Nguồn: read.st
Sở Phàm bị hành động đột nhiên của Âu Dương Liệt làm giật mình, trợn mắt khinh bỉ hỏi với giọng không vui: "Ngươi có biện pháp gì?"
"Cứ theo ta là biết!"
Âu Dương Liệt trả lời một câu rồi xoay người đi ngay, tình huống trước mắt khẩn cấp như vậy, hắn lại còn có hứng thú giấu giếm. Sở Phàm nhìn bóng lưng hắn dần dần đi xa, nắm vài lần quyền mới miễn cưỡng nhịn xuống thôi thúc muốn hành hung hắn một trận.
Thấy Sở Phàm sắc mặt khó coi, Lưu Tư Tiệp vội vàng nhỏ giọng hỏi: "Sở Phàm, chúng ta có nên theo sau không?"
Sở Phàm không lập tức trả lời, hơi suy nghĩ một chút mới khẽ nói: "Trước theo qua đi xem hắn có chủ ý gì, nếu như hắn lại không đáng tin thì nghĩ biện pháp khác vậy!"
Nói xong Sở Phàm liền lên đường đuổi theo Âu Dương Liệt, Lưu Tư Tiệp cũng không lề mề, cất kỹ con chủy thủ nhặt được rồi vội vàng theo kịp.
Hai người dưới sự dẫn dắt của Âu Dương Liệt, đi vòng vèo trong phố lớn ngõ nhỏ hơn mười phút, liền đi tới con phố nơi quán rượu Xạ Lệ Xá tọa lạc. Nhìn phế tích quán rượu sau khi bị thiêu rụi, thần tình của Âu Dương Liệt lập tức trở nên cổ quái.
Khi quán rượu bị cháy, Âu Dương Liệt đang dẫn hai nữ nhân chờ tin tức ở xa, sau khi mọi người trở về cũng không ai nhắc tới chuyện này, cho nên Âu Dương Liệt hoàn toàn không biết quán rượu lại biến thành cái dạng này. Mà Sở Phàm cũng không nghĩ tới chi tiết này, thấy Âu Dương Liệt ngây người cũng không biết là chuyện gì, chỉ có thể đứng ở một bên trầm mặc không nói.
Sững sờ một lát như gặp phải sét đánh, Âu Dương Liệt nghiêm trang nhíu mày phân tích nói: "Xem ra những lão gia hỏa kia đã biết chúng ta và Kha Lai Đặc liên thủ rồi, động tác của bọn họ thật nhanh a!"
Nghe thấy lời này Sở Phàm mới rốt cuộc hiểu rõ Âu Dương Liệt đang suy nghĩ gì. Sau một lát trầm mặc với thần sắc phức tạp, cuối cùng vẫn thẳng thắn nói: "Cái đó... thật ra quán rượu này là ta đốt..."
"Ngươi nói gì?"
Âu Dương Liệt nghe vậy kêu to một tiếng, kinh hãi đến mức suýt chút nữa tròng mắt lồi ra ngoài, đầy mặt nghi hoặc trừng Sở Phàm hỏi: "Chúng ta không phải là đã liên thủ với Kha Lai Đặc rồi sao? Ngươi đốt quán rượu của người ta làm gì?"
"Khi ta đốt quán rượu còn chưa liên thủ đâu." Sở Phàm thuận miệng giải thích nói, không đợi Âu Dương Liệt truy hỏi liền xoay chuyển lời nói tiếp tục nói: "Kha Lai Đặc đã dẫn người đi các điểm dừng chân khác rồi, ngươi biết đi đâu tìm không?"
"Điểm dừng chân của tên này rải rác khắp thành, ta làm sao biết đi đâu mà tìm? Cho dù có thể tìm tới, e rằng lúc đó Lão Lô cũng đã chết hẳn rồi!" Âu Dương Liệt trả lời một câu với giọng không vui. Hắn biết chuyện này không thể trách Sở Phàm, nhưng nộ hỏa nín lại trong lòng không có chỗ phát tiết, dĩ nhiên là càng nghĩ càng tức giận.
Nhìn dáng vẻ Âu Dương Liệt tức giận phì phò, Sở Phàm hơi suy nghĩ một chút liền đoán được là chuyện gì. Ngay sau đó giơ tay chỉ chỉ một đầu đường, giả vờ như không có chuyện gì đổi chủ đề nói: "Lúc trước ta rời đi, mơ hồ nhìn thấy Kha Lai Đặc dẫn người đi về phía kia, bọn họ ở phương hướng đó có điểm dừng chân không?"
Âu Dương Liệt thuận theo hướng ngón tay Sở Phàm nhìn một cái, sau đó không chút nghĩ ngợi trầm giọng trả lời: "Hướng về phía đó đi xuyên qua hai khu phố chính là khu bần dân Bố Thụy Khắc, thuộc về 'việc không ai quản lí' điển hình, Kha Lai Đặc quả thật có điểm dừng chân ở đó, nhưng chỉ riêng ta biết đã có ít nhất hơn mười mấy cái, khẳng định còn có nhiều hơn ta không biết."
"Vậy cũng coi như là phương hướng điều tra chứ?"
Sở Phàm bất đắc dĩ cười nói, Âu Dương Liệt nghe vậy cũng suy nghĩ, sau một lát gật đầu trầm giọng nói: "Trước đi tìm một chút xem sao, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc chờ đợi!"
Sau đó ba người nhảy lên nóc nhà ven đường, mượn sự che chở của bóng đêm, một mạch bay lướt đến khu bần dân.
Mặc dù chỉ cách một con phố, nhưng có thể rõ ràng nhìn ra sự khác biệt giữa khu phố này và các khu phố khác, những kiến trúc đổ nát đều đen thui, ánh đèn le que càng khiến cả khu phố thêm phần hoang tàn.
Sau khi ba người đến khu bần dân, liền tự động chia làm ba đội lục soát xung quanh, dù sao đây cũng là cả một khu phố, cùng hành động thì hiệu suất thật sự quá thấp.
Âu Dương Liệt và Lưu Tư Tiệp phụ trách hai tuyến đường một trái một phải, tuyến đường của Sở Phàm thì là đi ngang qua cả khu phố.
Phải nói vận may tới thật sự không thể ngăn cản, Sở Phàm vừa mới đi vào khu phố được mấy chục mét, liền chạm mặt người tráng hán đã dẫn hắn vào quán rượu trước đó.
Giờ đây song phương đã là quan hệ hợp tác, Sở Phàm dĩ nhiên không cần lo lắng sẽ đột nhiên ra tay, chỉ hơi sững sờ liền bước nhanh tiến lên nghênh tiếp, mở lời thẳng thắn hỏi: "Kha Lai Đặc đâu rồi?"
Người tráng hán kia thoạt đầu cũng chưa nhìn thấy Sở Phàm, nghe thấy tiếng động mới đột nhiên phản ứng lại, theo bản năng giơ tay chỉ một hướng trả lời: "Bộ trưởng đang nghỉ ngơi, ngươi tìm hắn có chuyện gì không?"
"Tình hình có biến, mau dẫn ta đi tìm hắn!" Sở Phàm hàm hồ trả lời một câu, vừa nói vừa gửi tin nhắn cho Lưu Tư Tiệp và Âu Dương Liệt nói rõ vị trí. Người tráng hán kia nghe nói tình hình có biến cũng không nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý một tiếng rồi vội vàng đi tới phía trước dẫn đường.
Mấy phút sau hai người đi tới trước một tòa tiểu lâu đổ nát, người tráng hán bảo Sở Phàm chờ một chút, sau đó đi tới cửa nhẹ nhàng gõ vài cái, lại khẽ nói một câu tiếng Ryuk mới gọi cửa. Hắn quay người lại làm một cử chỉ "mời" với Sở Phàm nói: "Bộ trưởng ở lầu hai, sau khi vào sẽ có người dẫn ngươi đi lên."
Sở Phàm gật đầu, lại quay người nhìn thoáng qua hướng mình vừa tới, nhưng không phát hiện tung tích của Lưu Tư Tiệp và Âu Dương Liệt, lập tức phân phó với người tráng hán kia nói: "Lát nữa sẽ có hai người tới tìm ta, cứ trực tiếp dẫn bọn họ vào là được."
Người tráng hán gật đầu tỏ ra hiểu rõ, Sở Phàm cũng không lề mề nữa, đi theo một người tráng hán quen mặt khác lên lầu hai.
Đừng nhìn vẻ ngoài của tòa tiểu lâu này đổ nát, bên trong ngược lại là một động thiên khác, các vật bày biện đều toát lên vài phần xa hoa trong sự khiêm tốn. Suy nghĩ lại dáng vẻ tàn phá của quán rượu Xạ Lệ Xá, đoán chừng đây mới là chỗ Kha Lai Đặc thường ở.
Đi theo người tráng hán một lát liền tới lầu hai, người kia tự giác dừng ở đầu cầu thang, giơ tay chỉ vào cuối hành lang, dùng tiếng Hoa lóng ngóng nói: "Bộ trưởng, bên trong, mời!"
Sở Phàm tuy không biết cái "bên trong" này là nơi nào, nhưng vẫn cất bước đi sâu vào, dù sao với trình độ tiếng Hoa của người tráng hán này, cho dù hắn có tiếp tục truy hỏi e rằng cũng không hỏi ra được tin tức hữu dụng gì.
Hành lang này khoảng hai ba mươi mét, thoạt đầu Sở Phàm cho rằng Kha Lai Đặc ở căn phòng trong cùng, liền sải bước đi thẳng về phía cuối. Kết quả vừa đi được một nửa thì cánh cửa phòng bên cạnh liền bị mở ra, Kha Lai Đặc thò đầu ra hỏi với vẻ nghi hoặc: "Sở, tìm ta gấp như vậy có chuyện gì?"
Sở Phàm sửng sốt một chút mới hoàn hồn lại, nhưng hắn không biết Âu Dương Liệt dự định khuyên Kha Lai Đặc gia nhập như thế nào, đành phải vẫy tay ra vẻ lo lắng nói: "Tình hình đột nhiên trở nên rất phiền phức, vẫn còn hai người chưa tới, chờ bọn họ đến cùng một chỗ rồi nói."
Kha Lai Đặc cũng không nghĩ nhiều, gật đầu liền mời Sở Phàm vào phòng, chợt nhớ tới điều gì đó thăm dò hỏi: "Lát nữa tới có phải là hai nữ nhân của ngươi không? Người tóc ngắn thế nào rồi? Lúc trước hình như đã làm nàng bị thương khi bắt nhầm nàng."
"Ngươi nói Đan Lập Nhân sao? Nàng ấy không sao rồi." Sở Phàm thuận miệng trả lời một câu, vừa dứt lời sắc mặt liền đột biến. Từ khi U Linh Bộ Đội đột kích Âu Dương Liệt đến nay, hắn hình như chưa từng gặp lại Đan Lập Nhân!
Trước đó tiếng động của trận chiến trong phòng không nhỏ, nếu là bình thường Đan Lập Nhân chắc chắn sẽ là người đầu tiên xông ra, nhưng bây giờ lại không có chút động tĩnh nào.
Lúc trước tình hình khẩn cấp Sở Phàm cũng không nghĩ quá nhiều, bây giờ bị Kha Lai Đặc nhắc tới, mới chợt phát hiện tình hình không đúng lắm!
------oOo------