Trần Tiểu Thạch chỉ vào cổ họng, lời cũng không nói ra được, sắc mặt đỏ bừng, trông hết sức khó chịu.
Mà Hà Hinh ở bên cạnh cũng là hoảng hồn, lập tức trở nên luống cuống tay chân, gấp đến độ sắp khóc.
“Tôi, tôi gọi điện thoại kêu bác sĩ đến ngay!”
Hà Hinh lúc này mới cầm lấy điện thoại, gọi đến bệnh viện, nói sơ qua vài câu với bác sĩ xong, liền buông xuống điện thoại, tiếp tục quan tâm chú ý Trần Tiểu Thạch.
Cổ họng Trần Tiểu Thạch bị kẹt, nhất định là đã ăn phải dị vật nào đó, mà lại còn là một loại dị vật khá cứng và lớn, nếu không thì sẽ không nuốt không trôi được.
Trần Tiểu Thạch một mực đang thử dùng Xuân Phong Hóa Vũ Thuật để hóa giải dị vật đó, nhưng thử vài lần đều thất bại, ngay cả Xuân Phong Hóa Vũ Thuật cũng vô dụng, Trần Tiểu Thạch lập tức có chút cạn lời.
Dưới linh cơ vừa động, chỉ thấy hắn rút ra mấy cây ngân châm, ý đồ thông qua ngân châm dẫn truyền Xuân Phong Hóa Vũ Thuật vào bên trong dị vật đó, rồi tiến hành hóa giải.
Giống như lúc trước hắn chữa bệnh sỏi cho người khác vậy.
Chỉ là không nghĩ tới, chữa bệnh cho người khác lâu như vậy, thế mà lại có một ngày chính mình chữa bệnh cho chính mình, nghĩ đến đây, Trần Tiểu Thạch không khỏi có chút cười khổ không thôi.
Những người khác hắn không trông cậy được vào rồi, chỉ có dựa vào chính mình mới an toàn nhất.
“Tiểu Thạch, ngươi vẫn là chờ bác sĩ đến đi, vạn nhất chính ngươi làm ra chuyện gì rắc rối thì sao...”
Hà Hinh có chút lo lắng nhìn Trần Tiểu Thạch, thấy hắn ý đồ tự chữa bệnh cho chính mình, liền nhịn không được khẩn trương lên.
Huống chi đây không phải là vấn đề nhỏ, trên cổ nối liền động mạch chủ của cơ thể người, vạn nhất không cẩn thận, đâm thủng động mạch chủ, thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù Hà Hinh không hiểu y thuật, nhưng những thường thức cơ bản này nàng vẫn có biết đôi chút.
Đáng tiếc Trần Tiểu Thạch hiện tại không thể nói chuyện, cũng không biết nên giao lưu với Hà Hinh thế nào, nhưng hắn vẫn kiên trì muốn hóa giải dị vật trong cổ họng ra.
Mắt thấy ngân châm đã đâm vào cổ họng, Hà Hinh có chút rụt rè không dám nhìn thẳng cảnh tượng này, vội vàng che kín mắt lại.
Ưm?
Khi Trần Tiểu Thạch đâm ngân châm vào mặt ngoài cổ họng, hắn đã có thể cảm ứng được vật cứng bị kẹt ở cổ họng kia, hình như còn không thể đập tan.
“Chẳng lẽ là kim loại?” Nếu thật là một loại kim loại nào đó, thật sự còn không thể đập tan.
Thế này thì phiền phức rồi, không thể đập tan, lại không thể nuốt xuống, lại không thể phun ra, thật là sống chịu tội.
Trần Tiểu Thạch vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại chuyện ngoài ý muốn này, trong lòng không tránh được bắt đầu có chút sốt ruột, thế là trong đầu hiện ra «Bách Gia Thiên Thư» đã lâu không gặp.
Sở dĩ đã lâu không chạm vào «Bách Gia Thiên Thư» nữa, đó cũng là bởi vì trong tất cả các tình huống hắn gặp phải lúc trước, căn bản là không cần dùng đến nó, mà trong lòng Trần Tiểu Thạch cũng là cố ý làm như vậy.
Nếu quá ỷ lại «Bách Gia Thiên Thư» thì ngược lại sẽ là một sự cản trở đối với việc nâng cao năng lực chính mình, cho nên có thể không dùng nó thì sẽ không dùng.
Nhưng hiện tại tình huống đã khác, sau khi nghĩ hết tất cả các phương pháp có thể nghĩ tới hiện tại, đều không thể giải quyết được vấn đề này.
“Chỉ có dựa vào ngươi thôi, hi vọng có thể tìm tới phương pháp đi...” Trần Tiểu Thạch thì thầm nói trong lòng, trong đầu liền bắt đầu tiến vào chế độ tìm kiếm.
Sau mấy phút tìm kiếm nhanh chóng, Trần Tiểu Thạch quả nhiên đã tìm được mấy loại phương pháp, nhưng sau khi suy nghĩ sâu xa cẩn thận, hắn cuối cùng vẫn lựa chọn một trong số đó để thử xem sao.
“Dung Châm Pháp.”
Dung Châm Pháp được nhắc đến, tương tự như lò luyện, chẳng qua nhiệt độ cao ban đầu là dùng Xuân Phong Hóa Vũ Thuật để thay thế mà thôi, khiến người ta sẽ không cảm thấy có một chút đau đớn nào, là có thể hòa tan khối dị vật kim loại kia.
Trần Tiểu Thạch vừa nhìn thấy phương pháp này, cũng là cảm thấy hết sức bất ngờ, không ngờ thế mà lại còn có loại phương pháp này, nếu không phải thông qua «Bách Gia Thiên Thư» thì hắn cũng là chưa từng nghe qua.
Phương pháp này nghe có chút Thiên Phương Dạ Đàm, mà lại còn rất kinh khủng, nhưng theo như giới thiệu của phương pháp này nói rằng, điều này cũng không có bất kỳ nguy hiểm nào, thậm chí là phương pháp hết sức an toàn, bởi vì là thông qua Xuân Phong Hóa Vũ Thuật, đem vật chất kim loại đã hòa tan, vận chuyển ra khỏi cơ thể, làm được không có bất kỳ hậu hoạn nào.
Nhìn thấy chỗ này, Trần Tiểu Thạch cuối cùng cũng yên tâm xuống, chỉ cần là an toàn, thì liền không có bất kỳ vấn đề gì.
Nói làm là làm, chỉ thấy Trần Tiểu Thạch hít thật sâu một hơi, hiện tại cổ họng bị kẹt dị vật, coi như là hít khí cũng có chút khó chịu.
Có điều chỉ cần sử dụng phương pháp này xong, cảm giác khó chịu này cũng sẽ tùy theo đó mà biến mất.
Lần này Trần Tiểu Thạch dựa theo phương pháp chỉ ra, dùng ngân châm đâm vào các huyệt vị tương ứng, lần lượt là Thái Xung huyệt, Khúc Tuyền huyệt, Nội Quan huyệt và một số huyệt vị khác.
Mỗi khi đâm vào một châm, Trần Tiểu Thạch liền cảm thấy thân thể có chút cảm giác lửa cháy, đây là hiện tượng bình thường.
Dung châm, còn được gọi là “hỏa châm”, lấy nội Hỏa chi lực, phụ trợ bằng Xuân Phong Hóa Vũ Thuật, mới có thể hòa tan dị vật kia.
Cho nên, thân thể xuất hiện cảm giác này, chính là phản ứng của nội Hỏa chi lực đã có tác dụng, trong lòng Trần Tiểu Thạch vui mừng, liền bắt đầu thi triển Xuân Phong Hóa Vũ Thuật.
Hà Hinh nhìn dáng vẻ bất động của Trần Tiểu Thạch, tựa như không có phản ứng chút nào, nhưng lại hình như đang trầm tư cái gì đó, nàng không hiểu những khúc chiết này của Trần Tiểu Thạch.
Nhưng nàng biết lúc này không thể quấy rầy hắn, để hắn cứ như vậy an tĩnh lại, cũng không mất đi một loại phương pháp, còn lại thì chỉ có chờ đợi bác sĩ đến.
Trần Tiểu Thạch tiếp tục thi triển Xuân Phong Hóa Vũ Thuật, như dòng suối nhỏ chảy xuôi trong cơ thể chính mình, sau đó thuận theo Kỳ Kinh Bát Mạch, thẳng đến cổ, dưới sự phối hợp tinh diệu của nội Hỏa chi lực và Xuân Phong Hóa Vũ Thuật, từng chút một bắt đầu hòa tan dị vật kia.
Mà Xuân Phong Hóa Vũ Thuật thì theo sự tăng cường của quá trình hòa tan, như một người vận chuyển, bao khỏa vật chất đã hòa tan của dị vật đó, lại tùy theo kinh mạch chảy ra, thẳng đến bên ngoài cơ thể.
Trong tình huống không dễ phát giác, chỉ thấy trong tay Trần Tiểu Thạch thế mà chậm rãi xuất hiện một nhúm nhỏ bột vàng, đây là bột vàng thật, những bột vàng này chính là đến từ dị vật bị kẹt trong cổ họng hắn.
“Đây là cái quỷ gì...”
Trần Tiểu Thạch nhìn một chút bột vàng kia, lại không phải kim loại quý như vàng, nhưng lại không nói được tên, rất kỳ quái, tựa như là một loại vật chất chưa từng thấy bao giờ.
Trần Tiểu Thạch hiện tại cũng không có thời gian rảnh đi nghiên cứu rốt cuộc vật chất này là gì.
Việc cấp bách hiện tại là phải hòa tan toàn bộ dị vật đó mới được.
Cho nên hắn tiếp tục gia tăng thi triển Xuân Phong Hóa Vũ Thuật, tăng nhanh tốc độ hòa tan của dị vật đó, bởi vì đã có kinh nghiệm, cho nên tốc độ hòa tan cũng không ngừng tăng nhanh.
Tích tắc tích tắc...
Tiếng xe cấp cứu lúc này truyền ra, Hà Hinh nghe thấy tiếng này, giật mình một cái, vội vàng đi mở cửa.
Sau đó nhìn thấy hai vị bác sĩ mặc bạch đại quái, khiêng cáng cứu thương, vội vã đi vào.
“Ở chỗ nào?” Bác sĩ hỏi Hà Hinh.
“Ở bên trong, nhanh lên!”
Hà Hinh đi ở phía trước, dẫn bọn họ đi vào trong nhà, nhưng điều làm Hà Hinh kinh ngạc là, người thế mà lại không ở đây?
Ủa?
Người đâu?
Vừa rồi còn ở đây mà?
Hà Hinh nhìn quanh bốn phía, lại không phát hiện bóng dáng Trần Tiểu Thạch, trong nhà này chỉ lớn như vậy thôi, còn có thể chạy đi đâu?
Phụt phụt.
Tiếng xả nước từ nhà vệ sinh truyền ra.
Hà Hinh vội vàng chạy tới, vừa vặn đụng phải Trần Tiểu Thạch đi ra từ nhà vệ sinh.