Nguồn: read.st
Ngọn lửa cháy rất chậm, chập chờn nhảy nhót, một bộ dạng nửa chết nửa sống. Sở Phàm trong lòng sốt ruột nhưng cũng không có cách nào khác, chỉ có thể vừa ổn định thân hình Lư Kỳ An, vừa kiên nhẫn chờ đợi.
Trọn vẹn mười mấy phút trôi qua, cuối cùng có hai đốm lửa ở khoảng cách khá gần cháy nhập làm một. Sở Phàm thấy vậy cũng không nhịn được tinh thần chấn động, khẽ hít sâu một hơi, tiếp tục nhìn chằm chằm chín đốm lửa chờ đợi.
Nửa giờ sau, mười đốm lửa đã cháy thành bảy mảnh. Sau khi lửa bùng lên mạnh mẽ, tốc độ cháy cũng nhanh hơn không ít. Lại qua hai mươi phút thì thành năm mảnh. Dựa theo tốc độ này, ước chừng lại hai mươi phút nữa là có thể cháy nhập làm một.
Ngọn lửa xanh biếc chậm rãi cháy, giống như luyện khí vậy, không ngừng loại bỏ tạp chất trong âm hồn. Lúc này thể tích của đám sương mù đen đã thu nhỏ gần nửa. Đợi cho tất cả tạp chất đều bị loại bỏ, phần tinh hoa còn lại chính là Hồn Chủng được ngưng luyện thành.
Thời gian từng giây từng phút chậm rãi trôi qua, mấy đốm lửa xanh còn lại triệt để cháy thành một mảng. Theo ngọn lửa không ngừng gia tăng, thể tích của đám sương mù đen cũng bắt đầu chậm rãi thu nhỏ với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Cuối cùng chỉ còn lại một khối vật thể trong suốt sáng long lanh cỡ nắm tay, giống như kim cương.
Đợi cho khối tinh thể kia triệt để thành hình, ngọn lửa xanh biếc như không còn nhiên liệu nữa mà nhanh chóng tắt ngấm. Sở Phàm tâm niệm vừa động liền thu hồi ma khí, tiện tay nhặt lấy tinh thể nâng ở lòng bàn tay, khẽ thì thầm như tự nói một mình: "Hồn Chủng đã xong, còn như có thể sống được hay không thì phải xem vận khí của ngươi!"
Nói xong, Sở Phàm liền từ trên mặt đất đứng người lên, mấy bước chui ra khỏi chỗ hổng đi tới hành lang, liếc mắt nhìn hai phía rồi đi đến ngã tư.
Liễu Y Kỳ đã ở trong phòng chờ gần hai tiếng đồng hồ, cực lực ám chỉ bản thân đừng nghĩ lung tung. Nhưng ngay khi nghĩ tới ánh mắt trực câu câu của Sở Phàm trước khi rời đi, nàng liền lập tức có một loại cảm giác lòng còn sợ hãi.
Đông đông đông!
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên khiến Liễu Y Kỳ giật mình nhảy một cái. Nàng đưa tay quơ lấy cái chổi ở một bên giơ trước người, đè thấp giọng nói hô ra ngoài cửa: "Ai!"
Liễu Y Kỳ muốn giả vờ nói bằng ngữ khí đằng đằng sát khí, nhưng nàng thật sự quá sợ hãi, lời vừa mở miệng liền hoàn toàn mất hết khí thế, thậm chí còn mang theo mấy phần âm run.
Ngay khi Liễu Y Kỳ đang buồn bực không thôi, người gõ cửa liền nói: "Mở cửa, là ta."
Tuy rằng chỉ có bốn chữ, nhưng Liễu Y Kỳ vẫn lập tức nghe ra đó là giọng của Sở Phàm, vội vàng ném đi cái chổi chạy tới mở cửa, quả nhiên thấy Sở Phàm đứng ở bên ngoài.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh hồn chưa định của Liễu Y Kỳ, Sở Phàm liền đoán được đối phương khoảng thời gian vừa rồi cũng không dễ chịu gì, lập tức cũng không nói nhảm, trực tiếp lấy ra Hồn Chủng của Lư Kỳ An trầm giọng nói: "Nhất định phải giữ gìn kỹ, đây là... chìa khóa để tìm tới Lư Kỳ An."
Sở Phàm vốn định nói là hồi sinh Lư Kỳ An, nhưng lời đến miệng lại đột nhiên phản ứng kịp không đúng, liền đổi giọng thành tìm tới Lư Kỳ An.
Mà Liễu Y Kỳ nghe được ba chữ "Lư Kỳ An", đã không còn tâm tư chú ý đến sự bất thường của Sở Phàm. Nàng cẩn thận từng li từng tí một tiếp lấy tinh thể, đặt ở trước mắt vừa quan sát vừa nhỏ giọng hỏi: "Đây là cái gì? Muốn làm thế nào để dùng?"
"Thứ này ngươi không thể dùng được," Sở Phàm khẽ cười một tiếng, dừng một chút chỉnh lại vẻ mặt trầm giọng nói: "Ta bây giờ có chút bận, cái ngươi cần phải làm là giữ gìn kỹ cái thứ này, đợi ta có thời gian rồi sẽ giúp ngươi tìm hắn."
Nghe ra sự nghiêm túc trong ngữ khí của Sở Phàm, Liễu Y Kỳ cũng lập tức chỉnh lại vẻ mặt, dùng sức gật đầu trầm giọng nói: "Yên tâm! Coi như là ta chết, cũng tuyệt đối sẽ không để nó ra bất kỳ sai sót nào!"
Lời vừa dứt, khối tinh thể kia lại đột nhiên nhảy một cái ở lòng bàn tay của Liễu Y Kỳ. Bị giật mình, Liễu Y Kỳ trong nháy mắt quên mất lời thề của giây trước, kinh hô một tiếng liền ném ra ngoài khối tinh thể!
May mà Sở Phàm nhanh tay lẹ mắt một cái tiếp được tinh thể, lúc này mới tránh khỏi việc bị vỡ thành mảnh vụn.
Liễu Y Kỳ kịp phản ứng lại lập tức có chút ngượng ngùng, ho khan hai tiếng chuyển đề tài hỏi: "Đây rốt cuộc là cái gì vậy? Sao còn biết động đậy?"
"Có thể là vừa nãy có gió chăng?" Sở Phàm tiện miệng qua loa một câu, một lần nữa đặt tinh thể vào tay phải của Liễu Y Kỳ, lại kéo tay trái của đối phương đắp lên trên, hơi hơi dùng sức ấn xuống một cái nghiêm mặt nói: "Lần sau không làm ví dụ, nhất định phải giữ gìn kỹ!"
"Ừm!"
Liễu Y Kỳ trùng trùng điệp điệp gật đầu, đang chuẩn bị bày tỏ quyết tâm thì Sở Phàm vội vàng ngắt lời nàng nói: "Đừng nói những thứ vô dụng đó, nhiệm vụ của ngươi chính là ở đây, giữ gìn kỹ nó."
Sở Phàm ước tính vừa nãy Hồn Chủng của Lư Kỳ An đột nhiên nhảy một cái, chính là nghe được câu kia của Liễu Y Kỳ. Cho nên lần này cũng không cho đối phương cơ hội nói nhảm, nói xong liền tiện tay đóng cửa phòng trở về phòng thí nghiệm.
Sau khi chui vào phòng thí nghiệm từ chỗ hổng trên cánh cửa kim loại, Sở Phàm trước tiên là sửng sốt một chút, tiếp đó vẻ mặt liền trở nên khó coi. Vừa nãy khi âm hồn của Lư Kỳ An xuất hiện, nhóm đèn trên bức tường đối diện đồng loạt tắt ngấm, cho đến bây giờ cũng không có ý định sáng lên...
Lợi dụng những nhóm đèn này để mô phỏng ánh trăng là một công việc rất tinh vi. Cho dù là chỉ có một cái đèn góc độ, sáng tối không hợp quy định, đều không thể thành công mô phỏng ánh trăng, huống chi bây giờ là đèn của nguyên một bức tường đều tắt ngấm?
Sở Phàm ôm tâm thái thử xem một lần nữa khởi động lại tất cả nhóm đèn, nhưng nhóm đèn trên bức tường kia lại từ đầu đến cuối không có chút phản ứng nào. Ước tính là khi Lư Kỳ An xuất hiện, đã tạo thành một loại tổn hại nghiêm trọng không thể đảo ngược cho những thiết bị kia.
Thiết bị chiếu sáng của phòng thí nghiệm số sáu bị hỏng, bây giờ phòng thí nghiệm số ba cũng không thể dùng được. Không thể thông qua thủ đoạn nhân tạo để mô phỏng ánh trăng, Sở Phàm cũng chỉ có thể trở về mặt đất, mượn ánh trăng chân chính để tiếp tục tu luyện. Lần trước hắn đi tới mặt đất là rạng sáng, bây giờ đã qua mười mấy tiếng đồng hồ, ước tính mặt trăng chắc hẳn đã dâng lên.
Trên đường vội vã đi tới mặt đất, Sở Phàm bỗng nhiên cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Lợi dụng ánh trăng chân chính tu luyện cố nhiên có thể đề cao hiệu suất, nhưng lại chỉ có ban đêm mới có thể tu luyện. Chỉ cần trời vừa sáng, hắn liền không thể không dừng lại. Nếu như không thể nhanh chóng sửa xong những nhóm đèn kia, về sau thời gian ban ngày liền chỉ có thể lãng phí vô ích.
Nhưng Sở Phàm đối với những thứ công nghệ cao này không có bao nhiêu thiên phú, suy nghĩ một hồi lâu cũng không biết nên sửa thế nào. Nghiên cứu viên phát triển những nhóm đèn kia ước tính đã bị giết, cho dù là không chết cũng không phải một sớm một chiều có thể tìm tới. Tuy rằng còn có một Liễu Y Kỳ, nhưng nàng ngay cả thao tác nhóm đèn cũng không quen, càng đừng nói đến sửa chữa.
Trong lúc suy tư, Sở Phàm đã đi thang máy đến tầng hầm, lại từ lỗ rách đã tông mở lúc trước đi lên tới mặt đất. Lúc này sắc trời mới vừa ảm đạm đi, màu đỏ rực trên không của đường chân trời dần dần thối lui, còn lại từng mảng lớn những đám mây màu bạc tối, giống như bị hoàng hôn đốt cháy xong còn lại tàn tro.
Sở Phàm phóng người nhảy lên trên trời, sau khi nhìn xuống một lát liền tìm được một chỗ thích hợp để tu luyện. Rơi xuống đất, hắn lấy ra Nguyệt Huỳnh Thạch bố trí Tụ Âm Trận. Sau khi hoàn thành, mặt trăng còn chưa dâng lên, hắn liền ngồi vào giữa trận pháp nhìn chằm chằm hoàng hôn còn sót lại trên đường chân trời phát ngốc.
Ước chừng qua mười mấy phút, chân trời đỏ rực cuối cùng triệt để ảm đạm xuống. Ánh trăng mờ mịt từ khe hở giữa các tầng mây tản ra rơi xuống mặt đất, Tụ Âm Trận do Nguyệt Huỳnh Thạch bố trí lập tức "ông" một tiếng khởi động.
Theo trận pháp vận chuyển, âm khí xung quanh dần dần trở nên nồng đậm. Sở Phàm cũng buông xuống những ý nghĩ thất bát tao kia, chuẩn bị trước tiên lợi dụng tốt thời gian đêm nay.
Nhưng ngay khi Sở Phàm vừa mới tập trung tinh thần, còn chưa bắt đầu thôi động ma khí thì trong nháy mắt, bỗng nhiên cảm thấy thần sắc như bị thứ gì đó làm khựng lại, tiếp đó đầy mặt khó tin cúi đầu nhìn xuống dưới!
------oOo------