhưng nhìn qua thật sự không ra sao. Đại lâu cao sáu tầng, tường ngoài đầy là gạch men màu vàng kim, dưới ánh sáng mặt trời kim quang rực rỡ, tựa như nguyên một khối gạch vàng khổng lồ. Đỉnh lầu còn có một cái tạo hình vương miện to lớn, ánh nắng rải lên một mảng lớn kim cương giả kém chất lượng, chiết xạ ra một vòng quang vựng quỷ dị, một cỗ khí tức của kẻ giàu xổi đập vào mặt.
Bất quá xấu thì xấu, ở địa phương nhỏ như Thông Ninh này, mọi người lại thật sự thích phong cách này. Sở Phàm cũng không quá nhiều xoắn xuýt vào tạo hình của quán rượu này, nheo mắt lại nghênh đón kim quang rực rỡ mà quan sát. Từ vẻ bề ngoài, tin tức có thể đạt được có hạn, Sở Phàm chỉ nhìn một lát liền động thân đi đến quán rượu. Bất quá hắn không vào cửa chính, mà là đi vào bãi đậu xe dưới mặt đất ở một bên.
Cũng không biết là mùa ế hàng hay là sao, bãi đậu xe to lớn như thế trống rỗng, tính toán kỹ lưỡng bất quá chỉ hai ba mươi chiếc xe. Sở Phàm không tốn chút sức lực nào liền tìm được một chiếc Oddi màu đen, nhìn lại biển số xe chính là xe của Sở Vân Thịnh.
Xác định Sở Vân Thịnh ở đây, Sở Phàm trực tiếp từ thang máy của bãi đậu xe lên tới đại đường lầu một. Tiếp tân là hai tiểu cô nương ngoài hai mươi tuổi, một người tóc dài ôn nhu, một người tóc ngắn xinh đẹp, tuy rằng trong đại đường không có bao nhiêu khách nhân, hai người lại vẫn như cũ mặt mang mỉm cười đứng thẳng tắp. Nhìn thấy tình huống này, Sở Phàm càng thêm xác định Sở Vân Thịnh ngay tại trong khách sạn. Ngay sau đó, hắn sải bước đi tới tiếp tân trầm giọng nói: "Sở tiên sinh ở tại phòng nào?"
Hai nữ sinh tiếp đãi kia nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Sở Phàm giấu dưới vành mũ, nhất thời tất cả đều hoa si đến có chút mất hồn. Sở Phàm lại hỏi một lần, trong đó một nữ sinh tóc ngắn mới phản ứng lại, quan sát Sở Phàm thăm dò hỏi: "Ngài tìm Sở tiên sinh có chuyện gì không?"
"Hắn bảo ta đến." Sở Phàm nghĩ cũng không nghĩ liền trực tiếp trả lời. Sở Vân Thịnh đến thành nhỏ này khẳng định không phải ăn no rỗi hơi, mười phần có chín, tám là muốn làm chuyện gì hoặc là gặp người nào.
------oOo------