Nguồn: read.st
"Ta nói sao? Sao ta lại không biết." Hầu Tử bắt đầu giở thói vô lại.
Lục Vũ biết, điều này có thể là một tia thiên cơ Hầu Tử vô tình để lộ ra, hắn không muốn nói, Lục Vũ đương nhiên cũng sẽ không gặng hỏi.
Liếc mắt nhìn bàn tay Hỏa Thần ở xa xa, Lục Vũ phát hiện mặc dù thần huyết đã bị Hầu Tử hấp thu, nhưng là khối xương cứng rắn vẫn còn.
Lục Vũ trực tiếp thu vào trong tay mình.
Đây là thần cốt Thượng Cổ chân chính, không thể gãy.
Nếu là dùng để chế tạo pháp bảo, có thể nâng cao rất nhiều độ cứng của pháp bảo.
"Nên đi xem một chút, hóa thân của Quỷ Đế rồi!"
Trong mắt Lục Vũ, lóe lên một tia tinh quang.
Ở kiếp trước, hắn chỉ có được một bộ phận truyền thừa của Quỷ Đế.
Nếu là có được hóa thân của Quỷ Đế, vậy thì có thể cải tiến rất nhiều chiêu thức hiện có của Lục Vũ, thậm chí có thể bù đắp sự không đủ của một bộ phận công pháp của hắn.
Trong mắt Lục Vũ, lần nữa thả ra một tia tử sắc quang huy, bắt đầu quét ở bốn phía, tìm kiếm tung tích hóa thân của Quỷ Đế.
Một bên khác.
Mọi người Tiêu gia đi theo Đậu Đại Sư, lảo đảo đi tới trong một tòa hoàng cung xa hoa.
Nơi đây hẳn là hạch tâm của toàn bộ địa cung, phóng tầm mắt nhìn tới, một mảnh cung tường nguy nga sừng sững trong bóng đêm. Phía sau cung tường, thì là một mảnh cung điện tu kiến xa hoa.
"Tỷ tỷ, cuối cùng bọn họ không đuổi kịp nữa rồi!"
Sắc mặt Tiêu Linh Nhi cũng có chút không tốt lắm, trên người nàng vốn còn có mấy kiện cực phẩm pháp bảo, nhưng vì sử dụng liên tục, quang huy của những cực phẩm pháp bảo này cũng trở nên ảm đạm rất nhiều.
Bên cạnh Tiêu Tình, ngoài trừ Tiêu Nguyên thì chỉ còn lại hai tên Tiêu gia tử đệ.
Những người còn lại, đã mất mạng giữa đường.
Trên đường đi tới đây, bọn họ đụng phải vô số tà vật của thế giới dưới lòng đất, có người vừa mới thoát khỏi sự truy sát của một đám cương thi, lập tức liền bị một con nhện bắt đi, trong nháy mắt chết không toàn thây.
Cũng may Tiêu Tình có huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thú trong người, liệt diễm có tác dụng khắc chế cực mạnh đối với những tà vật này, dưới sự bùng nổ của ngọn lửa một đường, tất cả tà vật hoàn toàn biến mất.
Mọi người vừa đánh vừa đi, có Cổ Trùng của Đậu Đại Sư dẫn đường ở phía trước, cuối cùng cũng đi tới trước tòa hoàng cung này.
Sau khi tiến vào hoàng cung, đám tà vật bên ngoài thì dường như đụng phải một loại vật bị kiêng kị nào đó, ào ào giống như thủy triều rút đi.
"Đậu Đại Sư, ông xác định ở đây có bảo vật sao?" Giọng nói của Tiêu Tình, tràn đầy lạnh lùng.
Sớm biết sẽ là một kết quả như vậy, nàng thà rằng nghe theo đề nghị của Lục Vũ, ở lâu thêm một đoạn thời gian trong mật thất kia, chờ đợi cứu viện của gia tộc.
Nhưng là bây giờ, hối hận đã không còn tác dụng gì nữa.
Tiêu Nguyên trực tiếp cắn răng nghiến lợi mà giận dữ mắng: "Lão già, ta có thể nói cho ông biết. Nếu là bên trong này không có bảo vật, Tiêu gia chúng ta sẽ không tha cho ông!"
Đối với uy hiếp của mấy tên Tiêu gia tử đệ này, trên mặt Đậu Đại Sư lại thủy chung duy trì bình tĩnh.
"Yên tâm, bảo vật kia ngay ở bên trong."
Trên mặt Đậu Đại Sư, lộ ra một nụ cười thần bí.
Cổ Trùng đang nằm sấp trên bàn tay hắn, bởi vì thôn phệ đại lượng dược liệu, đã trở nên cực kỳ hưng phấn.
Mọi người tiếp tục đi đến bên trong hoàng cung.
"Chúng ta phải cẩn thận một chút, sở dĩ những cương thi kia trước đó không đi vào, rất có thể là ở đây có tồn tại cường đại hơn, khiến cho những cương thi kia đều cảm thấy kiêng kị!" Tiêu Tình mở miệng nhắc nhở.
Lá gan của Tiêu Nguyên càng nhỏ hơn, đi theo sát phía sau Tiêu Tình, thỉnh thoảng quan sát bốn phía, không còn một tia khí độ của thiếu gia Tiêu gia.
So sánh với đó, Đậu Đại Sư thì lộ ra vẻ tinh thần hơn nhiều, mà lại mười phần hưng phấn.
Bố cục bên trong hoàng cung này mười phần phức tạp, không ít cung điện phồn tỏa bài bố ở bốn phía, khiến người ta hoa mắt choáng váng.
Chỉ là, Đậu Đại Sư thì dường như đã sớm biết rõ nơi đây, qua lại không ngớt, hành động tự nhiên.
------oOo------