Nguồn: read.st
Hư ảnh ba mươi ba trọng thiên bốn phía, đều tiêu tán.
Cổng Chư Tiên khép lại, Lục Vũ hoàn thành đột phá pháp lực, pháp lực quanh thân cuồn cuộn như biển, so trước đó mạnh hơn gấp hai mươi lần!
Pháp lực mênh mông kia tản mát ra tiên uy, hiện ra kim sắc sáng ngời, thuần khiết và bàng bạc!
"Oanh!"
Ngay sau đó, Lôi đình mạnh mẽ cuồn cuộn từ trên cao rơi xuống, hung hăng bổ về phía hắn, trong khoảnh khắc liền khiến Lục Vũ đắm mình trong lôi hải.
Vùng thiên lôi kia chí dương chí liệt, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với lôi đình mà Tru Tiên Kiếm tản mát ra, một là tà ác giết người, một là chính đạo rèn luyện.
Lục Vũ không sợ hãi, trực tiếp xông thẳng lên cửu tiêu, hung hăng va chạm cùng thiên lôi, khiến thiên lôi tắm gội toàn thân.
Từng vệt thiên lôi tử sắc kia chui vào trong mi tâm, không ngừng rửa sạch nguyên thần hồn phách của Lục Vũ, loại trừ đi nỗi sợ hãi và tạp chất sâu trong nội tâm.
Cùng với sự tẩy rửa không ngừng của lôi đình, sự suy yếu thần hồn mà Lục Vũ gặp phải khi đối đầu với Tru Tiên Kiếm trước đó đã tiêu tan không còn chút gì!
Hồn phách của hắn viên mãn trong suốt, tản mát ra tiên quang uy lực kinh người!
Lục Vũ thậm chí cảm thấy hồn phách của mình muốn mạnh hơn so trước khi giao chiến!
"Từ vạn cổ đến nay, hạn chế thiên địa không tồn tại Chân Tiên đã bị hắn phá vỡ, con đường hắn muốn đi trong tương lai, lão phu đã nhìn không thấu được nữa rồi."
Tuân Thánh nhìn về phía Diệc Thánh, chậm rãi nói: "Diệc Hàn, ngươi có một đệ tử không tầm thường a!"
"Đó là con đường chính hắn đi, thật ra không có quan hệ quá lớn với lão phu." Diệc Thánh chăm chú nhìn Lục Vũ trên bầu trời, trong đôi mắt lóe lên một vệt hồi ức.
Năm đó, hắn cũng như thế này, nhìn Triệu Thiên Dận tu hành trưởng thành.
Năm tháng trôi qua, thời gian thấm thoắt, đệ tử năm đó chuyển thế trùng sinh, lại triển lộ đột phá mới, trong mắt Diệc Thánh chỉ có vui mừng.
"Vượt qua, vượt qua..."
Lục Vũ cảm thấy thần hồn của mình càng ngày càng mạnh, tầm mắt đạt tới càng ngày càng rộng.
Thật giống như cá chép hóa rồng, vào ngày hóa rồng, những gì nhìn thấy đã hoàn toàn khác biệt so trước đó.
Nếu nói, Lục Vũ trước đây có thể nhìn thấy một hồ nước, vậy thì những gì nhìn thấy hôm nay chính là biển rộng mênh mông không bờ bến!
Lôi đình gào thét, nhưng đối với Lục Vũ mà nói, lại đã không thể làm hắn bị thương mảy may.
Một tôn tiên khí tử sắc từ trên người Lục Vũ tản mát ra, bay lên không trung mà vào cửu tiêu thiên ngoại, hình thành một chùm phù lục kim sắc, được khắc trên mấy tấm thạch bài cổ lão.
Mặt ngoài vô số bài vị đã phủ đầy bụi trần, ảm đạm không ánh sáng, chỉ có bài vị do tên của Lục Vũ biến thành là kim quang lấp lánh.
Thạch bài nhảy vọt ra, đúng là đến phía trên vô số bài vị Thiên Tôn, chỉ đứng sau mấy vị Đại La Kim Tiên!
Tiên Sơn lưu danh, Kinh Lục truyền đời!
Từ đó, đạo thống của Lục Vũ đã thành, có thể truyền đạo khắp thiên hạ, giáo hóa Chân Tiên, trùng kiến bất hủ vĩ nghiệp Thiên Đình năm đó!
Đế uy và tiên khí mênh mông từ quanh thân Lục Vũ tản mát ra, cẩm y màu trắng trên người hắn thì giống như có một con du long cuộn mình, khí tức kim long nhàn nhạt lượn lờ quanh thân.
Xuân Thu ba năm, ngày đầu tháng giêng!
Lục Vũ tiến vào Huyền Tiên hậu kỳ, thành Thiên Tôn chi vị!
Đôi mắt mở ra, một vệt kim quang lóe lên từ đôi mắt Lục Vũ, giờ phút này hắn có thể nhìn tới ngàn dặm, đưa tay nắm chặt, thì giống như nắm giữ lực lượng vô cùng vô tận.
Tru Tiên Kiếm đang run rẩy, kiếm linh tàn khuyết dường như muốn trốn thoát ra ngoài, nhưng lại bị Lục Vũ giơ tay lên điểm một cái, kiếm linh trên đó đều tan biến.
Tôn tuyệt thế hung khí này, cuối cùng trở thành vật vô chủ.
Nhưng ngay khi Lục Vũ diệt đi kiếm linh, một đạo quang huy bất hủ từ ngoài Diệt Thiên Điện xông ra, phóng tầm mắt nhìn tới, Cửu Thiên Thập Địa đều bao phủ Phật quang, Phật âm lượn lờ, thật lâu không dứt.
Phật Tổ từ trong quang mang xuất hiện, khuôn mặt hắn hiền hậu, mang theo nụ cười nhàn nhạt, hương hỏa chi lực như biển rộng mênh mông hiển hóa quanh thân hắn.
"Kiếm này, có duyên với Phật môn của ta!"
Nói xong, Phật Tổ trực tiếp xuất thủ, cự thủ kim quang liền tóm lấy Tru Tiên Kiếm!
------oOo------