“Không không, vấn đề thì không có, chỉ là ta muốn biết Đại ca định đầu tư bao nhiêu tiền...” Trong mắt của hắn lúc này toát ra một vệt vẻ tò mò, muốn biết thành ý của Trần Tiểu Thạch, dù sao một đại công trình lớn như vậy nếu không có một khoản vốn hùng hậu thì nhất định không làm được.
Ừm.
“Cái này ta bây giờ cũng không rõ ràng, phải chờ ta tìm người quy hoạch hạch toán xong xuôi mới có thể biết.” Đây là một đại công trình cải tạo trùng kiến, không phải ba lời hai ý là có thể nói rõ ràng được, nhưng trong lòng Trần Tiểu Thạch đã có cái nền, với tài sản hiện tại của hắn, còn xa mới có thể làm đến bước này, xem ra vẫn phải đi phách mại hành mới được...
Hắn gật đầu, vỗ ngực một cái: “Đại ca, chuyện này cứ giao cho ta, ngươi bảo đảm yên tâm, không phải chính ta tự khoa trương, ta Vương Nhị làm sự tình vẫn rất đáng tin cậy, hắc hắc!”
“Ngươi tên là Vương Nhị?” Trần Tiểu Thạch cảm thấy cái danh tự này có chút ý tứ, không những tiếp địa khí mà còn dễ nhớ, cười nói: “Vậy là ngươi là lão nhị trong nhà ngươi? Ngươi có mấy huynh đệ?”
Vừa nhắc tới cái này, Vương Nhị bỗng nhiên cúi xuống đầu, tâm tình trở nên có chút sa sút: “Vốn dĩ có một Đại ca, một đệ đệ, nhưng một người chết đói, một người không có tiền trị bệnh, năm ngoái liền bệnh chết rồi...”
Trần Tiểu Thạch nghe đến đây, lập tức trầm mặc.
Xem ra sự bần cùng lạc hậu của nơi này quả nhiên là thâm căn cố đế, đã lâu lắm rồi, trong niên đại này mà còn bị chết đói, cũng là ít thấy, cho dù sinh bệnh, không có tiền trị bệnh cũng là một đại vấn đề, Trần Tiểu Thạch vừa nghĩ tới người ở đây hầu như ai nấy đều là khốn cùng liêu đảo, liền không khỏi cảm thấy có chút tiếc hận và bi thảm, cũng bởi vì như vậy, nguyện vọng của Trần Tiểu Thạch muốn thay đổi hiện trạng nơi này càng là trở nên cường liệt hơn rất nhiều.
Cũng giống như khi trước Trần Tiểu Thạch muốn thay đổi tình hình Nam Sơn Trấn vậy.
“Vậy cha mẹ ngươi đâu?” Trần Tiểu Thạch vẫn không nhịn được hỏi một câu, đáp án nhận được quả nhiên đều là thù đồ đồng quy.
Hạnh phúc có lẽ mỗi người đều không khác mấy, nhưng bất hạnh thì mỗi người lại có sự bất hạnh riêng.
Sau đó, Trần Tiểu Thạch và Lâm Thu Nhã trước khi rời khỏi đây, đã lưu lại cho hắn một chút tiền, để hắn có thể ăn được cơm, có một cuộc sinh hoạt tốt hơn một chút, chờ sau khi quy hoạch đều an bài xong xuôi, sẽ lại đến đây.
Trên đường trở về, Lâm Thu Nhã ngồi ở vị trí phó giá của xe, Trần Tiểu Thạch đang lái xe, mà nàng lại một mực đang nhìn chằm chằm Trần Tiểu Thạch, làm cho Trần Tiểu Thạch đều cảm thấy có chút ngượng ngùng, không khỏi có chút không lời mà hỏi: “Một mực nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có chữ sao?”
“Bởi vì chàng rất soái.” Lâm Thu Nhã song mâu hàm tình, nhu thanh tế ngữ mà nói, Trần Tiểu Thạch đều không dám chính thị nàng, lái xe tối kỵ phân thần, mà Lâm Thu Nhã lúc này lại không ngừng hướng hắn liếc mắt đưa tình, không, hẳn là công khai đưa tình mới đúng, đôi mắt linh động kia không ngừng chớp chớp hướng về hắn.
À.
“Đâu có soái, đã sắp trung niên du nị rồi.” Trần Tiểu Thạch tự giễu mà cười nói, nhưng Lâm Thu Nhã lại lắc đầu như trống bỏi, ngọc thủ tuyết bạch quang hoạt kia chậm rãi men theo mép chỗ ngồi, xuyên qua cần số, nhẹ nhàng rơi xuống trên đùi của Trần Tiểu Thạch, ngay sau đó trên đùi hắn chậm rãi vuốt ve, làm cho Trần Tiểu Thạch trong nháy mắt trở nên lòng ngứa ngáy.
À.
“Cái kia... Thu Nhã, đừng như vậy, ta đang lái xe, không an toàn thế này...” Trần Tiểu Thạch nhúc nhích thân thể, ở đó dục cự hoàn nghênh mà nói.
Nhưng Lâm Thu Nhã lại chút nào cũng không có dấu hiệu buông tay, chỉ thấy nàng khẽ mím đôi môi mỏng ân hồng kia, nhìn qua toát ra một loại mị hoặc khó có thể nói rõ thành lời, khinh thanh nói: “Thạch Đầu, hay là, dừng xe lại bên đường một chút đi...”
Ừm. Trần Tiểu Thạch hơi gật đầu, trong tình huống này cũng chỉ có thể như vậy, bằng không lái xe thế này lòng hắn đều hoảng loạn, vẫn là an toàn trên hết thì tốt hơn.
Trần Tiểu Thạch xoay vô lăng một cái, ngay sau đó tấp vào lề phải, dừng xe lại, vừa dừng xe xong, Lâm Thu Nhã giống như là bật hack vậy, cư nhiên trực tiếp vồ lấy Trần Tiểu Thạch, sau đó hai người vượt qua hàng ghế sau, tiếp đó hai người tựa như can sài liệt hỏa, vừa chạm là bùng, cư nhiên ngay trên hàng ghế sau của xe bắt đầu một phen mây mưa.
Sau nửa ngày, Lâm Thu Nhã thở hổn hển, trên người đã mồ hôi đầm đìa, chỉ thấy nàng toàn thân vô lực ghé vào trong lòng Trần Tiểu Thạch, còn Trần Tiểu Thạch thì dùng hai tay ôm lấy eo thon của nàng, lúc này vô thanh thắng hữu thanh.
“Thạch Đầu, ta cảm thấy đời này ta đều không rời xa chàng được nữa rồi...” Lâm Thu Nhã tựa như một thiếu nữ ngây thơ, mỹ mâu chú thị Trần Tiểu Thạch, đối với hắn nhu thanh tế ngữ mà nói, kiều mị ôn uyển dán chặt vào lồng ngực Trần Tiểu Thạch, cảm giác chỉ cần ở bên cạnh Trần Tiểu Thạch, liền bất giác cảm thấy an tâm.
“Ha ha, không ai có thể chia rẽ chúng ta, nàng một đời đều là nữ nhân của ta.” Trần Tiểu Thạch khẽ vuốt ve làn da trơn nhẵn tinh tế của nàng, đối với nàng trầm thanh nói.
Ừm ừm...
Lâm Thu Nhã dùng sức gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn tràn đầy trong lời nói, lòng nàng đã sớm giao cho Trần Tiểu Thạch, bất kể lúc nào, khi nàng cần nhất Trần Tiểu Thạch, hắn đều sẽ xuất hiện trước mặt mình. Trước đây sinh bệnh là thế, bây giờ bị bắt cóc cũng là thế, Trần Tiểu Thạch giống như là thủ hộ thần của nàng, không ai có thể làm thương tổn nàng. Đáy lòng nàng thầm nghĩ có được một nam nhân như vậy trong đời này, tất cả đã đủ...
Hai người ở trên xe ân ái rất lâu, may mà chiếc Đại Bôn này thể lượng lớn, bằng không xe cộ đi ngang qua còn tưởng rằng đã xảy ra xa chấn gì đó, vậy thì thật là ngượng biết bao nhiêu!
Khi xe của Trần Tiểu Thạch lái đến Nam Sơn Trấn thì đã là chập tối rồi, Trần Tiểu Thạch đưa Lâm Thu Nhã về nhà, hai người can sài liệt hỏa lại ở trong nhà đốt một hồi nữa, cuối cùng làm cho Lâm Thu Nhã mệt mỏi không chịu nổi ngủ thiếp đi, Trần Tiểu Thạch lúc này mới rời khỏi nhà nàng.
Trần Tiểu Thạch buổi tối không về nhà, mà là đến chỗ Lý Ngọc Hương, rất lâu rồi đều không xem qua căn cứ nuôi dưỡng, cũng không biết tình hình gần đây như thế nào. Theo lý mà nói đến chập tối, hẳn là có người ở nhà mới đúng, thế nhưng là khi Trần Tiểu Thạch đến nơi ở của Lý Ngọc Hương, lại phát hiện nơi ở của nàng lại một mảnh đen kịt, căn bản là không có người nào.
Trần Tiểu Thạch cũng không quản nhiều như vậy, tự mình kính trực đi về phía căn cứ nuôi dưỡng, môn vệ gác cổng thấy Trần Tiểu Thạch đến, vừa nãy còn đang xem điện thoại di động, lúc này liền vội vàng tiến lên nghênh đón hắn, có giáo huấn lần trước, lần này không còn dám đối với Trần Tiểu Thạch có chút nào lãnh đạm.
“Trần Đổng!” Hắn đi đến trước mặt Trần Tiểu Thạch cung thanh nói, cúi thấp đầu, không dám trực thị Trần Tiểu Thạch, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ chí cao khí ngang trước đó.
Ừm. Trần Tiểu Thạch hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hướng bốn phía quét qua một lượt, ngay sau đó hỏi: “Lý Kinh lý đâu rồi?”
“Ồ, Lý Kinh lý đang tuần thị bên trong! Tôi bây giờ dẫn ngài đi vào?” Hắn cung kính nhường ra một con đường cho Trần Tiểu Thạch, còn Trần Tiểu Thạch hơi gật đầu, liền chắp tay sau lưng đi theo con đường hắn nhường ra, tên bảo vệ kia thì lon ton theo ở phía sau.
Vừa mới vào căn cứ nuôi dưỡng này, Trần Tiểu Thạch liền phát hiện nơi đây giống như có một số biến hóa.
PS: Hôm qua là Ngày của Cha và hôm nay là Tết Đoan Ngọ, chỉ có một canh. Ngày mai bắt đầu khôi phục hai canh, chúc các vị ngày lễ an khang!
------oOo------