Nguồn: read.st
Thôi công tử đã không chuẩn bị đợi thêm nữa.
Lấy pháp bảo, Thôi công tử liền chuẩn bị chuồn đi.
Sở dĩ hắn dám như thế ngang ngược, còn có nhất định nguyên nhân, đó chính là Long Uyên Thương Hội sắp rút khỏi Đông Thắng Tinh Hà.
Đường quân trước đó và Tiềm Long quân giao chiến vô số, giữa hai bên đã có huyết hải thâm cừu. Đường triều hiện tại rất nhiều cửa hàng, ở Đông Thắng Tinh Hà đều gặp phải sự tẩy chay nghiêm trọng.
Long Uyên Thương Hội đã âm thầm rút khỏi phần lớn sản nghiệp, chỉ vài ngày nữa, Thôi gia liền chuẩn bị rời đi.
Còn như yêu thú được mua về ở đây, cũng là để che giấu tai mắt người, làm vài phi vụ mua bán yêu thú không đáng chú ý, nhân cơ hội đem hạch tâm của Long Uyên Thương Hội, từ Đông Thắng Tinh Hà mang đi.
Cho dù bây giờ cướp đồ thì lại có thể thế nào? Dù sao đến lúc đó bọn họ đã đến Thần Đô, ai sẽ truy cứu?
“Hai kiện Đế khí, chính là kỳ ngộ, tuyệt đối không thể bỏ lỡ!” Thôi công tử siết chặt nắm đấm, hứng thú bừng bừng.
Rất nhanh, tay chân Thôi gia xung quanh nhận được mệnh lệnh, vây công Nữu Nữu.
Những người này ra tay cực kỳ tàn nhẫn, đã hoàn toàn không có lòng thương xót, cho dù là đối mặt với một tiểu nữ hài, vẫn có thể quả quyết hạ tử thủ.
Tựa hồ là cảm ứng được nguy hiểm, khóa trường mệnh của Nữu Nữu đột nhiên từ cổ bay lên, phía trên điêu khắc mấy chữ “bình an phú quý”, lóe ra tinh quang sáng ngời.
Tinh quang mênh mông, quét khắp bốn phương tám hướng, khiến người ta hơi không mở nổi mắt.
Đám tay chân Thôi gia muốn giết Nữu Nữu kia, phảng phất đánh trúng tấm sắt, căn bản không thể tiến lên mảy may.
“Không tốt rồi, pháp bảo này thế mà còn có công năng tự động hộ chủ!”
Sắc mặt Thôi công tử chợt biến, vẻ tham lam trong đôi mắt càng tăng lên.
Trong đôi mắt hắn lóe lên một chút, rất nhanh liền lấy ra một thanh trường kiếm, mặt ngoài trường kiếm hàn quang lấp lánh, quang mang vạn trượng.
Pháp lực cường hãn, như trường hồng quán nhật, khiến người ta gần như không mở nổi mắt. Trên thân kiếm của trường kiếm, có một đạo hư ảnh Phượng hoàng lửa, quấn quanh trường kiếm phát ra từng trận tiếng kêu, hỏa diễm hung mãnh bay lên ở bốn phương.
Đây là Thông Linh pháp bảo, xét về phẩm chất thì kém xa Đế khí.
Chỉ là đáng tiếc, Đế khí trên người Nữu Nữu chỉ là dùng để phòng thủ, nếu như thi triển thủ đoạn tiến hành công kích liên tiếp không ngừng, sớm muộn gì cũng sẽ tìm được sơ hở.
“Sưu sưu sưu!”
Từng đạo kiếm khí, chỉ trong chốc lát liền vọt ra ngoài, trong hư không phát ra từng trận tiếng ầm vang cực lớn.
“Tố Nữ tỷ tỷ!”
Nữu Nữu trốn ở dưới màn hào quang bảo vệ của khóa trường mệnh, vội kêu lên.
Giờ phút này, Tố Nữ đang bị năm tên tay chân vây công, trên người đã phủ đầy vết thương.
Nghe được tiếng hô hoán lo lắng của Nữu Nữu, Tố Nữ phát ra một tiếng gào thét, liền nhào về phía Thôi công tử.
“Nghiệt súc!” Ánh mắt Thôi công tử lạnh lẽo, giơ tay lên liền là một kiếm!
Kiếm khí bay ngang không trung, trong nháy mắt liền xuyên thủng bả vai Tố Nữ.
“Phốc!”
Máu tươi phun ra, nhưng Tố Nữ phảng phất căn bản không cảm nhận được đau đớn, vẫn như cũ nhào tới Thôi công tử.
“Không tốt rồi!” Trong lòng Thôi công tử kinh hãi.
Yêu quái trước mắt này, cứ dường như là phát điên, muốn lấy tính mệnh của hắn.
Thôi công tử cố gắng ngăn cản, nhưng yêu quái kia lại như phát cuồng, liên tiếp xông về phía Thôi công tử.
“Khốn kiếp, tiểu yêu quái này, lấy đâu ra lực lượng!” Thôi công tử kinh nộ đan xen.
Mắt thấy Tố Nữ bắt đầu tới gần, đã gần trong gang tấc.
Nhưng ngay khi lúc này, một bàn tay đột nhiên từ cao không rơi xuống, trực tiếp đánh bay Tố Nữ ra ngoài.
Một võ tướng thân mặc khôi giáp, sắc mặt âm trầm sải bước đi tới.
Phía sau võ tướng này, còn đi theo một đám binh sĩ tuần tra thành.
“Yêu quái từ đâu tới, dám ở trong thành Hàm Dương gây chuyện!” Võ tướng kia trầm giọng nói.
------oOo------