Nguồn: read.st
Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến một tiếng động.
Thần thức của Lục Vũ hướng ra bên ngoài dò xét, lông mày không khỏi hơi nhíu lại.
Trong trạch viện hắn đang ở, có hơn mười người công nhiên xông vào, khí thế hung hăng, không có ý tốt.
“Lục đại sư, xin hãy ra ngoài gặp mặt một lần.”
Người cầm đầu ngẩng cao đầu sải bước đi vào, không hề cảm thấy bản thân thất lễ, ngược lại còn lớn tiếng ồn ào lên.
Người này, chính là Thôi Thần Tú, vị khách khanh của Hàn gia mà trước đó đã gặp ở cửa!
“Két két!”
Lục Vũ đứng người lên, mở cửa phòng ra: “Ngươi tìm ta có chuyện gì?”
“Ha ha ha, Lục đại sư, trước đó trên bữa tiệc tối không gặp được ngươi, thật sự là một điều tiếc nuối lớn. Những người chúng ta cũng rất tò mò, một cường giả có thể giết chết Thập Hổ Sát, rốt cuộc là tồn tại như thế nào.” Thôi Thần Tú nói.
Lời nói của hắn khá khẩn thiết, chỉ là một đôi mắt lại trên dưới dò xét Lục Vũ, tựa như đang khiêu khích.
Đi theo sau Thôi Thần Tú là hơn mười vị khách khanh Hàn gia, bọn họ cũng là mặt lộ vẻ bất thiện.
“Cho nên? Các ngươi cũng muốn thách thức ta?” Lục Vũ không chút nào sợ hãi.
Ngay từ lúc đến Hàn gia, Lục Vũ đã cảm nhận được Thôi Thần Tú này lòng mang bất thiện.
Có điều, đến cảnh giới như Lục Vũ, đã sớm không thèm để ý loại tiểu tâm tư này rồi, hai bên cảnh giới bất đồng, những gì thấy và những gì nghĩ tự nhiên cũng liền khác biệt một trời một vực.
“Nói khoác không biết ngượng, ngươi cho rằng bản thân là ai, mà để chúng ta đến thách thức ngươi?”
“Ngươi đừng giả vờ nữa, chỉ là một tiểu tử lông ráo, ngươi cho dù từ trong bụng mẹ tu luyện cũng sẽ không có thành tựu lớn bao nhiêu. Dám lừa gạt đại tiểu thư của chúng ta, ngươi thật to gan!”
Thôi Thần Tú sải bước tiến lên, chiếc ủng dài giẫm xuống tạo ra cảm giác đất rung núi chuyển, hung mãnh vô song: “Ta tuy nhiên không biết, ngươi đã dùng thủ đoạn gì khiến Hàn Dung tin ngươi, có điều ngươi đừng hòng lừa gạt được ta.”
Sau lưng Thôi Thần Tú, một đám khách khanh Hàn gia cũng lũ lượt thể hiện thực lực, sắc bén lộ ra hết.
Lục Vũ cười, ngữ khí bình thản nói: “Ta ở Hàn gia là quý khách, các ngươi chính là đối đãi quý khách như vậy sao?”
“Ngươi tính là quý khách gì...”
Thôi Thần Tú tiến lên một bước, đang muốn mở miệng, bỗng nhiên một tiếng quát khẽ vang vọng bên tai.
“Dừng tay!”
Thì ra là Hàn Tâm Nhu, không biết xuất hiện ở đây từ lúc nào.
Hàn Tâm Nhu mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, dáng người uyển chuyển được phác họa đến tinh tế hấp dẫn, như tiên nữ bước ra từ trong tranh, duyên dáng yêu kiều.
“Mấy vị khách khanh, các ngươi tụ tập ở đây làm gì?” Hàn Tâm Nhu mặt lộ vẻ sương lạnh, lạnh lùng hỏi.
“Đại tiểu thư.”
Mấy vị khách khanh đi theo sau Thôi Thần Tú, ngay lập tức mặt lộ vẻ ngượng ngùng.
Bọn họ cũng chỉ là đi cùng Thôi Thần Tú đến đây, giúp sức hỗ trợ, không ngờ tới lại chọc tới đại tiểu thư của Hàn gia.
“Tâm Nhu, ngươi đừng để hắn lừa bịp, ta muốn nói làm thịt Thập Hổ Sát thật sự không tính là gì, nếu như đổi lại là ta, cũng có thể một cái búng tay diệt sạch đám người kia.”
Thôi Thần Tú lòng tin mười phần.
“Nhưng lúc đó ngươi không có ở đây.”
Hàn Tâm Nhu lạnh lùng nói: “Ta hi vọng các ngươi cho ta đủ sự tôn trọng, đừng có mà đối đãi quý khách ta mời đến như vậy.”
“Hừ!”
Sắc mặt Thôi Thần Tú thay đổi thất thường, nhưng cuối cùng vẫn hừ lạnh một tiếng: “Ngươi cứ chờ xem, ngươi sớm muộn gì cũng biết, ta đối với ngươi là tốt.”
Nói xong, hắn trên dưới dò xét Lục Vũ, lạnh lùng nói: “Thì ra ngươi cũng chỉ biết trốn ở sau lưng nữ nhân, dựa vào nữ nhân bảo vệ sao?”
Lục Vũ lông mày nhíu lại, cũng không trả lời, một cái tát vung qua.
“Ngươi còn dám động thủ! Ha ha, muốn chết!” Thôi Thần Tú thấy Lục Vũ lại có thể động thủ, không những không giận mà còn lấy làm mừng, vận chuyển toàn thân pháp lực bảo vệ trước người.
Nhưng không ngờ tới, Kim Quang Thủ Ấn mà Lục Vũ thi triển ra, như lôi đình ầm ầm đột nhiên giáng xuống.
Thôi Thần Tú không chịu nổi cỗ cự lực này, bỗng nhiên miệng phun máu tươi, toàn thân xương cốt vỡ vụn vô số, bị đánh bay xa tít tắp ra ngoài.
“Một phế vật, còn dám ở chỗ ta ồn ào!” Lục Vũ lạnh lùng nói.
------oOo------