Nguồn: read.st
Lều trại vừa bị lật tung, thân hình của tám người này lập tức lộ ra.
"Không tốt!" Mấy người thấy vậy, lập tức chuẩn bị tách ra đào tẩu.
"Cón muốn chạy? Nếu là không thu phục các ngươi, các ngươi còn thật sự cho rằng bản tướng quân là giấy dán không thành sao!" Lục Vũ quát lạnh một tiếng, trực tiếp thi triển Cầm Long Thủ bắt tất cả bọn họ lại.
Phịch! Phịch!
Tám người giống như chó chết, bị trực tiếp vứt bỏ trên mặt đất, mặt mũi lấm lem.
"Là Tiên Phong Lý Tướng quân!"
"Còn có Vương Phó tướng, hắn nhưng là cao thủ Tán Tiên, không ngờ cũng bị bắt tới."
Năm vạn tướng sĩ lặng lẽ nhìn hết thảy trước mắt, yên lặng không nói.
Lục Vũ vừa ra tay, liền chấn nhiếp tất cả mọi người.
Vương Phó tướng trong tám người bỗng nhiên nâng đầu lên, quát mắng: "Tiêu Dương, ngươi trêu chọc Hứa gia, ngươi tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp đâu! Ngươi bây giờ cũng chỉ càn rỡ nhất thời thôi, nếu là Hứa gia muốn động đến ngươi, dễ như trở bàn tay."
Có một người khởi đầu, những người khác đương nhiên cũng bắt đầu chửi rủa theo.
"Chính là, ngươi đừng quên, ngươi bây giờ nhưng là ở trong Hậu quân. Hứa Hạc Đại tướng quân vẫn thống lĩnh tướng sĩ Hậu quân, ngươi đắc tội với hắn, ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu."
"Chút Nhân Tiên nho nhỏ, không biết tự lượng sức mình. Ở trước mặt Hứa gia, ngươi chính là một con kiến hôi mà thôi."
Những tiếng chửi rủa này rơi vào trong tai Lục Vũ, lại tựa như kiến hôi đang gào thét, căn bản không thể ảnh hưởng tâm chí của hắn.
"Người đâu, vả miệng!" Lục Vũ vung tay.
Lập tức từ phía sau, xông ra mấy binh sĩ Tiềm Long Doanh, vung tròn bàn tay tát loạn xạ vào tám người.
Mặc dù những người này cũng có thực lực không tầm thường, nhưng bị Cầm Long Thủ của Lục Vũ khống chế lại, căn bản không thể phát huy ra nửa điểm pháp lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái tát vả vào mặt bọn họ, lưu lại từng đạo thủ ấn đỏ thẫm.
"Một đám thứ kiến hôi, chỉ bằng các ngươi cũng dám ở trước mặt ta gào thét. Chưa nói đến chủ tướng Vu Kỳ của các ngươi trước đó đã bị ta giết rồi, liền xem như Hứa Hạc có tới, hắn cũng không làm tổn thương được ta!"
Lục Vũ khoát tay: "Mang xuống, chém!"
Lúc này, tám người này cuối cùng mới cảm thấy kinh hoảng.
Bọn họ cảm thấy, Lục Vũ không phải nói đùa.
Đây là thật, dự định giết bọn họ.
"Ngươi dám, ta ở Hậu quân bao nhiêu năm rồi, cái tiểu tử lông ráo nhà ngươi cũng dám động đến ta!" Vương Phó tướng bỗng nhiên quát to: "Huynh đệ, mọi người đừng đi theo tiểu tử này nữa. Không bằng cùng ta, tìm nơi nương tựa Đại tướng quân đi thôi."
Trong đại quân lập tức vang lên một mảnh âm thanh xì xào.
Lục Vũ lặng lẽ đứng nhìn, cao giọng hô: "Ai muốn rời đi cùng hắn, chính mình đi."
Mặc dù trong đại quân có thanh âm bàn tán, nhưng lại từ đầu đến cuối không có ai đi ra.
"Các ngươi điên rồi sao? Đại tướng quân thế nhưng là người của Hứa gia, chỉ cần theo hắn, có phú quý vinh hoa hưởng không hết mà." Vương Phó tướng khó lý giải.
Lục Vũ lạnh lùng nói: "Quên đi thôi, Hứa Đại tướng quân trong miệng ngươi, bây giờ ngay cả cái gan giải cứu thuộc hạ của hắn cũng không có. Ngươi còn trông cậy vào hắn ban cho ngươi phú quý vinh hoa?"
"Mấy người này, nghe thấy tiếng trống tụ tướng mà không hưởng ứng, kéo ra ngoài, chém!"
Trong mắt bọn người Vương Phó tướng, cuối cùng lóe lên một tia sợ hãi.
"Tiêu Tướng quân, ta nguyện ý thần phục ngài, làm trâu làm ngựa cho ngài, ngài giơ cao đánh khẽ tha cho ta một mạng đi!" Vương Phó tướng quả quyết bắt đầu cầu xin tha thứ.
Chỉ là, lời cầu xin tha thứ của hắn, bây giờ đã không còn bất kì tác dụng gì nữa.
Các quân sĩ Tiềm Long Doanh vừa ra tay, tám người Vương Phó tướng trực tiếp đầu rơi xuống đất.
Vết máu rất nhanh được người dọn dẹp sạch sẽ, tám người bọn họ, thật giống như chưa từng tồn tại vậy.
Mà từ đầu đến cuối, Hứa Hạc cũng không hề xuất hiện nữa.
"Mặc kệ trước đó các ngươi như thế nào, ở dưới tay ta, các ngươi liền muốn tuân thủ quy củ. Nếu lần sau còn có người vi phạm quân kỷ, mấy tên này chính là kết cục." Lục Vũ liếc mắt nhìn mọi người, lạnh giọng nói.
------oOo------