Hắn không chút nào hoài nghi, nếu như hắn bây giờ tiếp tục ở lại chỗ này, nhất định sẽ bị Lục Vũ giết chết.
Trước mặt một đao kia của Lục Vũ, Lục Trác cảm thấy chính mình không có chút nào dư địa phản kháng.
"Đi!" Lục Trác quyết đoán, cố nén đau đớn trên người, cầm lấy cánh tay đứt cùng một đám người ảo não rời đi.
Đợi đến lúc rời đi khoảng chừng mười dặm xa, Lục Trác mới dừng lại.
"Lục Trác sư huynh, cánh tay của ngươi còn đang chảy máu..." Một tu sĩ run giọng nói.
"Câm miệng! Chính ta mắt không biết nhìn à!" Lục Trác dùng một tay còn lại hung hăng tát qua.
Bốp!
Trên mặt tu sĩ kia lập tức bị tát ra một dấu tay đỏ, khóe miệng thậm chí còn ứa máu tươi, nhưng tu sĩ kia lại không chút nào dám phản kháng.
"Tiểu tử kia không biết là lai lịch gì, mới vừa rồi thấy Pháp Cuồng giáo huấn hắn, tựa hồ là đã xảy ra xung đột với Pháp Cuồng!" Lục Trác sắc mặt âm trầm, dùng tay điểm vài cái trên người.
Lập tức, chỗ vết thương cánh tay đứt không chảy máu nữa.
"Biểu ca, tiếp theo nên làm thế nào." Một Lục gia tử đệ cẩn thận từng li từng tí thỉnh thị nói.
Lục Trác ngồi trên một khối đá, trầm tư chốc lát nói: "Các ngươi có chú ý tới không, dưới chân tiểu tử kia mới vừa rồi là cái gì?"
Những người khác sửng sốt, không biết Lục Trác sao lại đột nhiên nhắc tới chuyện này.
Bất quá, trí nhớ của tu sĩ siêu quần, rất nhanh liền có người đoán được.
"Thứ đó là Thiên Linh Tinh, vốn định sau khi giết tiểu tử kia, chúng ta sẽ khai thác những Thiên Linh Tinh đó, ai biết tiểu tử này lại biết tà thuật, thật là đáng chết!" Lục Trác tức giận đến cực điểm, một quyền nện trên phiến đá bên cạnh.
Thiên Linh Tinh!
Hô hấp của tất cả mọi người, đều không khỏi trở nên dồn dập.
"Biểu ca, ngươi không nhìn lầm chứ, đó thật là Thiên Linh Tinh sao?" Một Lục gia tử đệ kinh hỉ nói.
Lục Trác gật gật đầu, cười lạnh nói: "Ta thấy tám phần đó là một Thiên Linh Tinh quặng, nếu như cướp được quặng đó về, chúng ta chính là công thần trong tộc, thậm chí thông thiên chi lộ trong tương lai, cũng không chừng sẽ cho chúng ta tham gia!"
Hầu như tất cả mọi người, đều đắm chìm trong niềm vui sướng to lớn.
Đột nhiên có một Lục gia tử đệ nói: "Nhưng mà, tiểu tử kia lực lượng rất mạnh, chúng ta nên làm thế nào để cướp Thiên Linh Tinh từ trên tay hắn?"
Lục Trác hỏi: "Các ngươi có nhớ rõ, mục đích chúng ta đến thần miếu này không?"
Những người khác lập tức trầm mặc xuống.
Sở dĩ bọn hắn xuất hiện ở đây, tất cả đều là bởi vì, bọn hắn cưỡi phi hành yêu thú, bị cuồng phong vô ý cuốn tới nơi đây.
Mà trước đó, còn có rất nhiều người, cũng tương tự bị dùng cùng một phương thức, rơi vào nơi đây.
Có người nói, thần miếu mỗi mười ngày mở ra một lần, mà mỗi một lần mở ra, đều sẽ từ trong thần miếu vọt ra cuồng phong mãnh liệt, thổi tới trên bầu trời.
Lối ra kia, chính là ở trong thần miếu này.
Mà lời đồn rằng ở trong thần miếu này, có một tôn Cổ Thần thượng cổ, cùng tu hành ở chỗ này, tìm tòi bí ẩn trường sinh.
Ai nếu như có thể tìm thấy bảo tàng của Cổ Thần thượng cổ kia, liền có thể đạt được trường sinh tạo hóa!
"Ngươi là nói..."
Lục Trác trong ánh mắt phóng ra hung ác ánh mắt: "Nếu như chúng ta không giết được hắn, vậy thì mượn đao giết người. Các ngươi đi khắp nơi tán bá, cứ nói tiểu tử kia đã lấy được tạo hóa của bí ẩn trường sinh, hơn nữa đã tìm được lối ra!"
"Để nhiều người biết, khiến hắn lâm vào đường cùng!"
Lục gia tử đệ run giọng nói: "Nhưng nhỡ đâu có người giết hắn, cướp đi Thiên Linh Tinh trên người hắn, chúng ta chẳng phải sẽ công cốc sao?"
"Nếu không sao lại nói các ngươi ngốc." Lục Trác cười nhạo nói, "Hắn một mình, khẳng định không mang đi hết được những Thiên Linh Tinh quặng kia, chờ hắn đi rồi, chúng ta sẽ qua đó lấy."
"Đến lúc đó hắn sẽ trở thành bia đỡ đạn của mọi người, hẳn phải chết không nghi ngờ, ta muốn tận mắt nhìn hắn chết!" Trong ánh mắt Lục Trác mang theo một tia oán độc.
------oOo------