Nguồn: read.st
Kinh thư do Nhân Hoàng tự tay biên soạn, chuyên để tu sĩ nhân tộc tu luyện.
Bên trong miêu tả vô cùng tỉ mỉ, phảng phất như một tiền bối có tu vi cao thâm đang chỉ điểm cho ngươi tu hành vậy.
Cách biệt vạn năm, gặp chữ như gặp người.
Việc này hiện nay xem ra, gần như là không dám tưởng tượng.
Ngày nay, dù là triều đình hay tông phái, phàm là công pháp của thế lực mình, ai ai cũng giấu kín, không đem ra chia sẻ. Một số công pháp bí mật, thường chỉ truyền cho những người có công lao, không dễ dàng phô bày.
Thế nhưng Nhân Hoàng lại đem quyển kinh thư này, tùy ý đem ra chia sẻ, nhằm củng cố sức mạnh cho nhân tộc.
Đây là bảo vật vô giá chân chính, nếu truyền ra ngoài, tuyệt đối sẽ gây nên chấn động lớn.
Lục Vũ cẩn thận xem hết, ghi nhớ toàn bộ nội dung, trong đầu cảm ngộ một lát, lại phát hiện ra mấy chỗ thiếu sót trong tu luyện của bản thân.
Thực tế, Lục Vũ cũng không phải từ đầu đã đi theo con đường luyện thể.
Hắn đã có được Thái Sơ thể, sau đó lại tu luyện Thánh Hoàng thể và Kim Cương Bất Diệt thể, ba loại công pháp luyện thể vô thượng chồng chất lên nhau, đã cưỡng ép đưa hắn lên cảnh giới Võ Thánh.
Cứ như một người bình thường, đột nhiên có được khối tài sản bạc tỷ, nhưng lại chưa từng trải qua quá trình kiếm tiền.
Và quyển kinh thư này, lại vừa hay giúp Lục Vũ có một nhận thức mới về tu luyện nhục thân.
"Quả nhiên đặc sắc, sự lý giải của một đời Võ Đế không hề tầm thường." Lục Vũ cảm khái nói.
Cảnh giới sau Võ Thánh, Nhân Hoàng không hề viết tới.
Bởi vì sau khi đạt đến Võ Thánh, mỗi người đều có con đường của riêng mình, đã không cần thiết phải tu luyện theo những khuôn mẫu cố định nữa.
Lục Vũ thu 《Đại Tần Võ Kinh》 vào lòng, tương lai khi có thời cơ thích hợp, hắn sẽ để quyển kinh thư này tái hiện nhân gian.
Tra xét xong toàn bộ sách trên giá, Lục Vũ tiếp tục đi sâu vào trong đại điện.
Ánh trăng tiêu điều xuyên qua cửa sổ, tựa như sương bạc rải xuống, một khối nham thạch to lớn, cao hơn ba trượng, xuất hiện trước mặt Lục Vũ.
Khối nham thạch đó được an trí trên một cái đế, phía trước lại bày một cái đỉnh ba chân, bên trong có dấu vết tàn hương, nhìn từ xa, phảng phất như một bức tượng thần.
Lục Vũ đi lên trước, tỉ mỉ quan sát bề mặt nham thạch, lại phát hiện trên đó, cư nhiên còn khắc một hàng chữ.
"Đá Thái Sơn!" Lục Vũ hít vào một hơi lạnh.
Thái Sơn, ngày xưa từng là cương vực của nhân tộc, cũng đồng dạng là thánh địa của nhân tộc.
Chỉ là sau này, theo ngày càng nhiều cổ ma hạ giới, Thái Sơn đã bị chiếm cứ, đến nay, ngọn núi được xem là đệ ngũ tôn của Ngũ Nhạc truyền thuyết, chỉ còn được nhắc đến trong một vài cổ tịch, chưa từng có ai nhìn thấy hình dạng thật.
Giờ đây, hắn cư nhiên nhìn thấy một khối đá lấy từ Thái Sơn.
Bề mặt đá Thái Sơn, không khác gì những tảng đá khổng lồ khác, nhưng nếu xem xét ở cự ly gần, lại phát hiện trên đó ẩn giấu những hoa văn cực kỳ thâm ảo, tựa như đường nét đại đạo, sâu xa khó hiểu.
"Thái Sơn bao năm được người tế bái, lại có các đời Nhân Hoàng phong thiện, đã không khác gì thần linh, nó rõ ràng đã thành thần rồi!"
Cho dù đã qua vạn cổ, Lục Vũ vẫn có thể cảm nhận được, từ đá Thái Sơn tản mát ra vô thượng uy lực.
"Tôn đá Thái Sơn này, chẳng lẽ là Nhân Hoàng mang đến đây sao?"
Trong đôi mắt Lục Vũ, đã hiện lên tử sắc quang mang, soi rõ mọi chi tiết trên đá Thái Sơn.
Trên đá Thái Sơn, còn khắc một phiến cổ triện.
Nội dung chữ triện, là biểu dương công lao của Nhân Hoàng.
Đây là một khâu trong phong thiện, Nhân Hoàng ghi lại công nghiệp của bản thân, thượng trình lên thiên thượng.
Lục Vũ liếc nhìn công tích phía trên, chỉ thấy lít nha lít nhít, lên đến hơn ngàn chữ, công lao vô lượng.
------oOo------