Lục Vũ bắt được hai chữ "Trung Thổ", lúc đó ở trong U Minh Sâm La Điện, Chân gia và các thế lực khác đều là từ Trung Thổ mà đến. Lục Vũ cũng không hỏi nhiều, nhưng cũng có thể thấy được, Trung Thổ kia so với Nam Hoang nơi Đại Lương Quốc tọa lạc, mạnh hơn không ít.
"Trung Thổ Lục gia, trên toàn Trung Thổ, cũng coi như là một đại tộc tiếng tăm lừng lẫy. Năm đó, chúng ta cũng là một chi của Trung Thổ Lục gia."
"Như Võ Thần phái của Đại Lương Quốc, hoặc là Vạn Thú Tông của địch quốc, thậm chí Thất Đại Thượng Tiên Môn của toàn bộ Nam Hoang, trước mặt Lục gia, đều chẳng qua chỉ là thế lực cỡ nhỏ mà thôi."
Lục Khai Sơn trực tiếp nhìn Lục Vũ, thanh âm mười phần bình tĩnh.
Trong lòng Lục Vũ, lóe lên một tia kinh ngạc. Trong ký ức vốn có của hắn, phụ mẫu một mực tại võ giả sinh tồn ở Nam Hoang mà thôi. Không ngờ, Lục gia bọn họ, cư nhiên lại còn có thể dây dưa tới quan hệ với thế lực Trung Thổ.
"Phụ thân, tu vi của người, e rằng không nên đến bây giờ lại dừng bước ở Tiên Thiên cửu trọng chứ.” Lục Vũ trầm giọng hỏi.
Vừa nãy hắn dò xét một chút, lập tức cảm thấy trong đan điền của Lục Khai Sơn, ẩn chứa một đạo chân khí cường hãn. Nếu không phải đạo phong ấn kia trên đan điền, tu vi hiện tại của Lục Khai Sơn, tuyệt đối sẽ không dừng bước ở đây.
Trên mặt Lục Khai Sơn thoáng hiện một tia cay đắng, thở dài nói: "Năm đó, ta trẻ tuổi khinh cuồng, chẳng qua mới vừa đột phá đến Long Khí cảnh, liền thâm nhập cấm địa, gặp phải trọng thương, từ đó toàn thân tu vi đều bị phong ấn. Không những tu vi Long Khí cảnh không giữ được, từ sau đó cũng chỉ có thể dừng lại ở Tiên Thiên cảnh mà thôi."
"Tiên Thiên cảnh, đối với Lục gia mà nói, thậm chí ngay cả hộ vệ cũng không tính là. Nhưng tộc lý cũng có cao thủ đến giúp đỡ, đáng tiếc đạo phong ấn này vẫn luôn không phá được. Ta lúc đó chịu không nổi những lời châm chọc lạnh lùng của tộc nhân, dưới cơn nóng giận liền rời khỏi Trung Thổ, đến Nam Hoang.”
Khi Lục Khai Sơn nói chuyện, trong ánh mắt lóe lên một tia tiếc nuối. Vũ Nhu phu nhân không tiện quấy rầy, đành phải rót cho trượng phu một chén thanh trà.
"Phụ thân, người đã trọng thương người trong cấm địa kia, người biết là ai không?” Lục Vũ hỏi.
Lục Khai Sơn lắc đầu: "Bóng đen kia quá nhanh, ta thậm chí ngay cả hắn có phải là người hay không cũng không biết. Nhưng ta có thể xác định, lúc đó hắn tựa hồ bị trọng thương rất nặng, nếu không sẽ không dễ dàng để ta chạy thoát.”
"Nhưng mà, ta chọn ẩn lui, nói đến cũng coi như là một chuyện tốt.”
Lục Khai Sơn lại cười khổ nói: "Nếu không phải đến Nam Hoang, ta cũng sẽ không gặp được Vũ Nhu. Thay vì ở Trung Thổ Lục gia đấu đá ngầm, thà rằng ở nơi man hoang này yên lặng hưởng thụ cuộc sống.”
Lục Vũ bỗng nhiên mở miệng nói: "Có thể hay không cho ta nhìn lại một chút phong ấn trên người người?”
"Thôi đi Tiểu Vũ, đạo phong ấn này lúc trước rất nhiều tiền bối cao nhân trong gia tộc đều không có cách nào, thậm chí cưỡng ép phá bỏ còn gặp phải phản phệ, con cũng đừng để ở trong lòng.” Lục Khai Sơn lắc đầu.
"Phụ thân, cho con nhìn một chút nữa, không sao đâu.” Lục Vũ trực tiếp đứng người lên.
Thấy Lục Vũ kiên trì, Lục Khai Sơn cũng không ngăn cản nữa.
Lục Vũ trực tiếp đặt tay lên cổ tay của Lục Khai Sơn, Thần thức khẽ động, lập tức đạo phong ấn xuất hiện ở đan điền của Lục Khai Sơn kia, lại lần nữa hiện ra trong mắt Lục Vũ.
"Quả nhiên là hắn!” Lục Vũ lập tức cảm nhận được một loại khí tức quen thuộc.
Lục Khai Sơn thấy Lục Vũ cau mày chặt, không khỏi thở dài nói: "Thôi đi Tiểu Vũ, phong ấn này của ta cũng không phải một ngày hai ngày rồi.”
Lục Vũ lắc đầu: "Đạo phong ấn này, quả nhiên một chút cũng không thay đổi.”
Nếu nói về đạo phong ấn này, trên đời có ai quen thuộc hơn, thì không ai khác ngoài hắn.
Sau đó, Lục Vũ đột nhiên ra tay nhanh chóng, liên tiếp điểm vài cái trên người Lục Khai Sơn. Trong lòng bàn tay của Lục Vũ, dùng chân khí hóa thành một đạo trận văn. Đạo trận văn này rất ẩn mật, Lục Khai Sơn và Vũ Nhu phu nhân đều không phát hiện ra. Lục Vũ khẽ vỗ một chưởng, yên lặng đưa trận văn rơi vào trong cơ thể Lục Khai Sơn.
"Tiểu Vũ, con…” Lục Khai Sơn muốn nói lại thôi, bỗng nhiên cảm thấy chân khí một mực bị giam cầm trong cơ thể, cư nhiên bắt đầu cuồn cuộn dâng trào.