Nguồn: read.st
Trương tiên sinh đối mặt với đám học tử Đường triều: “Đây là chuyện các ngươi làm sao?”
Mấy học tử Đường triều căn bản không định trả lời, vẫn hi hi ha ha, làm theo ý mình.
Chu Đằng cười lạnh nói: “Ngươi có chứng cứ sao? Bất quá chỉ là nghe lời nói một phía của hắn, dựa vào cái gì mà có thể chứng minh đây là thật?”
Bên cạnh lập tức có một học tử cao giọng nói: “Ta tận mắt nhìn thấy, những người Đường triều đó vây quanh Ôn Lương mà đánh đập.”
“Ngươi thấy có tác dụng gì? Ai biết ngươi có phải là cùng hắn ta một bọn hay không? Có chứng cứ sao? Nói bậy nói bạ, rõ ràng là chuyện chơi đùa lẫn nhau giữa bạn bè cùng trường mà thôi, sao lại là trái tim pha lê yếu ớt không chịu nổi áp lực, không chơi nổi sao?” Chu Đằng lạnh lùng chế giễu.
Học tử kia còn định nói, Chu Đằng lại nghiêm giọng nói: “Các ngươi đây là đang vu oan hãm hại người ngoại bang, tấm lòng đáng tru diệt, các ngươi đừng tự làm hại mình.”
Vừa rồi các học tử Quốc Tử Giám còn bàn luận xôn xao, đột nhiên đồng loạt im miệng.
Những người này, là quan viên dự bị của Tề vương triều trong tương lai.
Cho dù hiện tại Tiềm Long quân đã vây thành, nhưng ai cũng không biết, Tề vương triều còn có át chủ bài gì.
Huống hồ gì, Chu gia lại có một vị Đạo Quân lão tổ, hơn phân nửa lãnh địa của Trung Quân phủ, vẫn còn nằm trong tay Tề vương triều, thắng bại thế nào, cũng còn chưa biết.
Nếu như lúc này đắc tội với Chu Đằng, không khác gì làm kẻ địch của Chu gia, đây không chỉ là triệt để chôn vùi tiền đồ của mình, còn có thể bị Chu Đằng ghi hận, dẫn đến mình trở thành đối tượng bắt nạt tiếp theo.
Học tử vừa rồi đứng ra, sắc mặt lập tức trở nên đỏ bừng, không dám tiến lên.
“Những người này chính là như vậy, nhát gan lại hèn nhát.” Mấy học tử Đường triều phát ra từng trận tiếng cười nhạo.
Những âm thanh kia không hề che giấu chút nào, rất nhiều người hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng, lại có thể thế nào?
Người của Đường Thiên triều, trong Vị Dương thành này, cho dù ở đâu cũng đều cao cao tại thượng.
Coi như là nhiều quan lại của Tề vương triều, nhìn thấy người Đường cũng phải hết sức cung kính, cực độ nịnh nọt.
“Ngươi bất quá chỉ là một giáo thư tiên sinh, ta cũng không cùng ngươi so đo, dù sao tầm mắt của ngươi không cao, định trước chỉ là một kẻ thư sinh đầu bạc cổ hủ.”
“Kết giao nước bạn, chính là đại sự lâu dài. Đường Thiên triều là tiên tiến và ưu tú, chư vị thiên tài Đường triều giúp Ôn Lương nhận thức chính mình, ngươi nên cảm tạ, mà không phải chỉ trích. Suy nghĩ thêm, suy nghĩ lại chuyện đã qua, những điều ngươi không hiểu còn rất nhiều.”
Chu Đằng trào phúng liếc mắt một cái Trương tiên sinh, nghênh ngang rời đi.
Phía sau hắn, mấy học tử Đường Thiên triều phát ra từng trận tiếng cười nhạo, lộ ra dị thường chói tai.
Đám người yên lặng nhường ra một con đường, đưa mắt nhìn theo mấy người kia cuồng vọng rời đi.
Trong mắt mỗi người, đều có hỏa diễm đang từ từ cháy lên, chỉ là ngại thân phận của đối phương, lại không dám phát tác.
Giám viện nhìn chằm chằm Trương tiên sinh, cười lạnh nói: “Vận khí của ngươi không tệ, Duệ Quận vương tự mình hứa với ngươi, để ngươi có thể tiếp tục ở lại Quốc Tử Giám, bằng không dựa vào biểu hiện của ngươi hôm nay, ta bất kể thế nào cũng phải đuổi ngươi ra khỏi đây.”
“Không cần ngươi tới, chính ta đi!”
Trương tiên sinh hừ lạnh một tiếng: “Một vương triều xu nịnh người ngoại bang, hết sức lấy lòng, ta không ở cũng được.”
Trương tiên sinh lạnh giọng nói: “Ngươi nếu như không phục, cứ việc đi nha môn cáo ta.”
Nói xong, Trương tiên sinh đi đến cửa, cao giọng nói: “Ta tin tưởng, chân lý và chính nghĩa luôn tồn tại, không phải là không báo, chỉ là chưa đến lúc, các ngươi không thể nào vĩnh viễn nắm giữ ưu thế.”
“Ngươi nếu như còn nói bậy nói bạ, ta liền bảo hộ vệ đuổi ngươi ra ngoài, còn không mau cút đi.” Giám viện không kiên nhẫn vẫy vẫy tay.
------oOo------