Nguồn: read.st
Sở Phong tỉnh giấc, phát hiện Tô Nhu và Tử Linh đã sớm rời giường. Hai người họ đã rửa mặt trang điểm xong xuôi, không chỉ vậy, còn tự tay dùng trận pháp kết giới, nấu cho Sở Phong một bữa tiệc thịnh soạn.
"Thật là thơm." Mặc dù, ngoài đồ ăn ra, bất kể là bát đũa đều do kết giới biến thành, nhưng Sở Phong lại ăn rất ngon, hơn nữa là ngon từ tận đáy lòng, dù sao đây cũng là cơm nước do người hắn yêu thương nấu, bên trong đó, có hương vị của tình yêu.
"Ăn ngon thì ăn nhiều một chút." Tử Linh và Tô Nhu không cùng Sở Phong dùng bữa, cứ thế dùng hai tay chống cằm của mình, cười tủm tỉm nhìn Sở Phong ăn.
"Hai người các ngươi cũng ăn đi." Sở Phong nói.
"Hai người chúng ta không đói, ngươi ăn nhiều một chút đi, nhưng phải ăn sạch nha." Tô Nhu và Tử Linh cùng nhau nói.
"Các ngươi yên tâm ta sẽ ăn sạch, nhưng các ngươi cũng phải bồi ta ăn, nào, mở miệng." Sở Phong kẹp một món ăn, đưa tới bên miệng Tử Linh.
Đối mặt với hành động này của Sở Phong, Tử Linh giống như không thể kháng cự, không tự chủ được mở to miệng nhỏ, đem món ăn này bỏ vào trong miệng, hạnh phúc nhai.
"Nào, Nhu nhi của ta." Sở Phong sau đó lại kẹp một món ăn, đưa tới bên miệng Tô Nhu, hắn thật đúng là không hề bất công.
"Không đứng đắn." Tô Nhu cười phủi Sở Phong một cái, sau đó vẫn như Tử Linh, mở miệng nhỏ, đem món ăn này nuốt vào.
Sau đó, ba người Sở Phong, cứ thế ngươi một miếng ta một miếng, cuối cùng thật sự đã ăn xong cả bàn món ăn này.
Mặc dù ở đây không phải nhà của bọn họ, nhưng giờ phút này trong căn phòng này lại đầy ắp một loại không khí, đó chính là ấm áp, chỉ cần có loại không khí này, giờ phút này ở đây, chính là nhà của ba người bọn họ.
Giờ phút này, Sở Phong, Tử Linh và Tô Nhu ba người, đều có cùng một cảm giác, bọn họ không muốn chia tách, hi vọng mỗi ngày đều có thể ở bên nhau như vậy.
Cho dù không làm bất cứ chuyện kinh thiên động địa nào, chỉ là như vậy, trải qua cuộc sống bình thản, cũng là đủ rồi.
Nhưng đáng tiếc, bọn họ không thể... nhất là Sở Phong, càng không thể, hắn có quá nhiều chuyện muốn đi làm.
"Có người đến rồi." Bỗng nhiên, ánh mắt của Tử Linh và Tô Nhu trở nên cẩn thận, mặc dù Luyện Binh Tiên Nhân cho phép hai người họ đến bồi Sở Phong, nhưng cũng không muốn để quá nhiều người biết mối quan hệ của họ với Sở Phong.
"Không sao, là tiền bối của Tiên Nhân Đảo, các ngươi ở trong phòng chờ ta." Sở Phong đi ra ngoài, quả nhiên, rất nhanh vị lão giả Tiên Nhân Đảo đã chiêu đãi hắn liền đi tới.
"Sở Phong tiểu hữu, Tứ Binh Đại Hội đã kết thúc, mặc dù lão phu rất không muốn nói lời này, nhưng vẫn muốn nhắc nhở ngươi một chút, đã đến lúc chia ly rồi." Vị lão giả kia nói.
"Đúng rồi, công chúa của Yêu Giao Vương Thú, muốn gặp ngươi trước khi rời khỏi Tiên Nhân Đảo, nàng đã chấp nhất thật nhiều ngày rồi, nói không gặp được ngươi thì sẽ không rời đi." Bỗng nhiên, vị lão giả kia nói.
"Công chúa của Yêu Giao Vương Thú? Nàng thế mà muốn gặp ta?" Nghe được lời này, Sở Phong có chút ngoài ý muốn, hắn tự nhiên cũng biết công chúa của Yêu Giao Vương Thú là ai, tất nhiên chính là vị có thực lực mạnh nhất, thiên phú tốt nhất trong Yêu Giao Vương Thú.
Vị kia không chỉ có tu vi cùng Nam Cung Nha, Bắc Đường Tử Mặc, bao gồm cả Đạm Đài Tuyết bây giờ, đều là Tam phẩm Bán Đế.
Trong bài kiểm tra pháp quyết ở Tiên Hồ tu luyện, còn kích thích ra vòng sáng giống như Bắc Đường Tử Mặc và Nam Cung Nha, rất là bất phàm.
Sở dĩ Sở Phong có ấn tượng với nàng, thật sự không phải vì những điều này, chủ yếu vẫn là ngày đó, khi Bắc Đường Tử Mặc gây khó dễ, vị công chúa kia cũng dẫn dắt người của Yêu Giao Vương Thú, giúp Sở Phong công kích Bắc Đường Tử Mặc.
Mặc dù, đó là sau khi Sở Phong biểu hiện ra thiên phú, nàng mới lên tiếng giúp Sở Phong nói chuyện, cứ như vậy, liền nói rõ nàng không phải vì nhìn Sở Phong thuận mắt mà giúp hắn, mà là cảm thấy Sở Phong có thiên phú tốt, mới muốn kết giao với Sở Phong.
"Ở Tiên Nhân Đảo của ta làm khách, không thể tiết lộ hành tung của khách nhân khác cho bất kỳ khách nhân nào, nhưng nàng rất là kiên trì."
"Chúng ta trái lo phải nghĩ, vẫn là quyết định nói với ngươi một tiếng, nhưng quyền quyết định vẫn là ở ngươi, ngươi muốn gặp nàng không? Nếu muốn gặp, ta sẽ dẫn nàng lại đây, nếu không muốn gặp, cứ xem như ta chưa nói gì là được rồi." Vị lão giả kia lần thứ hai nói.
"Mặc dù không biết nàng tìm ta có chuyện gì, nhưng có thể gặp nhau ở đây cũng là duyên phận, tất nhiên nàng muốn gặp ta, vậy thì có nhọc lòng trưởng lão, dẫn ta đi qua, ta đi gặp nàng đi." Sở Phong cảm thấy, có thêm một người bạn luôn tốt hơn có thêm một kẻ địch, huống chi đối phương là Yêu Giao Vương Thú.
Công chúa của Yêu Giao Vương Thú này, thế mà khăng khăng muốn gặp hắn, nếu hắn thật sự cự tuyệt, sợ cũng không tốt.
"Nếu ngươi muốn gặp, ta đi dẫn nàng lại đây là được, ngươi không cần đi cùng ta, cứ đợi ở đây đi." Lão giả vừa nói liền rời khỏi.
"Tử Linh muội muội mau nhìn xem, nhìn xem Sở Phong của chúng ta, nghĩ không ra hắn vẫn là có mị lực như vậy, bất kể đi đến đâu, bất kể là nữ hài tử có thân phận hay địa vị gì, đều sẽ có hảo cảm với hắn, nghĩ không ra ngay cả Yêu Giao Vương Thú, cũng có hứng thú với hắn rồi."
"Đúng rồi, mị lực của Sở Phong ca ca của ta, thật đúng là càng ngày càng lớn rồi." Tô Nhu và Tử Linh từ trong phòng đi ra, mặc dù hai người bọn họ đang chế giễu Sở Phong, lấy Sở Phong ra trêu chọc, nhưng trong lời nói lại cũng hữu ý vô ý, phát tán ra một cỗ chua xót nhàn nhạt.
"Hai vị bảo bối của ta, các ngươi nhất thiết đừng nói như vậy, ta đối với yêu thú không có hứng thú đâu." Sở Phong một khuôn mặt cười khổ.
"Ai biết ngươi có hứng thú hay không, ta và Tử Linh muội muội không tiện đưa ngươi, liền đi trước đây." Tô Nhu vừa nói vừa kéo Tử Linh, liền muốn rời khỏi.
"Đừng mà, sao lại đi ngay vậy." Sở Phong rất không muốn.
"Không đi thì làm sao bây giờ, cho dù chúng ta không đi, ngươi cũng ngay lập tức sẽ rời khỏi Tiên Nhân Đảo rồi."
"Huống chi chờ chút nữa công chúa của Yêu Giao Vương Thú sẽ đến, người ta vì muốn gặp ngươi mà đợi nhiều ngày như vậy, thật vất vả mới đến, ngươi không thể nào còn ở ngoài phòng tiếp đãi người ta chứ?" Tô Nhu nói.
Nghe được lời này, Sở Phong cũng không còn lời nào để nói, bởi vì Tô Nhu nói đích xác rất có đạo lý, cho dù dù tiếc đến đâu, nhưng cũng chỉ có thể để Tô Nhu và Tử Linh rời khỏi.
"Sở Phong ca ca, ngươi một mình xông xáo ở Võ Chi Thánh Thổ này, nhất thiết phải cẩn thận nhiều hơn, đợi chúng ta, đợi ta và Nhu tỷ tỷ tu luyện có thành tựu, sẽ đi tìm ngươi." Sắp chia ly, Tử Linh cũng rất không muốn.
"Hai người các ngươi không cần lo lắng cho ta, hãy tốt tốt chăm sóc chính mình, cũng nhất thiết đừng vì ta mà lại làm khó chính mình." Sở Phong sợ Tử Linh và Tô Nhu vì muốn tăng cường tu vi, lại làm những chuyện nguy hại đến thân thể mình.
"Nếu muốn không để hai người chúng ta lo lắng, thì hãy tốt tốt chăm sóc chính mình, đừng có yêu thích tranh làm anh hùng như vậy, ở đây có rất nhiều người, là ngươi không chọc nổi." Tô Nhu nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, đến cuối cùng vẫn nói ra những lời thùy mị.
"Kính tuân đại nhân mệnh lệnh của hai vị lão bà." Sở Phong vừa nói vừa ôm quyền thi lễ, làm ra một bộ dáng vẻ cung kính, không dám vi phạm.
"Ngươi a..." Đối mặt với Sở Phong như vậy, Tô Nhu và Tử Linh vốn đã đỏ hoe hai mắt, cũng bật cười.
Cuối cùng, Tử Linh và Tô Nhu vẫn rời khỏi, khi rời đi luôn luôn quay đầu lại, hai nữ tử vốn kiên cường lại một lần nữa đỏ hoe hai mắt, rơi lệ.
Tử Linh và Tô Nhu như vậy, không giống như là hình ảnh của họ trong ấn tượng của Sở Phong, nhưng điều này cũng nói rõ tình cảm sâu vô cùng của họ đối với Sở Phong, sâu đến mức khó lòng chia lìa.
Có những nữ tử như vậy yêu mình, Sở Phong cảm thấy chính mình rất may mắn...
Nhưng Sở Phong cũng không quá thương cảm, bởi vì hắn biết, lần chia ly này, chỉ là vì lần sau tương kiến.
ps: Cuối cùng cũng xuất quan rồi, vừa lên mạng liền thấy thật nhiều lời thúc canh, xem ra tất cả mọi người đều sốt ruột chờ, cho nên trước hết ta sẽ đăng một chương, phía sau còn có, nhưng vì chất lượng, ta muốn từ từ sửa chữa, mọi người an tâm chớ vội, hôm nay sẽ chỉ có nhiều chương mới chứ không ít đi.
------oOo------