Nguồn: read.st
Tiếp đó, bọn họ liền thương lượng làm sao hãm hại Vân Mộng Y.
Thế nhưng, khi Vân Mộng Hùng đang nói đến cao hứng, đột nhiên đôi đồng tử màu lam của hắn thấy hai bóng dáng, đồng thời nhào về phía hai vị trưởng lão kia.
“Cẩn thận!”
Vân Mộng Hùng tuy rằng kịp thời hô lên, nhưng hai vị trưởng lão kia đang nghe hắn nói chuyện, căn bản không kịp phản ứng. Đợi đến khi bọn họ nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của Vân Mộng Hùng, hơn nữa cũng cảm thấy nguy hiểm, thì đã muộn rồi. Hai vị trưởng lão, một người bị đông thành băng điêu, một người bị móc mất Nguyên Đan, đều là một kích chết ngay.
Ngay sau đó, Tiểu Lam Băng lại cùng Huyền Vũ đồng thời ra tay với Vân Mộng Hùng. Diệp Lưu Vân đã quyết định làm thịt Vân Mộng Hùng, cho nên căn bản là không nghĩ cho hắn cơ hội sống.
“Đừng giết ta, ta là...”
Lời nói của Vân Mộng Hùng còn chưa nói xong, thì đã bị đông thành băng điêu. Ngay sau đó, băng điêu lại bị Huyền Vũ đánh vỡ, Nguyên Đan bị Tiểu Lam Băng nhặt đi. Vân Mộng Hùng ở trước mặt hai vị cường giả Thiên tôn cảnh giới, căn bản là không có lực hoàn thủ.
Hai người bọn họ còn muốn đi lấy trữ vật giới chỉ, nhưng lại bị Diệp Lưu Vân ngăn lại.
“Đừng đụng vào trữ vật giới chỉ của bọn họ, thậm chí thi thể của bọn họ cũng đều ném ở đó!” Diệp Lưu Vân trực tiếp gọi Tiểu Lam Băng và Huyền Vũ trở về. Sau khi thu bọn họ về thế giới không gian, lại khoác lên áo choàng ẩn thân, trở về tới gần Vân gia.
Cha con Vân Mộng Hùng muốn hãm hại Vân Mộng Y cấu kết người ngoài. Cho nên Diệp Lưu Vân liền lấy độc trị độc, giữ lại những thi thể và chứng cứ kia, khiến người của Vân gia nghi ngờ cha con bọn họ. Hắn từ trong lời nói của Vân Mộng Hùng, cảm thấy lão tử của Vân Mộng Hùng, cũng không giống như là người tốt gì, cho nên có thể hố được thì cứ hố một phen!
Không bao lâu, Vân gia liền có trưởng lão đi ra. Diệp Lưu Vân nhìn hướng đi của hắn, phỏng chừng là muốn đi tìm kiếm Vân Mộng Hùng. Diệp Lưu Vân đoán không sai, việc làm của Vân Mộng Hùng, đều là do cha hắn Vân Thiên Nhiên ủng hộ. Chính hắn là không lên được vị trí tộc trưởng, nhưng là nếu như con trai của hắn có thể trở thành người kế nhiệm, thì việc hắn trở thành tộc trưởng cũng không có gì khác biệt. Cho nên hắn vẫn luôn để con trai chính mình là Vân Mộng Hùng, nhắm vào Vân Mộng Y mà ra tay.
Vân Thiên Nhiên thấy con trai lâu như vậy chưa trở về, dùng truyền âm phù liên lạc, cũng không có tin tức, lập tức liền phái người đi tìm kiếm. Rất nhanh, hắn liền nhận được tin dữ, Vân Mộng Hùng lại bị người khác giết. Thế là, hắn lập tức dẫn người, xông ra Vân gia, vội vã chạy đến hiện trường.
Vân Mộng Hùng nhưng là hi vọng duy nhất của hắn, trong Vân gia, trừ Vân Mộng Y ra, là nam tử duy nhất sở hữu huyết mạch lam đồng. Hắn mãi đến trước khi nhìn thấy thi thể của Vân Mộng Hùng, vẫn không tin tưởng lắm con trai chính mình sẽ bị giết. Hắn nhưng là đã phái hai vị cường giả Thiên tôn cảnh giới đi bảo vệ Vân Mộng Hùng.
Vân Thiên Nhiên lần này triệu tập nhân thủ, khiến toàn bộ Vân gia cũng bị kinh động, lập tức liền có trưởng lão vội vàng đi tới, hỏi thăm chuyện đã xảy ra, sau đó cũng cùng nhau đi qua xem xét. Đợi bọn họ đến hiện trường, nhìn thấy Vân Mộng Hùng đã biến thành thi thể nát bươm, rơi lả tả trên đất, khiến Vân Thiên Nhiên tại chỗ liền tức đến ngất đi. Thân tín của Vân Thiên Nhiên, đều lập tức bận rộn cứu chữa hắn. Các trưởng lão khác của Vân gia, cũng đều là lắc đầu thương tiếc.
Ngay sau đó, bọn họ bắt đầu tìm kiếm hiện trường, cũng phát hiện trong trữ vật giới chỉ của Vân Mộng Hùng và vị trưởng lão kia có ma tinh. Chuyện này vô cùng trọng đại, bọn họ cũng không dám che giấu, lập tức như thật hướng về tộc trưởng báo cáo.
Vân Thiên Nhiên vừa mới từ trong bi thống hoàn hồn lại, liền nghe nói chuyện trong trữ vật giới chỉ của Vân Mộng Hùng có ma tinh. Lần này đến lượt hắn ngớ người ra. Vốn là muốn hãm hại Vân Mộng Y, không ngờ bây giờ lại thành ra tự mình tìm phiền phức.
“Không có khả năng! Con trai ta làm sao có thể có quan hệ với ma tu! Nhất định là bị người khác vu oan hãm hại!” Vân Thiên Nhiên lập tức liền biện giải.
“Có phải là bị người khác hãm hại hay không, chúng ta nói cũng không có tác dụng gì. Vẫn làm phiền trưởng lão Thiên Nhiên, cùng chúng ta trở về điều tra rõ ràng đi. Nếu như Mộng Hùng thật sự bị hãm hại, chúng ta cũng sẽ không oan uổng hắn.”
Vân gia có trưởng lão dựa theo phân phó của tộc trưởng, muốn dẫn Vân Thiên Nhiên trở về. Vân Thiên Nhiên cũng biết, chính mình nhất định không thoát được liên can, chỉ có thể trở về rồi nói. Thế là các trưởng lão an bài người thu thập thi thể, liền cùng nhau trở về Vân gia, hướng về tộc trưởng báo cáo đi.
Diệp Lưu Vân nhưng lại từ xa âm thầm cười: “Vẫn còn muốn hãm hại người khác! Cuối cùng là vác đá đập chân mình!”
Ngay sau đó, Diệp Lưu Vân cũng nghĩ đến, Vân gia có thể sẽ nghĩ đến bên ngoài còn có nguy hiểm, đồng thời cũng sẽ liên tưởng hai chuyện này lại với nhau. Cho nên hắn cũng không có thông báo Vân Mộng Y có hành động nào khác, chỉ là để nàng an tâm nghỉ ngơi, chờ hắn thông báo.
Ngay sau đó, Diệp Lưu Vân liền rời xa Vân gia, để tránh Vân gia triển khai tìm kiếm.
Diệp Lưu Vân đoán không sai, Vân Thiên Nhiên quả nhiên cắn ngược lại Vân Mộng Y một tiếng. Thế là tộc trưởng lại tìm Vân Mộng Y nói chuyện. Cũng may Diệp Lưu Vân trước đó không nói cho Vân Mộng Y, cho nên khi nàng nghe thấy Vân Mộng Hùng bị giết, biểu hiện rất kinh ngạc, ngược lại là không bị lộ. Hơn nữa khi nàng nghe nói có một vị trưởng lão Nguyên Đan bị hung thú trực tiếp bắt đi, cũng nghĩ đến là Diệp Lưu Vân. Nhưng mà lúc đó tất cả mọi người đều đã tin tưởng nàng, lực chú ý của mọi người đã không còn ở trên người nàng nữa.
Vân Thiên Nhiên thật sự là cho rằng, cái chết của Vân Mộng Hùng, là do Vân Mộng Y hoặc là có người đứng sau nàng sắp xếp. Nhưng hắn hiện tại không có bất kỳ chứng cứ gì. Hơn nữa nhìn vẻ mặt của Vân Mộng Y, tựa như là thật không biết. Tính cách của Vân Mộng Y, hắn ngược lại là hiểu rõ một chút. Ngây thơ khờ khạo mà ai cũng biết, ngược lại không giống như là đang nói dối. Lần này, hắn cũng đoán không được là ai làm, chỉ có thể đều đổ lỗi cho ma tu bên ngoài.
Vân gia gần đây hai đệ tử trọng điểm, một người bị bắt cóc, một người bị giết, cho nên lần này cũng coi trọng, phái người đi ra bên ngoài, tìm kiếm cẩn thận dấu vết của những người khả nghi ở bốn phía Vân gia. Nhưng là sau khi tìm kiếm vài ngày, vẫn như cũ không có bất kỳ tin tức gì, cũng chỉ có thể thôi.
Cuối cùng, Vân Thiên Nhiên lại dẫn dắt hướng tìm kiếm của Vân gia, tra được đệ đệ của vị trưởng lão kia, tới chỗ trưởng lão canh giữ nhà tù, hỏi ra nguồn gốc của ma tinh, ngay sau đó cũng không giải quyết được gì.
Diệp Lưu Vân cuối cùng mặc dù không hố được Vân Thiên Nhiên, nhưng lại quét sạch chướng ngại cho Vân Mộng Y. Hiện tại Vân gia chủ yếu là đang phòng bị người ngoài xông vào, bên trong việc trông coi ma tu, cũng không phải rất căng thẳng.
Vân Mộng Y cũng dựa theo yêu cầu của Diệp Lưu Vân, hành động. Đầu tiên là đến gần nhà tù chơi đùa, sau đó liền tìm một cái lý do, đi vào nhìn một chút.
“Tổng cộng có hai mươi lăm ma tu. Nhưng mà bọn họ đều bị cực hình, bị đánh rất thảm, có vài người đã bị phế!” Vân Mộng Y bất an nói cho Diệp Lưu Vân. Khi nàng nhìn thấy những ma tu kia sau khi bị khốc hình, cũng bị dọa sợ không ít. Trong mắt nàng, Vân gia vẫn luôn là hình tượng quân tử khiêm tốn xuất hiện trước mặt người khác. Sau khi nhìn thấy một màn trong nhà tù, sự chấn động đối với nàng cũng rất lớn. Nàng hoàn toàn không nghĩ tới, Vân gia cũng có một mặt ma quỷ. Hơn nữa mức độ tàn nhẫn của loại khốc hình kia, khiến nàng không phân rõ rốt cuộc ai là ma tu, ai là quân tử! Cho nên nàng hiện tại tâm trạng, cũng là hết sức không ổn định.
------oOo------