Nguồn: read.st
Lục Vũ quát to một tiếng này, lại làm cho tất cả mọi người tại hiện trường đều giật mình.
Trong đôi mắt những thị nữ kia lóe lên một tia kinh hoảng, lập tức xoay người chuẩn bị rời đi.
"Muốn đi, ta cho phép các ngươi đi sao?"
Lục Vũ đưa tay nhấn một cái, không gian trước mặt lập tức ngưng kết lại, cả đại sảnh nghị sự đều nằm trong một mảnh không gian hư vô.
Không gian bị phong tỏa, thiên địa bị giam cầm.
Có mấy thị nữ dự định phá cửa sổ chạy ra, nhưng lại phát hiện ngoài cửa sổ bỗng nhiên xuất hiện một bức tường vô hình, chặn các nàng lại trong đại sảnh.
"Vũ nhi, có phải là hiểu lầm rồi không, các nàng ấy hẳn là sẽ không có vấn đề gì đâu." Phu nhân Vũ Nhu lo lắng nói.
Bọn họ đến đây, ngày thường ở chung với những thị nữ này, căn bản không hề phát hiện đối phương có vấn đề gì.
Huống chi, tất cả thị nữ người hầu đến đây hầu hạ đều do Tiềm Long Quân tự mình lựa chọn, cực kỳ nghiêm khắc.
Thế nhưng là bây giờ, Lục Vũ thế mà liếc mắt liền nhìn ra đối phương lòng dạ bất chính, thật sự có chút đột ngột.
Lục Vũ lắc đầu: "Nhục thân của các nàng đã bị đoạt xá, có người đã điều khiển thể xác của các nàng."
Nghe đến đây, rất nhiều tộc nhân Lục gia có mặt tại hiện trường đều kinh hoảng trong lòng, vội vàng đứng dậy chuẩn bị tránh né.
Cả đại sảnh cực kỳ rộng rãi, thế nhưng là hơn trăm người tề tụ nơi đây, bỗng nhiên toàn bộ đứng người lên chạy trốn cũng lộ ra khá là lộn xộn.
"Tất cả ngồi xuống, không cho phép ai đi." Lục Khai Sơn quát to.
Với thân phận tộc trưởng, ông muốn so với Lục Vũ càng có uy tín hơn, giờ phút này Lục Khai Sơn vừa dứt lời, cả tòa đại sảnh lập tức yên tĩnh trở lại.
Chỉ là tộc nhân còn lại, chỉ dám cuộn tròn ở một góc, căn bản không dám tới gần những thị nữ kia.
Tổng cộng có tám thị nữ đã chạy trốn.
Giờ phút này, tám gã thị nữ này thấy sự tình bại lộ, cũng không có ý định tiếp tục lưu lại, vung đao chém thẳng về phía Lục Vũ.
Từ trong ống tay áo của các nàng, từng đạo hàn quang lóe lên, tiên lực không dứt, những người này rõ ràng đều là cao thủ cấp bậc Nhân Tiên trở lên.
Không phải là lực lượng nhục thân của những người này, mà là thần hồn của các nàng đang phát lực.
Những người bị phái tới hầu hạ tộc nhân Lục gia đều chỉ là phàm nhân thực lực không đủ, như thế có thể thấy thần hồn phụ thuộc vào trên người các nàng hẳn là cường đại đến mức nào.
Mặc dù không tính là thích khách đỉnh cao, nhưng nếu là muốn diệt trừ tộc nhân Lục gia Nam Hoang có mặt tại hiện trường, vẫn là dễ như trở bàn tay.
"Bắt giữ!"
Lục Vũ ngón tay cong lại, hóa thành hình móng, cách không chộp tới mấy thị nữ đang xông tới kia.
Tám gã thị nữ còn chưa kịp đưa ra phản ứng, đã bị nhiếp đến trên không trung.
"Sưu! Sưu! Sưu!"
Tám đạo thần hồn rực rỡ ánh vàng, trực tiếp bị bắt ra khỏi thể nội của thị nữ.
Tám đạo hồn phách này toàn thân tản ra kim quang thần thánh vô cùng, ẩn ẩn còn có từng đạo Phạn văn lấp lánh ở giữa, tóc trên trán đã bị cởi bỏ, giới ba phía trên rõ ràng có thể thấy.
Những hồn phách này, thế mà là hồn của tăng nhân.
Bọn họ mặc dù bị Lục Vũ bắt ra, thế nhưng là trong đôi mắt, vẫn như cũ lóe lên quang mang tín ngưỡng và cuồng nhiệt.
"Ngã phật từ bi, độ các ngươi sớm siêu thoát." Tăng nhân phát ra từng trận tiếng cười rợn người.
Mỗi người xung quanh, nghe thấy loại âm thanh này, đều có một loại cảm giác không rét mà run.
Khác biệt với những tăng nhân từ bi độ người khác, những hồn phách tăng nhân trước mắt này, phảng phất như là sát thủ cuồng ma giết chóc vô độ.
"Hóa ra là do Phật Môn phái tới."
Trong mắt Lục Vũ, lóe lên một tia hàn quang.
Trước đó khi cứu Bạch Tố Khanh, Lục Vũ đã triệt để kết thù với Phật Môn, hầu như có thể dùng huyết hải thâm cừu để hình dung.
Chính là bởi vì Phật Môn, Bạch Tố Khanh mới bị trọng thương, thậm chí còn sa vào đến tình trạng hôn mê mất trí nhớ.
Mà Lục Vũ cũng chém giết mấy tên Bồ Tát La Hán, thậm chí hủy diệt Kim Quang Tự, đã chạm đến ranh giới cuối cùng của Phật Môn.
------oOo------