Nguồn: read.st
Trong đám người vang lên những tràng cười nhạo, có người nhắc nhở Lục Vũ, khảo hạch môn khách còn cần chờ ít nhất nửa canh giờ.
Từ sáng sớm, đã có một số thiếu niên lỗ mãng, từng thử chứng minh thực lực của mình trước thời hạn, chỉ là bọn họ không có ngoại lệ nào bị Ngũ Quan Vương phủ đuổi ra ngoài, trở thành trò cười.
«Ngươi đi ra phía sau xếp hàng đi, đừng ở đây làm trò cười.»
Có người đã đưa tay, chụp lấy Lục Vũ.
Thế nhưng khi bàn tay của người này vừa chạm lên vai Lục Vũ, lập tức liền bị một luồng lực lượng cường hãn phản chấn ngược lại.
Kèm theo tiếng “bành” một cái, người kia chịu đựng một lực lượng khổng lồ, kêu thảm một tiếng, liền bị chấn bay ra ngoài.
«Cút!»
Lục Vũ quay đầu, quát lạnh.
Những người khác sắc mặt đều biến đổi, nhưng lại không một ai tiến lên ngăn cản.
Nếu là ở Thiên giới, có lẽ còn có người qua đây làm khó Lục Vũ, nhưng nơi đây là U Minh giới, mọi việc đều lấy thực lực làm đầu.
Người bị chấn bay ra ngoài kia, vẻ mặt phẫn nộ, nhưng đột nhiên cảm nhận được uy áp như ẩn như hiện trên người Lục Vũ, lập tức liền dập tắt ý định báo thù.
«Dám đến trước Ngũ Quan Vương phủ gây chuyện, đúng là tự tìm đường chết mà.»
«Ha ha, hóa ra là ỷ vào bản thân có chút bản lĩnh, mắt cao hơn đầu, những cái gọi là thiên tài này, gần đây ta đã gặp quá nhiều, chẳng lẽ trưởng bối trong gia tộc của bọn họ không nói cho hắn biết, trước khi ra ngoài phải biết khiêm tốn sao?»
«Cứ xem đi, tiểu tử này sắp gặp xui xẻo rồi.»
Đám người xung quanh thấy tình cảnh này, trên mặt đều lộ ra vẻ mặt khoái trá, hả hê.
Đối với nhiều người mà nói, những người khác đều là đối thủ cạnh tranh, nếu như có thể trước khi bắt đầu khảo hạch, loại bỏ một đối thủ mạnh, vậy không nghi ngờ gì là một chuyện tốt.
Quả nhiên.
Quản gia đứng trước cổng Vương phủ, vẻ mặt nghiêm túc, quát lạnh nói: «Trước Vương phủ nghiêm cấm đánh nhau, ngươi đã vi phạm quy tắc, qua đây chịu phạt đi.»
Nói xong, Quản gia kia chỉ vào nam tử bị Lục Vũ đánh bay ra ngoài, trầm giọng nói: «Còn có ngươi, cố ý gây chuyện, ngươi cũng phải cùng chịu phạt.»
Sau lưng quản gia, có mấy tên đả thủ của Vương phủ, trong tay cầm những cây côn sắt dài.
Mỗi tu sĩ vi phạm quy tắc, đều sẽ ở đây phải chịu năm mươi côn.
Mất mặt thì không nói làm gì, năm mươi côn này thế nhưng là đập thật lực, cho dù là không chết, cũng phải nằm dưỡng nửa năm, còn muốn tranh giành tư cách môn khách đã là không thể nào.
«Ta cũng muốn chịu phạt sao?»
Nam tử bị chấn bay sắc mặt trắng bệch, không cam lòng kêu lên.
Đồng thời, nam tử này còn dùng ánh mắt oán hận, liếc nhìn Lục Vũ.
«Ngươi không phục sao? Nếu là ngươi còn dám mạo phạm ta, ta liền trực tiếp giết ngươi.» Lục Vũ vẻ mặt lạnh lùng, liếc nhìn nam tử.
Nam tử sợ tới mức giật mình, ánh mắt hắn nhìn về phía Lục Vũ, luôn có một loại cảm giác như nhìn thấy cô lang trong rừng, khiến người ta sởn gai ốc, không lạnh mà run.
Nhưng nam tử nhanh chóng lấy lại tinh thần, trong nội tâm nổi lên một tia tức giận vì thẹn quá hoá giận: «Quản sự đại nhân, người này không biết hối cải, lại còn dám uy hiếp ta, hiển nhiên là bất kính với Vương phủ.»
Không ngờ Quản gia kia lại hừ lạnh một tiếng: «Ngươi tài nghệ không bằng người, thì đáng phải chịu khuất nhục này.»
Nói xong, quản gia nhìn về phía Lục Vũ: «Đã vi phạm quy tắc, thì phải chịu phạt, ngươi là ngoan ngoãn chịu tội, hay là chúng ta ra tay ư?»
Bốn phía lập tức vây kín không ít người, đều dùng một thái độ xem náo nhiệt, nhìn Lục Vũ.
Lục Vũ lại ánh mắt bình tĩnh, không chút hoang mang nói: «Ta nghĩ ngươi đã hiểu lầm rồi, ta không phải đến tham gia khảo hạch môn khách.»
«Ừm?»
Quản gia có chút kinh ngạc, không khỏi từ trên xuống dưới đánh giá Lục Vũ một lượt.
Lúc này, không phải đến tham gia khảo hạch môn khách, vậy là đến làm gì?
------oOo------