Nguồn: read.st
"Chỉ cần không cưỡng chế là được." Lục Vũ trực tiếp đi vào hậu viện.
Thấy Lục Vũ căn bản không nghe lời khuyên của hắn, trong đôi mắt của đệ tử gác cổng hiện lên vẻ khinh thường càng sâu hơn: "Lại một tên chạy tới chịu chết, đám đệ tử mới nhập môn này đơn giản là mắt cao hơn đầu, căn bản cũng không biết sống chết."
Đến hậu viện, độ khó của các nhiệm vụ bên trong đột nhiên thay đổi.
"Đại nho Tào Lâm của Thiên Bình Viện luyện đan, cần năm cân máu tươi của Lăng Không Thú."
"Hai thế gia ở nam địa của Bắc Yên Đại Lục phát sinh mâu thuẫn, cần đệ tử đi điều giải."
"Điều tra được bóng dáng Hộ pháp Thanh Liên Giáo, cần đệ tử đi điều tra, người mang về tin tức sẽ được ban ba trăm cống hiến, người giết chết Hộ pháp sẽ được thưởng hai vạn điểm cống hiến."
Quả nhiên, đến đây, mỗi một nhiệm vụ đều đi kèm với nguy hiểm.
"Đây không phải, Lục tướng quân sao? Thấy bản Đại tướng quân, còn không mau tới hành lễ." Đỗ Chiến Thiên bỗng nhiên chặn trước mặt Lục Vũ, mặt lộ vẻ cười dữ tợn.
Dựa theo phẩm cấp mà nói, Lục Vũ là Tuyên Vũ tướng quân, còn Đỗ Chiến Thiên lại là Đại tướng quân, muốn so với phẩm cấp của hắn cao hơn quá nhiều.
Lục Vũ lại cười nhạt một tiếng: "Uy thế bên ngoài, đừng mang vào trong thư viện nữa. Trong thư viện, cho dù ngươi là hoàng tử, tất cả mọi người đều bình đẳng. Đỗ Chiến Thiên, ngươi hãy tự lo liệu cho mình đi."
Nói xong, Lục Vũ cũng không để ý tới sự khiêu khích của Đỗ Chiến Thiên, tiếp tục quan sát màn sáng nhiệm vụ xung quanh.
Thấy Lục Vũ căn bản không để ý tới mình, trong đôi mắt Đỗ Chiến Thiên xẹt qua một tia huyết sắc quang mang.
"Đại nhân, tiểu tử này căn bản không xem ngài ra gì, chúng ta có muốn hay không lén lút xử lý hắn?" Một tên tùy tùng nhỏ giọng hỏi.
Đỗ Chiến Thiên lắc đầu: "Nếu như những người khác nghe thấy tên của ta, cho dù trên mặt biểu lộ ra vẻ không để ý, thì nội tâm cũng sẽ sợ hãi vạn phần. Nhưng kẻ này, ta lại căn bản không cảm giác được nỗi sợ hãi của hắn."
"Ta nghe nói hắn đạt được thượng cổ Tiên Khí, thế mà lại bị Binh bộ Thị lang Hứa Phong cướp đi rồi sao? Làm sao có thể. Nếu như ta là Hứa Phong, cướp đi Tiên Khí của người này, thì làm sao có thể khoan dung cho người này còn sống chứ. Tùy tiện tìm một lý do giết hắn không phải tốt hơn sao?"
Tùy tùng khó hiểu nói: "Hứa đại nhân ra tay, tiểu tử này hẳn là tuyệt đối không phải đối thủ chứ."
"Không nhất định, hắn đã có năng lực từ trong tay Tiêu gia cướp đi thượng cổ Tiên Khí, chứng tỏ vẫn có không nhỏ bản lĩnh. Thấy ta mà lại không sợ hãi, vậy thì trong lòng hắn nhất định có át chủ bài gì đó, sẽ là cái gì đây?"
Đỗ Chiến Thiên tuy bề ngoài thô lỗ, nhưng nội tâm lại cực kỳ cẩn thận và giảo hoạt.
Bất kỳ manh mối nào cũng không thoát khỏi ánh mắt của hắn.
Giữa vô số nhiệm vụ, Lục Vũ cuối cùng đã tìm thấy một nhiệm vụ bất thường.
"Gần đây có không ít đệ tử mất tích bên ngoài, ba ngày trước, mười tên đệ tử của Xuân Thu Viện đã mất tích, trước tiên cần có người đi dò xét dấu vết. Người dò xét ra manh mối sẽ được năm trăm cống hiến, người mang tất cả đệ tử trở về sẽ được chín ngàn cống hiến."
Lục Vũ chú ý tới, ở bên cạnh nhiệm vụ này, vẫn là mấy chục nhiệm vụ tương tự, tất cả đều là tìm kiếm đệ tử mất tích.
Chỉ là những nhiệm vụ này, những đệ tử khác dường như cực kỳ kiêng kỵ chúng, rất nhiều nhiệm vụ đã được phát hành từ rất lâu rồi, nhưng vẫn không có ai muốn nhận những nhiệm vụ này.
"Những nhiệm vụ này, phải nhận thế nào?" Lục Vũ hỏi một vị chấp sự áo trắng đang bận rộn ở một bên.
Vị chấp sự áo trắng cúi đầu ngủ gật, thấy có người gọi hắn, liền không kiên nhẫn nói: "Trực tiếp đặt lệnh bài của ngươi lên màn sáng nhiệm vụ là được."
Nói xong, hắn liền bắt đầu tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Lục Vũ cũng không để ý tới, kiểm tra một hồi tất cả nhiệm vụ, lập tức đặt ánh mắt vào nhiệm vụ trên cùng.
------oOo------