Nghe lời Tiểu Ong Mật, Vương Đằng nhịn không được hướng nó ném đi một ánh mắt đồng tình.
Thật đáng thương!
Giống y hệt tình cảnh hắn từng tao ngộ lúc trước, khác biệt duy nhất là hắn đã thành công trốn thoát, không để người của Vô Cực Tiên Cung đạt được mục đích, bằng không chỉ sợ kết cục hiện tại của hắn cũng không khá hơn Tiểu Ong Mật bao nhiêu.
Một bên.
Tiểu Ong Mật không để ý đến Vương Đằng, vẫn tiếp tục than thở: "Thật là tức chết ta rồi! Ngươi không biết Thất Tuyệt Đạo Nhân đáng hận đến mức nào đâu, Thất Tuyệt Môn của bọn hắn có một nơi gọi là Vạn Độc Khanh, nơi đó kịch độc vô cùng, nhưng Cự Phong nhất tộc chúng ta chuyên khắc chế các loại độc vật, tên khốn đó sau khi phát hiện ra điểm này, mỗi lần trúng độc đều đến lấy máu của ta để giải độc... Nếu không phải tên khốn đó, ta cũng không đến mức suy yếu như vậy..."
Tiểu Ong Mật đang nói hăng say, căn bản không phát hiện ánh mắt Vương Đằng nhìn nó đã thay đổi.
"Chuyên khắc chế các loại độc vật? Chẳng phải nói, nó chính là thuốc giải vạn năng biết đi sao?"
Vương Đằng thấp giọng lẩm bẩm.
Khó trách Thất Tuyệt Môn dùng hết thảy thủ đoạn cũng phải giữ lại Tiểu Ong Mật, đối với những độc tu của Thất Tuyệt Môn mà nói, nó quả thực là chí bảo, đồng thời cũng là uy hiếp, nếu như rơi vào tay môn phái khác, Thất Tuyệt Môn sẽ vĩnh viễn bị áp chế... 10%
Cứ như vậy, biện pháp tốt nhất chính là cầm tù nó.
Sớm biết nó có thể giải vạn độc, hắn còn kiêng kỵ Thanh Liên Tiên Tôn làm gì chứ, còn giả vờ hòa hoãn với hắn ta lâu như vậy, quả thực là lãng phí thời gian.
Bất quá.
Hiện tại độc đã giải rồi, hình như cũng không dùng được Tiểu Ong Mật nữa...
Đợi lát nữa.
Vương Đằng đột nhiên chú ý tới, Tiểu Ong Mật vừa rồi cũng nhắc tới Vạn Độc Khanh, không khỏi hỏi: "Ngươi biết Vạn Độc Khanh ở đâu không?"
"Biết chứ."
Tiểu Ong Mật gật gật đầu.
"Vậy nếu như ta dẫn ngươi đi Vạn Độc Khanh, có phải là không cần sợ bất kỳ độc vật nào không?"
"Đó là tự nhiên!"
Tiểu Ong Mật tiếp tục gật đầu, sau đó phản ứng lại: "Chẳng lẽ ngươi muốn đi Vạn Độc Khanh?"
"Ừm."
Vương Đằng gật gật đầu.
Mặc dù hắn đối với độc vật hứng thú không lớn, nhưng hắn trước nay luôn chú trọng có thù tất báo, Thanh Liên Tiên Tôn dùng độc vật khống chế hắn, khiến hắn đau đến không muốn sống, hắn tự nhiên cũng phải luyện chế một ít kịch độc dược, để Thanh Liên Tiên Tôn cũng thể nghiệm một phen nỗi thống khổ của hắn.
Vốn hắn muốn dùng đồ vật trong Độc Chướng Tùng Lâm để luyện chế độc dược, mặc dù hiệu quả không bằng Vạn Độc Khanh, nhưng trong bút ký của Dương Trĩ miêu tả Vạn Độc Khanh quá đáng sợ, hắn cũng không dám dễ dàng mạo hiểm, bất quá, hiện tại không giống nhau rồi...
Nghĩ đến đây.
Hắn cũng không còn do dự nữa, trực tiếp cùng Tiểu Ong Mật làm giao dịch: "Ta truyền tiên lực cho ngươi, để ngươi khôi phục hình người, ngươi cùng đi với ta đến Vạn Độc Khanh, thế nào?"
"Được."
Tiểu Ong Mật nghĩ nghĩ, gật đầu đồng ý.
Thế là.
Vương Đằng liền bắt đầu vận chuyển tiên lực trong cơ thể, quán thâu cho Tiểu Ong Mật.
Ban đầu, hắn còn sợ Tiểu Ong Mật sẽ không chịu nổi nhiều tiên lực như vậy, dù sao nó thật sự quá nhỏ, ai ngờ đã qua một lúc lâu rồi, Tiểu Ong Mật vẫn giống như một cái động không đáy, mặc kệ Vương Đằng xuất ra bao nhiêu tiên lực, nó đều thu hết.
Theo tiên lực hấp thu càng ngày càng nhiều, ngoại hình của Tiểu Ong Mật cũng đang từ từ phát sinh biến hóa, không biết từ lúc nào, nó đã từ kích thước móng tay, lớn lên cao không sai biệt cho lắm với Vương Đằng, hơn nữa còn đang không ngừng biến lớn.
Cuối cùng.
Khi nó lớn đến cao hơn mười mét, ngoại hình ngừng lại biến hóa.
"Thế mà lại cao như vậy!"
Vương Đằng có chút kinh ngạc, lúc hắn ở Tiên Giới cũng không tiếp xúc qua Cự Phong nhất tộc, còn tưởng rằng Cự Phong nhiều nhất cũng chỉ lớn hơn ong mật bình thường một chút thôi, cho tới giờ khắc này, hắn mới rốt cuộc minh bạch vì sao lại gọi là 'Cự Phong', thể hình này, quả thực không hổ danh một chữ 'Cự'.
"Hừ! Cái này có gì đáng chấn động chứ?"
Tiểu Ong Mật nghe lời Vương Đằng nói, có chút khinh thường, ngay sau đó bắt đầu phổ cập khoa học: "Mặc dù bản vương nhìn qua đã rất lớn rồi, nhưng trên thực tế, bản vương hiện tại vẫn là thể thơ ấu, trong Cự Phong nhất tộc chính là một tiểu bất điểm."
"Cái gì?"
Nghe lời này, Vương Đằng càng thêm chấn động, Tiểu Ong Mật đã lớn như vậy rồi, thế mà lại còn chỉ là một tiểu bằng hữu sao?
Vậy Cự Phong thành niên nên lớn bao nhiêu chứ?
Tựa hồ là đã biết ý nghĩ của hắn, chỉ nghe Tiểu Ong Mật tiếp tục nói: "Cự Phong nhất tộc chúng ta, chỉ cần thành niên, trên cơ bản đều cao hơn trăm mét, toàn bộ hiển lộ bản tướng đứng chung một chỗ, cảnh tượng đó, chậc chậc... Thôi đi, ta nói như vậy ngươi nhất định không có cảm giác gì, đợi sau này trở về Tiên Giới rồi, ta dẫn ngươi đi lãnh địa của nhất tộc chúng ta nhìn một chút, ngươi liền biết có bao nhiêu chấn động."
"Được thôi."
Vương Đằng sảng khoái đáp ứng lời mời của Tiểu Ong Mật, hắn thật hiếu kỳ, tất cả Cự Phong đều hiển lộ bản tướng, sẽ là cảnh tượng như thế nào?
Sau đó.
Thấy trên người Tiểu Ong Mật sáng lên quang huy, tựa hồ lập tức liền muốn hóa hình, Vương Đằng vội vàng gia tăng việc truyền tải tiên lực.
Một lát sau.
Ong...
Bạch quang mãnh liệt sáng lên, bao bọc toàn bộ thân thể Tiểu Ong Mật vào bên trong.
Vương Đằng thấy không rõ lắm cảnh tượng bên trong quang huy, đợi sau khi quang mang biến mất, con ong mật cự hình cao hơn mười mét kia cũng không thấy đâu nữa, chỉ có một tiểu nam hài chừng một mét, nhìn qua vẻ mặt non nớt còn đứng tại chỗ.
"Bản vương cuối cùng cũng khôi phục rồi, ha ha ha..."
Nó chống nạnh, trên mặt tràn đầy vẻ hưng phấn, toàn bộ sơn lâm đều vang vọng tiếng cười của nó.
Thật lâu.
Nó cuối cùng cũng hoàn hồn lại, đối với Vương Đằng chắp tay hành lễ: "Đa tạ ân nhân tương trợ, bản vương Phong Hạo, còn chưa dám thỉnh giáo ân nhân tôn tính đại danh?"
"Vương Đằng!"
Vương Đằng cũng nói ra tên của mình, thấy Phong Hạo lại chuẩn bị nói không ngừng, vội vàng giơ tay ngăn lại nó: "Lời cảm ơn thì không cần nói nữa, chúng ta bất quá là theo như nhu cầu mỗi bên, đi thôi, đến Vạn Độc Khanh."
Nói xong.
Vương Đằng nhấc chân liền hướng phương hướng của Thất Tuyệt Môn phi nhanh mà đi.
Phong Hạo theo sát phía sau.
Rất nhanh.
Hai người liền đi tới một vách núi.
"Phía dưới này chính là Vạn Độc Khanh?"
Vương Đằng nhìn vách núi sâu không thấy đáy, bị mây mù bao quanh dưới chân, hỏi.
"Đúng vậy."
Phong Hạo vô cùng quả quyết gật gật đầu, nó bị Thất Tuyệt Môn cầm tù nhiều năm, ngoại giới duy nhất có thể tiếp xúc chính là Vạn Độc Khanh, trên cơ bản các đời chưởng môn của Thất Tuyệt Môn đều từng dẫn nó đến đây tìm độc vật.
Khí tức của nơi này, cho dù có qua một vạn năm nó cũng sẽ không quên.
"Vậy chúng ta đi xuống đi."
Đã nơi này không có vấn đề, Vương Đằng tự nhiên sẽ không trì hoãn, lập tức liền nắm lấy Phong Hạo cùng nhau nhảy xuống.
Mặc dù vách núi này nhìn qua sâu không thấy đáy, nhưng trên thực tế cũng không sâu, chỉ dùng mấy hơi thở thời gian, Vương Đằng và Phong Hạo liền đã đến đáy vực.
Vừa rơi xuống đất, bốn phía liền truyền đến tiếng đồ vật nhanh chóng di chuyển.
Sưu sưu sưu...
Vương Đằng nhìn về phía nguồn âm thanh, là một ít giáp trùng có hình dáng kỳ dị, sinh vật có thể sinh tồn ở nơi này, không cần nghĩ cũng biết, trên người nhất định đều mang kịch độc.
Thấy chúng đang hướng về phía mình nhào tới, theo bản năng, Vương Đằng giơ tay liền muốn ra tay.
Đột nhiên.
Những con giáp trùng đang bay nhanh tới kia, lại giống như là đã nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, ngạnh sinh sinh dừng lại bước chân, mấy con đều bởi vì đồng bạn phía trước đột nhiên phanh lại, phản ứng không kịp thời, không có theo kịp dừng lại mà trực tiếp bị đụng bay ra ngoài.
------oOo------