Nguồn: read.st
Đoàn nghi trượng đang đi chợt dừng lại.
Một đám tay chân vương phủ phụ trách hộ vệ, mặt lộ vẻ bất thiện nhìn về phía nguồn âm thanh, muốn tìm được cuồng đồ không tôn trọng Vương thượng.
Nhiệm vụ của bọn họ chính là bảo vệ Ngũ Quan Vương xuất hành an toàn, giờ phút này nhìn thấy có kẻ không biết điều, lại dám tới trêu chọc Ngũ Quan Vương, điều này quả thực đã chạm tới giới hạn cuối cùng của bọn họ.
Từng đạo uy áp cường hãn giáng lâm, đó là các cung phụng đi theo, bọn họ phụ trách an toàn xuất hành của Ngũ Quan Vương, giờ phút này Lục Vũ đột nhiên nhảy ra, cũng gây nên sự cảnh giác của bọn họ.
“Đây mới là thực lực của cung phụng a.” Đám đông quỳ xuống xung quanh, trong nội tâm đang không ngừng reo hò.
So với những cung phụng cường đại này, lực lượng mà bọn họ nắm giữ quả thực là không đáng nhắc tới.
“Kẻ này chết chắc rồi.”
Vô số tia ánh mắt rơi trên người Lục Vũ, đã coi hắn là người chết.
Cuồng vọng cũng phải có hạn độ, nếu một người kiêu ngạo không có điểm dừng, chờ đợi hắn chỉ có diệt vong.
“Rít ——”
Bỗng nhiên, có người từ trong đỉnh kiệu màu vàng kim kia nghe thấy một luồng âm thanh hít vào khí lạnh.
Rất nhiều người còn tưởng rằng lỗ tai của mình đã nghe lầm rồi.
Thế nhưng bỗng nhiên, một trận cuồng phong thổi qua, vải mành của kiệu màu vàng kim lập tức bị thổi bay, một đạo hắc ảnh từ bên trong vọt ra, đi tới trước mặt Lục Vũ.
Thân ảnh khôi ngô xuất hiện trong tầm mắt mọi người, thân ảnh kia cao tới ba mét, giống như một tôn cự nhân, toàn thân trên dưới đều bị âm khí nồng đậm bao vây, âm khí như rồng, tản ra khí tức băng lãnh, khiến người ta không lạnh mà run.
Ngũ Quan Vương, Lữ Đại!
Rất nhiều người nhận ra thân phận của vị cường giả trước mắt này, lập tức gắt gao cúi thấp đầu, thân thể phủ phục xuống, giống như bái kiến thần minh của mình.
Tại Đệ Tứ Giới, Ngũ Quan Vương chính là thần minh chưởng quản tất cả sinh linh, khí tức cường đại đó, khiến vô số người xung quanh cảm thấy ngạt thở.
Cho dù là quản gia vương phủ, nhìn thấy Ngũ Quan Vương xuất hiện, trên trán cũng toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Tuy rằng vào ngày thường hắn hầu hạ bên cạnh, nhưng khí tràng cường đại đó lại luôn khiến hắn cảm thấy áp lực vô cùng.
Thế nhưng sau một khắc, một câu nói của Ngũ Quan Vương, liền khiến quản gia mắt trợn tròn.
“Ngài sao lại tới đây?”
Giọng Ngũ Quan Vương kiền thành, khom lưng, lại cúi người chào Lục Vũ.
Bốn phía một mảnh trầm mặc, rất nhiều người thậm chí có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của mình đập thình thịch.
Sâu trong nội tâm bọn họ, Ngũ Quan Vương là tồn tại vô địch, lại hành lễ với một vị thanh niên!
Trời ạ, đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Rất nhiều người trợn mắt hốc mồm, bọn họ ngơ ngác mà nhìn cảnh tượng trước mắt này, không nói ra lời.
Thậm chí một số hộ vệ của vương phủ cũng ngẩn người tại chỗ, hiển nhiên cũng không ngờ tới sẽ có kết quả như vậy.
“Đừng bại lộ thân phận của ta.” Lục Vũ truyền âm cho Ngũ Quan Vương.
Ngũ Quan Vương hiểu ý, nhìn Lục Vũ thật sâu một cái, nói: “Mời Ngài vào trong nói chuyện một chút đi.”
Lục Vũ đi trước, Ngũ Quan Vương đi sau.
Mọi người trơ mắt nhìn, Ngũ Quan Vương vén vải mành cho Lục Vũ, sau đó Lục Vũ liền cất bước đi vào trong kiệu màu vàng kim.
Đợi đến lúc Lục Vũ đi vào xong, Ngũ Quan Vương lại không đi vào, ngược lại là đi tới phía trước kiệu, đóng vai trò người mở đường.
Biểu cảm trên mặt rất nhiều người đều cứng đờ, trước đó bọn họ còn dự định xem náo nhiệt, không ngờ tới người thanh niên này lại có lai lịch khổng lồ như vậy.
“Nhân vật mà ngay cả Vương thượng cũng coi trọng như thế, đến cùng hắn là ai!” Rất nhiều người trong nội tâm đang gầm thét.
Đợi đến lúc nghi trượng đi xa, rất nhiều người vẫn chưa hoàn hồn lại từ trong rung động.
Người trước đó bị Lục Vũ đánh bay ra ngoài, giờ phút này sắc mặt trắng bệch, không biết làm sao.
------oOo------