Nguồn: read.st
Vương Đằng cũng không trêu chọc Tiêu Thịnh nữa, mấy ngày nay, thần kinh vẫn luôn căng thẳng, lại còn xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Vương Đằng nhanh chóng khái quát một chút chuyện của Nhị trưởng lão, Tiêu Thịnh há hốc mồm, tựa như có thể nhét vừa một quả trứng gà: "Cái này... mắng cặn bã còn là nhẹ..."
Cho dù là Tiêu Thịnh đã quen nhìn thấy nhiều ân oán của đại gia tộc, cũng chưa từng thấy chuyện nào hoang đường như vậy.
"Thân phận Nhị trưởng lão này tạm thời không dùng được nữa, vậy ta sẽ trốn ở trong tối bảo vệ ngươi, quan sát động thái của những người khác."
Vương Đằng phủi tay, tâm tình rất tốt nói.
Tiêu Thịnh không có ý kiến gì, vui vẻ nói: "Vừa vặn, mượn thân phận Tam trưởng lão này, xem xem những kẻ trốn trong bóng tối rốt cuộc là người nào!"
Nhớ tới còn có vô số người trốn trong bóng tối, vì tư dục của mình mà vứt bỏ tất cả mọi người, hắn liền tức đến đau cả đầu!
Vương Đằng lắc đầu, thản nhiên nói: "Không sai, đây là một cơ hội tốt. Tiêu tiền bối, hãy tu chỉnh một phen thật tốt, ngày mai nhìn lại một chút xem mấy ngày nay bên ngoài có biến hóa gì không."
Nói xong, Vương Đằng liền rời khỏi phòng của Tiêu Thịnh, đi đến phòng bên cạnh.
Theo thường lệ Vương Đằng thiết lập kết giới xong, sau đó liền nằm ở trên giường.
Ban đêm lúc này, chú định là không yên bình...
"A! Đừng bắt ta, đừng bắt ta! Các ngươi muốn bao nhiêu tiền ta đều cho các ngươi, cứu mạng a!"
Một tiếng kêu thảm thiết đánh thức vô số người đang trong ngủ mê, tiếng kêu thê lương và tiếng bước chân đều đặn khiến người ta da đầu tê dại.
Ngoài tiếng kêu này, tiếng đánh nhau, tiếng đồ vật bị ném vỡ, tất cả cửa phòng của mọi người đều khóa chặt.
Rất nhanh, động tĩnh kinh thiên này qua đi, không biết qua bao lâu, mới có người lớn gan mở cửa phòng, muốn nhìn một chút rốt cuộc là kẻ xui xẻo nào gặp phải chuyện như vậy.
"Ai bị bắt đi rồi? Cái tên Tiêu mỗ đáng chết này, hắn vừa đến, mỗi đêm đều tùy tiện kéo người đi, cũng không bao giờ thấy bọn họ trở về!"
"Nói nhỏ một chút, không muốn sống nữa à! Nơi này trời cao hoàng đế xa, người ta thật vất vả mới đến được trấn nhỏ biên thùy, tự nhiên là muốn khoe khoang uy phong rồi."
"Thật đáng thương cho thành chủ của chúng ta, không ngừng chu toàn trong đó, nhưng cánh tay không thể vặn lại bắp đùi, chỉ có thể trì hoãn..."
Ai...
Từng đợt tiếng thở dài không ngừng tố cáo sự càn rỡ trong việc làm của Tiêu mỗ, người sáng suốt đều biết đây là đang ám chỉ ai.
Vương Đằng và Cửu Đầu Quy nghe đến đây, cả hai đều nhìn nhìn đối phương, không nhịn được, hai người không tử tế mà bật cười thành tiếng.
Mặc dù không biết người bị bắt đi sẽ ra sao, nhưng hiện tại đã rất rõ ràng là đổ hết nước bẩn lên người Tiêu Thịnh, để hắn ta thật tốt ở trước mặt mọi người tạo một đợt tồn tại cảm.
Hoàng thất bên kia khẳng định sẽ không tin những điều này, nhưng đây là Biên Thành, mọi người tin tưởng và dựa dẫm vào thành chủ nhất, trừ phi có chứng cứ, nếu không thì không thể xoay chuyển được địa vị của thành chủ trong lòng bọn họ.
"Làm sao đây? Cho dù Tiêu Thịnh sau này dùng diện mạo của mình xuất hiện trước mọi người, mọi người khẳng định cũng sẽ không tin Tiêu Thịnh nữa."
Sau khi cười xong, bọn họ mới bắt đầu suy nghĩ đến vấn đề thực tế, Cửu Đầu Quy rất lo lắng.
Dù sao chuyện này trong lòng mọi người đã bị xác nhận, cộng thêm thành chủ còn ở một bên làm người hiền lành.
Vương Đằng thu lại nụ cười, ánh mắt sắc bén nhìn bầu trời đêm bên ngoài: "Đi trước một bước nhìn một bước, đã thành chủ này muốn tìm đường chết, ta cũng không ngăn cản, cứ xem ai cười đến cuối cùng."
"Nhưng hôm nay thật sự là một bất ngờ, biết được có một chuyện như vậy, thật thuận tiện cho hành động tiếp theo."
Vương Đằng theo đó cũng thở phào một hơi, giống như việc ngày mai không còn phải lo lắng về phương hướng nữa.
Cửu Đầu Quy có chút tò mò duỗi đầu ra, muốn nghe ngóng động tĩnh của Tiêu Thịnh ở phòng bên cạnh, nhưng Tiêu Thịnh vẫn rất có thể giữ bình tĩnh, động tĩnh lớn như vậy, bị đổ oan trắng trợn như vậy mà vẫn nhịn được, xem ra cũng có một trái tim mạnh mẽ.
Vương Đằng và Cửu Đầu Quy không nói thêm gì nữa, bên ngoài liên tục truyền đến tiếng động, mãi đến nửa sau đêm mới yên tĩnh...
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Vương Đằng mang theo Cửu Đầu Quy đã đến bên ngoài cửa phòng Tiêu Thịnh.
Gõ gõ, bên trong không có động tĩnh gì, Vương Đằng nhíu mày, trong lòng lập tức có một ý nghĩ.
Cổ tay dùng sức một cái, một luồng ám ảnh chi lực theo khe cửa tiến vào, mở cửa phòng ra.
Vương Đằng đẩy cửa mà vào, quả nhiên, không thấy bóng người.
"Vương Đằng, Tiêu Thịnh sao lại không có ở đây? Hắn đi đâu rồi?"
Cửu Đầu Quy nhìn chung quanh một chút, xác định không có bóng dáng Tiêu Thịnh, vội vàng hỏi.
Vương Đằng tùy ý ngồi trước bàn trà, nhún vai: "Không rõ ràng lắm, hắn có lẽ có việc cần hoàn thành."
Vương Đằng cũng không để ở trong lòng, kiên nhẫn chờ đợi Tiêu Thịnh trở về.
Hai người nói chuyện phiếm không đâu vào đâu, khi Vương Đằng uống chén trà thứ hai, Tiêu Thịnh đã trở về.
Hắn vừa trở về liền phát hiện căn phòng có chút không đúng, khi phát hiện là khí tức quen thuộc thì trái tim đang treo lơ lửng cũng buông xuống.
Dù sao bọn họ không thể đảm bảo rằng giả trang thành Tam trưởng lão sẽ có người trực tiếp phản ứng lại, và tìm được bọn họ.
Tiêu Thịnh dựa vào Vương Đằng ngồi xuống, không đợi Vương Đằng mở miệng, Cửu Đầu Quy liền không kịp chờ đợi bắt đầu hỏi: "Tiêu Thịnh, ngươi vừa rồi đi đâu vậy? Bọn ta đều đã ngồi cả buổi trời rồi."
Không đợi Tiêu Thịnh mở miệng, Cửu Đầu Quy lại là một trận đùng đùng (*không dứt) tuôn ra: "Động tĩnh tối hôm qua ngươi nghe thấy không? Thật đáng sợ cảm giác, mạo danh tên của ngươi làm chuyện xấu, đối với ngươi ảnh hưởng có lớn hay không?"
"..."
Thấy sắc mặt Tiêu Thịnh có chút không tốt, nghĩ đến chuyện phát sinh ngày hôm qua cũng khiến Tiêu Thịnh cảm thấy không thoải mái.
Vương Đằng đúng lúc che miệng Cửu Đầu Quy lại, Cửu Đầu Quy giãy thoát ra, bắt đầu tố cáo Vương Đằng: "Ta là trưởng bối, ngươi có thể ngày ngày vô lễ với trưởng bối như vậy sao? Trước đây là thấy ngươi còn nhỏ nên không so đo..."
Vương Đằng chỉ cảm thấy đầu óc của mình thình thịch, cái tên Cửu Đầu Quy này lời nói nhảm cũng thật nhiều!
Đợi Cửu Đầu Quy yên tĩnh lại, Tiêu Thịnh mới bắt đầu giải thích hắn đã đi đâu.
Thì ra tối hôm qua, sau khi chuyện kia xảy ra, Tiêu Thịnh liền ẩn thân ra khỏi khách sạn, muốn nhìn một chút rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, những người này bắt người, cùng nhau kéo vào một con ngõ nhỏ, xung quanh đều thiết lập trận pháp, người thường không đụng tới.
Nhưng những điều này đối với Tiêu Thịnh mà nói hoàn toàn không đủ để uy hiếp, Tiêu Thịnh nhanh chóng xem xét tình hình sân nhỏ.
Bên trong đã chật kín vô số người, những binh lính kia vừa ném người, vừa khinh thường nói: "Phục vụ Tiêu đại nhân của chúng ta, là phúc khí mấy đời các ngươi cũng không tu được! Khóc sướt mướt làm gì, Tiêu đại nhân chính là người theo đuổi Bệ hạ, các ngươi phục vụ tốt Tiêu đại nhân, nói không chừng sẽ đổi đời..."
Tiêu Thịnh nắm chặt nắm đấm, nếu không phải nghĩ đến chuyện tiếp theo, hắn đã sớm một mẻ hốt gọn nơi này!
Đơn giản là đang làm sâu sắc thêm nỗi sợ hãi của bọn họ đối với Tiêu Thịnh!
Thành chủ này tính toán thật hay, một bước kế sách, bao quát tất cả tình huống tiếp theo, cũng không sợ Tiêu Thịnh sau này sẽ chạy ra.
"Thật là vô lý! Thật là vô lý! Bọn chúng đơn giản là quá càn rỡ, không coi ai ra gì!"
Cửu Đầu Quy nghe thấy lời này, trực tiếp tức đến nổ tung, những người này rắp tâm khó lường, đơn giản là đang tẩy não những người bị bắt kia, Tiêu Thịnh thậm chí cả hoàng thất đều là kẻ xấu, chỉ có bọn họ mới là người tốt, thành chủ mới là người duy nhất bọn họ có thể tin tưởng...
Tiêu Thịnh thấy Cửu Đầu Quy tức giận như vậy, trong lòng ấm áp, không nhịn cười.
------oOo------