Nguồn: read.st
"Trốn!" Những Hắc bào nhân còn lại thấy vậy, lần lượt tan tác như chim vỡ tổ.
Vị lão giả tóc trắng kia, có thực lực Minh Văn cảnh trung kỳ, vậy mà lại bị người trước mắt này dùng một tay trảm sát.
Bọn họ, không có một chút cơ hội chiến thắng nào.
"Các ngươi đi không nổi đâu." Lục Vũ đại thủ vung lên, kình khí cách không bay ra.
Phanh phanh phanh!
Đám Hắc bào nhân này bị kình khí đập trúng ngay giữa không trung, từng người một trực tiếp ngã xuống đất, thân thể nổ tung.
Máu tươi đầy trời, phiêu tán xuống.
Bọn người Vạn Minh trợn to mắt, khó có thể tin được mà nhìn cảnh tượng trước mắt này.
Tiểu tử này, không phải nên là tu sĩ thế hệ trẻ giống như bọn họ sao?
Sao từ trong miệng lão giả tóc trắng, lại biến thành Chí Tôn?
Đột nhiên, Vạn Minh nghĩ đến điều gì đó, cả người hắn run lên một cái.
Hắn chợt nhớ tới, vị thiếu niên chí tôn thanh danh lừng lẫy gần đây của Sở gia!
Vị Vương Trần đã luyện chế ra đan dược thượng cổ, được các thế lực mời chào, thậm chí trong truyền thuyết tu vi đã là Chí Tôn!
Có lời đồn, tuổi của Vương Trần cũng không lớn, thậm chí không vượt quá ba mươi tuổi.
Vạn Minh vẫn luôn khịt mũi coi thường, hắn căn bản không tin tưởng, trong cùng một độ tuổi, lại có người đạt tới cấp độ này.
"Ngươi ngươi ngươi… ngươi là Vương Trần." Môi của Vạn Minh cũng bắt đầu run rẩy.
Lời đồn, vậy mà lại là thật!
Người mà hắn chế giễu trên đường đi, lại là một vị Chí Tôn!
Lục Vũ im lặng nói: "Không định tìm ta tính sổ nữa à? Không phải muốn tìm ta đòi một lời giải thích sao?"
Vạn Minh từng bước lùi lại, trên mặt tràn đầy sợ hãi.
"Ngươi không thể giết ta, cha ta là Tông chủ Tử Lam Tông, ta…"
Không đợi Vạn Minh nói xong, Lục Vũ một quyền trực tiếp nện ở trên bụng Vạn Minh. Cả người Vạn Minh như gặp phải sét đánh, co quắp trên mặt đất.
Hồi lâu, toàn thân hắn run lên, ngẩng đầu rống giận: "Ngươi đã phế tu vi của ta!"
Pháp lực Xuất Khiếu cảnh của Vạn Minh trôi đi nhanh chóng như đồng hồ cát.
Trong nháy mắt, hắn liền từ Xuất Khiếu cảnh trực tiếp rơi xuống Tiên Thiên.
Tu vi mà hắn vốn lấy làm kiêu ngạo, một khi đã hóa thành hư không.
Có thể tưởng tượng được, bắt đầu từ hôm nay, hắn chính là một phế nhân. Cho dù cha hắn là Tông chủ, hắn cũng không thể nào trở lại như xưa được nữa.
Lục Vũ lạnh lùng nói: "Giữ lại cho ngươi một cái mạng, đã là nể mặt cha ngươi rồi, cút!"
Trong con ngươi Vạn Minh tràn đầy oán độc, chật vật đứng dậy, được những người khác đỡ lấy vội vàng rời đi.
Sau khi đám con ông cháu cha này đi, bên cạnh Lục Vũ lập tức còn lại mười mấy tu sĩ Bắc Vực.
Bọn họ đều là tu sĩ thuộc thế hệ trẻ, phía sau cũng không có bối cảnh gì to lớn.
"Đa tạ… tiền bối tương trợ."
Do dự một chút, bọn họ vẫn gọi Lục Vũ là tiền bối.
Tuổi của Lục Vũ có lẽ nhỏ hơn bọn họ, nhưng nếu như là luận về tu vi, bọn họ thua kém rất xa.
Lục Vũ hỏi: "Các ngươi cũng nhận nhiệm vụ dò xét nơi đây sao?"
Các tu sĩ cười khổ nói: "Đúng vậy, là nhiệm vụ mà Bắc Vực Liên Minh giao cho chúng tôi, đám người thuộc môn phái nhỏ như chúng tôi, làm gì có đất để lựa chọn."
Tông môn của bọn họ không phải là danh môn đại tông gì.
Gia nhập Bắc Vực Liên Minh cũng là bất đắc dĩ, nếu như từ chối nhiệm vụ của Bắc Vực Liên Minh, đối với tông môn của bọn họ mà nói, kết cục sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Lục Vũ hơi nhíu mày.
Nhiệm vụ ở đây, không nên để đám tu sĩ Pháp Tướng cảnh này tới xử lý mới đúng.
Chỉ nói một Hắc bào nhân bình thường vừa rồi, thực lực cũng đã đạt tới Xuất Khiếu cảnh.
Đây là bảo bọn họ tới chịu chết.
"Bắc Vực Liên Minh, ở nơi nào?" Lục Vũ hỏi.
Hỏi rõ địa điểm, Lục Vũ và Sở Ngọc Nhược nói lời từ biệt, chạy thẳng tới Bắc Vực Liên Minh.
Dùng nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, lại để một đám người chân ướt chân ráo đi chịu chết, Bắc Vực Liên Minh này, chắc chắn là có vấn đề!
Bắc Vực Liên Minh này, cũng chắc chắn là có vấn đề.
------oOo------