Nguồn: read.st
Tiên môn khổng lồ cổ lão tang thương, phía trên khắc dấu đồ án Chân Long, Kỳ Lân, Huyền Vũ, còn có một số Thượng Cổ văn tự được khắc lên trên đó, phảng phất là chúa tể của vạn vật thiên địa.
Dị tượng lóe lên quanh Tiên môn, giống hệt tình cảnh được ghi lại trong Đạo kinh cổ xưa.
Sắc mặt Lục Vũ có chút tái nhợt, tiêu hao nghìn năm thọ mệnh, cho dù là thân là Chân Tiên, cũng coi như là nguyên khí đại thương.
Từ thời Thượng Cổ bắt đầu, mãi cho đến bây giờ, thì không còn ai có thể triệu hồi ra tòa Tiên môn cổ xưa này nữa.
"Vì sao lại thành ra bộ dạng này!"
Lục Vũ bỗng nhiên hít một hơi thật sâu, trong đôi mắt lần đầu tiên lóe lên ý niệm tuyệt vọng.
Cửa Chúng Tiên bị xích sắt nặng nề vững vàng khóa chặt.
Mấy trăm chữ tượng hình màu đỏ tươi chi chít được viết lên trên Cửa Chúng Tiên, trông mà ghê người.
Phía trước Cửa Chúng Tiên, đứng sừng sững một tôn bia đá.
Trên đó dùng huyết dịch đỏ thẫm, viết mấy chữ——
Thiên Phạt, giam cầm chúng sinh thiên địa!
Lục Vũ nhìn thấy mấy văn tự đó, bên tai vang vọng lên một trận tiếng gầm gần như điên cuồng, tràn ngập ý điên cuồng táo bạo.
Ý niệm cường đại từ trên tấm bia đá bùng phát ra, mạnh mẽ đánh tới trên người Lục Vũ.
Chỉ thấy, Lục Vũ đã luyện thành Thiên Tôn chi khu, bị hung hăng đánh bay xa mấy chục dặm, khóe miệng đã tràn ra một tia máu tươi.
"Hồng Hoang sinh linh! Là bọn họ đã lập bia đá ở đây!"
Hô hấp của Lục Vũ dần trở nên gấp rút, tình cảnh trước mắt vượt quá dự liệu của hắn.
Những Hồng Hoang sinh linh đến từ thiên ngoại kia, bọn họ đã hủy diệt truyền thừa của Chân Tiên, còn phong tỏa hoàn toàn con đường cuối cùng của Chân Tiên.
Không mở Cửa Chúng Tiên, cuối cùng vẫn không thể trở thành Thiên Tôn chân chính!
Hắn giống như một sợi xích sắt, hung hăng khóa chặt yết hầu của chúng sinh Thiên Giới!
Mấy chữ đó, trông mà ghê người.
Nó triệt để cắt đứt con đường Chân Tiên này.
Cho dù Lục Vũ đã lừa gạt được Hồng Hoang sinh linh, nhưng vẫn bị ngăn chặn trước cánh đại môn này, không thể tiến vào được.
"Cho dù con đường phía trước bị phong ấn thì lại có thể thế nào, con đường này ta nhất định phải đi xuống!"
Lục Vũ mạnh mẽ phát ra một tiếng trường khiếu, khí thế của cả người hắn nhảy lên tới cực hạn.
Khí huyết ngập trời đột nhiên bùng nổ, hóa thành khói sói, đồng thời tiên khí mênh mông cũng đồng dạng quấn quanh toàn thân Lục Vũ, hình thành tư thái của từng tôn Thần Tướng, giống như hộ tòng.
Lục Vũ mạnh mẽ nắm chặt nắm đấm, lực lượng của 5,000 Chân Long Thượng Cổ hoàn toàn bùng nổ, khiến hư không cũng theo đó từng tấc băng liệt, hình thành từng hố đen không gian.
"Oanh! Oanh! Oanh!"
Lục Vũ từng quyền dùng sức đánh ra, mỗi một quyền đều có uy năng diệt thế.
Nhưng mà trên tấm bia đá, mấy chữ lớn màu đỏ tươi kia lại hùng vĩ trang nghiêm, toát ra ý chí không thể trái nghịch của nó.
Thiên Phạt, giam cầm chúng sinh thiên địa!
Mấy chữ, tựa như lưỡi dao sắc bén, thế mà lại hoàn toàn đỡ được mấy quyền này của Lục Vũ. Thậm chí sản sinh ra sức mạnh vô tận phản kích lại, quét ngang trên người Lục Vũ.
Nhục thân của Lục Vũ xuất hiện mấy vết thương, máu tươi màu vàng kim nhỏ xuống, đó là chân huyết thân là Võ Tiên, vô cùng quý giá, giờ phút này lại theo sự bị thương của Lục Vũ mà rơi xuống.
"Vạn năm sau, ngay cả huyết khu chi lực của Nhân Hoàng cũng suy yếu, ta không tin các ngươi có thể cùng trời sống thọ!"
Lục Vũ gầm thét ra tiếng, thân thể tựa như mặt trời chói chang, pháp lực bành trướng hoàn toàn bốc cháy, khiến toàn thân hắn phảng phất đều bị bao vây dưới một quả cầu lửa lớn, vạn ngàn khí huyết chi lực và pháp lực tiết ra, bùng nổ ra khí tức hủy thiên diệt địa.
"Gầm!"
Một tiếng rồng ngâm, chấn động bốn phương thiên địa, phía sau Lục Vũ càng xuất hiện chín con Kim Long trăm trượng, lân giáp lấp lánh, vạn ngàn kim quang chiếu rọi khung trời.