“Tả tướng đại nhân không cần khách khí! Ta cũng không hiểu nhiều quy củ trên quan trường, ngài tìm ta có việc thì nói thẳng là được rồi!”
Diệp Lưu Vân không thích vòng vo, càng không thích ứng thù.
“Ha ha ha! Diệp Vương gia quả nhiên là người sảng khoái!”
Tả tướng cười ha ha một tiếng, đem ấm trà buông xuống.
“Đã Diệp Vương gia không thích uống trà, vậy ta cũng liền nói thẳng!”
Diệp Lưu Vân gật đầu: “Tả tướng xin cứ nói!”
“Cửu công chúa và Thập tam công chúa, phải chăng đi cùng với ngươi?” Tả tướng trực tiếp hỏi.
“Phải.” Diệp Lưu Vân xác định nói.
“Lẽ nào là Hạ Hoàng vì chuyện này mà muốn tìm ta?” Hắn ở trong lòng âm thầm nói thầm. Nghi ngờ nhìn nhìn Tả tướng.
Nhưng mà, Tả tướng cũng không lại nói tiếp về chủ đề này, mà là nói chuyện với Diệp Lưu Vân về chuyện Tứ hoàng tử áp vận bị cướp, khiến cho Diệp Lưu Vân không hiểu thấu.
“Diệp Vương gia cảm thấy, người cướp đi những người làm chứng kia, sẽ là ai đây?”
Tả tướng cười nhìn về phía Diệp Lưu Vân.
Diệp Lưu Vân cảm thấy vấn đề này hiển nhiên không gì bằng, thế nhưng là Tả tướng lại muốn hỏi hắn, nhất định là có ẩn tình đó mà!
“Tả tướng đại nhân nghĩ sao?” Hắn dứt khoát lại đem vấn đề ném trả lại.
Hắn cũng lười đi suy nghĩ, không bằng để Tả tướng hắn nói thẳng thì tốt hơn.
“Ha ha, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt mà!” Tả tướng không trả lời, ngược lại là nhìn nhìn hai tay của mình, thưởng thức.
Phân thân một mực đang đồng bộ đối thoại của Tả tướng và Diệp Lưu Vân, nói cho Hạ Thiên Quỳnh và Lăng Sương nghe.
Hai người bọn họ đầu tiên là cảm thấy vấn đề kỳ lạ, sau đó lập tức liền phản ứng lại.
“Phụ hoàng không muốn xử trí Thái tử, không muốn đem chuyện làm lớn!”
Hai người bọn họ cùng nhau nhắc nhở Diệp Lưu Vân, Diệp Lưu Vân cũng bừng tỉnh đại ngộ.
“Thì ra là thế! Nói như vậy thì, người cướp đi người làm chứng kia, liền có thể là Hạ Hoàng sắp xếp đó mà!”
Tả tướng cũng cười cười: “Ai mà biết được, vẫn chưa tra ra kết quả. Có lẽ là bọn cướp từ đâu chạy ra đó mà!”
Diệp Lưu Vân cũng gật đầu theo: “Đúng vậy a! Trung tâm đại lục lớn như vậy, khó tránh khỏi có một số bọn cướp to gan. Cướp đi thì cứ cướp đi thôi, cũng không có ảnh hưởng gì lớn!”
Tả tướng gật đầu mỉm cười, tán thưởng mà nói: “Hạ Hoàng cũng cảm thấy, chuyện này ảnh hưởng tồi tệ, phải tra đến cùng. Mà lại còn sẽ trước tiên bồi thường cho Diệp Vương gia một ít!”
Diệp Lưu Vân vừa nghe liền hiểu ra. Rất rõ ràng, ý của Hạ Hoàng là nếu như Diệp Lưu Vân không truy cứu nữa, liền sẽ cho hắn một ít bồi thường.
“Vậy liền cám ơn Hạ Hoàng trước rồi!” Diệp Lưu Vân thuận theo Tả tướng nói.
Tả tướng khoát tay: “Diệp Vương gia trước hết đừng vội vàng cảm ơn. Ngươi lại đem tất cả người làm chứng đều giao cho Tứ hoàng tử sao? Nhiều người làm chứng như vậy, ngươi liền không để lại cho mình đường lui sao?”
Diệp Lưu Vân lập tức liền thầm nghĩ: “Thì ra Hoàng triều đã đoán được ta đã giữ lại người làm chứng. Thế nhưng là tình huống này, nếu như ta nói có, liền rõ ràng là muốn đối đầu với Hạ Hoàng, nhất định phải vạch trần Thái tử rồi!”
Hạ Thiên Quỳnh cũng xác nhận nói: “Không sai, ta cũng cho rằng Tả tướng cố ý đến tìm ngươi, chính là để ngươi đem chuyện này áp xuống.”
“Đúng vậy a! Ngươi vẫn là trả lời không có đi!” Lăng Sương cũng đề nghị nói.
“Hắn đã nghi ngờ rồi, ta nói không có hắn cũng không thể tin được mà!” Phân thân thay Diệp Lưu Vân hỏi ngược lại.
“Vậy thì nói đều chết rồi!” Hạ Thiên Quỳnh bổ sung nói.
Diệp Lưu Vân lúc này cũng nói với Tả tướng: “Trong tay ta quả thật là đã giữ lại một bộ phận……”
Diệp Lưu Vân lại bình tĩnh tiếp tục nói: “Bất quá…… quên đem bọn họ tách biệt với hung thú, kết quả đều bị hung thú xem làm thức ăn rồi! Cái này thì phải làm sao bây giờ đây?”
“Ha ha ha! Diệp Vương gia nói chuyện thật sự là phong thú, một câu lại còn ngắt ra nói!”
Thần sắc của Tả tướng, lập tức liền hòa hoãn lại.
Rồi sau đó hắn lại ra vẻ tiếc hận mà tỏ vẻ: “Chết rồi? Đó thật sự là đáng tiếc a! Người chết sẽ giữ bí mật tốt nhất, cứ như vậy, chúng ta cũng không có manh mối nữa rồi!”
“Đúng vậy a! Ta còn chưa kịp thẩm vấn nữa là!” Diệp Lưu Vân cũng làm bộ làm tịch mà tỏ vẻ tiếc hận.
“Tiểu gia hỏa này! Thật đúng là biết giả bộ a!” Tả tướng nhìn Diệp Lưu Vân biểu diễn, cũng ở trong lòng cười thầm.
Diệp Lưu Vân cũng là như vậy. “Lão gia hỏa này, nói chuyện quanh co lòng vòng, lại còn phải để ta diễn theo! Hiện tại chuyện cũng nói xong rồi, mau đi thôi!”
Hắn bây giờ liền mong nhanh kết thúc cuộc nói chuyện này.
Nhưng mà, Tả tướng lại vẫn không nhanh không chậm mà nói chuyện với hắn.
“Ta nghe nói Thái tử, Tứ hoàng tử và Thất hoàng tử, đều là cùng môn phái với Diệp Vương gia?”
“Cái này còn cần nghe nói sao chứ!” Diệp Lưu Vân ở trong lòng thầm phỉ báng.
Thế nhưng hắn vẫn ứng phó nói: “Không sai, quả thật đều là sư huynh đồng môn của Tiềm Long Viện.”
“Diệp Vương gia có vẻ như đi gần hơn một chút với Tứ hoàng tử?” Tả tướng lại dò xét mà hỏi.
“Hắn là muốn hỏi ngươi, ủng hộ hoàng tử nào!” Lăng Sương giải thích cho phân thân của Diệp Lưu Vân.
“Không thể nói! Dù cho ngươi trong lòng muốn ủng hộ ai, cũng không thể nói ra!” Hạ Thiên Quỳnh cũng nhắc nhở Diệp Lưu Vân.
Diệp Lưu Vân đã nghe ra ý đồ của Tả tướng, dù cho hai người bọn họ không nhắc nhở, hắn cũng sẽ không nói đâu.
“Ta và mấy vị hoàng tử, đều không phải rất quen thuộc. Chỉ là vừa vặn Tứ hoàng tử nguyện ý giúp đỡ, ta liền tìm hắn rồi.”
“Ồ! Thì ra là thế! Vậy Diệp Vương gia cảm thấy, vị vương tử nào có tiền đồ hơn đây?” Tả tướng vẫn còn tiếp tục dò xét.
Diệp Lưu Vân lại cười lên: “Vị vương tử nào có tiền đồ, Hạ Hoàng hẳn là rõ ràng hơn ta. Ta đối với chuyện trên triều đình, không hứng thú chút nào! Ta chỉ là một Vũ tu, chỉ muốn tu luyện đề thăng thực lực mà thôi, đâu sẽ đi suy nghĩ nhiều như vậy!”
Tả tướng gật đầu: “Quả thật, vị hoàng tử nào có tiền đồ nhất, chỉ có Hạ Hoàng rõ ràng nhất!”
Hắn dừng lại một chút, nhìn nhìn Diệp Lưu Vân. Ý của hắn rất rõ ràng, chuyện này Hạ Hoàng nói là được, Diệp Lưu Vân liền đừng tham dự bừa bãi nữa!
Tả tướng thấy hắn đã nghe lọt tai, lại tiếp tục mỉm cười nói: “Diệp Vương gia hiện tại là Vương gia, làm sao có thể không quan tâm chuyện triều đình chứ! Huống hồ…… e rằng có một số việc, ngươi cũng sẽ thân bất do kỉ, muốn mặc kệ cũng không được a!”
Diệp Lưu Vân nghe vậy, cũng cảm thấy hắn nói có đạo lý.
Cũng tỉ như chuyện của Tứ hoàng tử và Thái tử, hắn cũng là không biết không giác mà bị cuốn vào trong đó, muốn rút người ra cũng không phải dễ dàng như vậy.
------oOo------