Nguồn: read.st
Diệp Lưu Vân cũng lập tức phóng xuất thần hồn của mình, xông vào Thức Hải của Hồn Vương.
Thông qua sưu hồn, hiểu rõ công pháp hắn dùng thần thức phát động tấn công.
Thần hồn của phân thân cũng xông vào, thôn phệ sạch sẽ thần hồn còn lại của Hồn Vương, bổ sung tiêu hao vừa rồi phát ra hắc quang.
Sau đó, Diệp Lưu Vân ném thi thể Hồn Vương cho Ma Đằng, mang theo mọi người tại nguyên chỗ tu luyện.
Trừ Phong Hồng Tụ ra, những người khác cũng không cách nào đi lên phía trước nữa.
Áp lực thần hồn ở đây quá mạnh, nếu đi lên phía trước nữa, bọn họ cũng không chịu nổi.
Sau khi thần hồn Phong Hồng Tụ mạnh lên, tuy vẫn có thể chống đỡ, nhưng cũng không đi quá xa được.
"Ngươi cũng tu luyện ở đây đi, chính ta đi lên phía trước xem một chút!"
Diệp Lưu Vân nói với Phong Hồng Tụ.
"Được, chính ngươi cẩn thận nhiều hơn!"
Phong Hồng Tụ cũng dặn dò Diệp Lưu Vân.
Mạc Thiệu Văn giờ phút này triệt để không còn tâm tư so đấu với Diệp Lưu Vân.
Lực lượng thần hồn của hắn bây giờ, ở đây muốn phóng xuất thần hồn ra khỏi Thức Hải còn khó, lại càng không cần nói tới việc như Diệp Lưu Vân khắp nơi kích sát cường giả, gieo xuống Nô Ấn cho người khác.
Diệp Lưu Vân còn đặc biệt đi xung quanh thu phục thêm vài hồn tu cường giả, để bọn họ ở đây thủ hộ Phong Hồng Tụ và những người khác.
Hắn đang chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên một tiếng lệ khiếu của âm hồn truyền đến, tiếp đó là một trận âm phong, khiến những võ tu bọn họ đều cảm thấy lạnh thấu xương.
Diệp Lưu Vân kim đồng quét qua, thu phân thân vào không gian thế giới, phân thân cũng lập tức dùng Truyền Tống Hắc Tháp, trở về Minh giới, mang theo Tang Chung, Gia Cát Phi Vũ, Tu La và Bách Luyện Hồn Phiên đều tới đây.
Tang Chung kia, cũng chỉ có hắn tự mình đi mới có thể di chuyển, những người khác đều không động đậy được.
Theo hàn ý mà luồng âm phong này mang tới càng ngày càng mạnh, kim đồng của Diệp Lưu Vân cũng nhìn thấy, một nữ tử âm hồn từ dưới chân Độ Hồn Sơn xa xa bay nhanh tới đây.
Nữ tử kia toàn thân áo trắng, tóc đen phất phơ, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng nàng ta nhìn qua, lại không khủng bố.
Diệp Lưu Vân ở Minh giới, âm hồn xấu xí kiểu gì cũng đã gặp qua, cái này đã được xem là bình thường rồi!
Hơn nữa Vạn Thần Lệnh của hắn, cũng giúp hắn chống cự lại được uy áp của âm hồn này, cho nên Diệp Lưu Vân nhìn thẳng vào nàng, không hề lay chuyển.
Nhưng những người khác, đều bị thần hồn uy áp của nữ tử này, ép cho đầu đau muốn nứt, thất khiếu chảy máu.
Diệp Lưu Vân lập tức cũng thu bọn họ vào không gian thế giới, miễn cho bị nữ tử kia làm bị thương.
Nữ tử kia sau khi tới gần, cũng đánh giá Diệp Lưu Vân một phen, sau đó sắc mặt nghi ngờ hỏi: "Minh Thần tân nhiệm?"
"Ồ? Ngươi còn quen biết Minh Thần tiền nhiệm?"
Diệp Lưu Vân cũng có chút kinh ngạc, hình như những chuyện nữ tử này biết không ít.
"Khí tức thì đúng, nhưng thực lực của ngươi quá yếu rồi a!"
Nữ tử kia lầm bầm nói.
"Minh Thần lại không có giới hạn cảnh giới!"
Diệp Lưu Vân giải thích.
Nữ tử kia lại bỗng nhiên cười to một trận, phát ra tiếng rít chói tai, quát lên: "Vậy ta giết ngươi, chẳng phải là có thể trở thành Minh Thần một đời mới sao?"
Diệp Lưu Vân lại gật đầu xác nhận: "Không sai. Chỉ cần ngươi có bản sự này là được!"
"Hả?"
Nữ tử kia cũng không nghĩ đến, Diệp Lưu Vân lại nói như vậy.
Nàng ta tò mò đánh giá Diệp Lưu Vân, trừ một đôi kim đồng ra, nàng cũng không nhìn ra có gì đặc biệt.
Nhưng thần tình bình tĩnh của Diệp Lưu Vân, lại khiến nàng ta có chỗ cố kỵ.
Nếu Diệp Lưu Vân đã là Minh giới chi chủ, vậy trên người sao cũng phải có hai món bảo vật Minh giới để phòng thân.
Hơn nữa Diệp Lưu Vân cũng không hề sợ hãi thần hồn uy áp của nàng ta, hiển nhiên là có chỗ dựa nên không hề e ngại.
"Ngươi có gì ỷ vào, dám nói ra lời lớn như thế, cho rằng ta thật sự không dám giết ngươi sao?"
Nữ tử kia uy hiếp.
Diệp Lưu Vân lại bình tĩnh nói: "Ngươi căn bản là không có ý định giết ta, không cần lãng phí thời gian thăm dò nữa. Trực tiếp nói cho ta biết đây là chuyện gì đi!"
Kim đồng của hắn thấy rất rõ ràng, nữ tử đối diện kia, căn bản là không có điều động lực lượng thần hồn muốn tấn công hắn, hẳn là chỉ đang thăm dò hắn mà thôi.
"Thật sao?"
Nữ tử kia nghiền ngẫm nhìn Diệp Lưu Vân, bỗng nhiên lực lượng thần hồn hội tụ, làm ra tư thế cũng muốn tấn công.
Phân thân lúc này đã mang theo Gia Cát Phi Vũ và những người khác trở về.
Diệp Lưu Vân vừa động niệm, trực tiếp phóng thích bọn họ ra.
Phân thân giơ Tang Chung, trong đồng tử đã chuẩn bị sẵn sàng phóng ra hắc quang.
Gia Cát Phi Vũ cầm Bách Luyện Hồn Phiên, trực tiếp vung về phía nữ tử kia.
Tu La thì cầm Minh Thần Chi Kiếm, chắn trước người Diệp Lưu Vân quát mắng nữ tử kia: "Minh giới chi chủ ở đây, không được càn rỡ!"
Nữ tử kia thấy vậy, lập tức thu hồi lực lượng tấn công, lập tức yên tĩnh lại.
"Tu La, ngươi không nhớ ta rồi sao?"
Nữ tử kia vừa chống cự lại hấp lực của Bách Luyện Hồn Phiên, vừa nói chuyện với Tu La.
"Ngươi là..." Tu La cũng thấy nữ tử này có chút quen mắt.
Diệp Lưu Vân thấy vậy, lập tức bảo Gia Cát Phi Vũ trước dừng một chút, để nữ tử kia nói hết lời.
"Ngươi là Bạch Tố?"
Tu La cuối cùng cũng nhớ tới tính danh của nữ tử kia.
Lúc này, nữ tử kia cũng lạy xuống dưới trước Diệp Lưu Vân, bẩm báo với Diệp Lưu Vân: "Âm hồn Minh giới Bạch Tố, bái kiến Minh Thần tân nhiệm. Ta phụng lệnh Minh Thần tiền nhiệm, trấn thủ Trấn Hồn Sơn năm trăm năm, xin tân chủ điều tra rõ ràng."
"Bạch Tố?"
Diệp Lưu Vân không hiểu nhìn về phía Tu La.
"Ta quen biết nàng ta, là cường giả lão bài của Minh giới, nhưng đã mất tích nhiều năm. Nàng ta phụng mệnh lệnh gì, ta cũng không rõ ràng."
Tu La truyền âm cho Diệp Lưu Vân.
"Bạch Tố, ngươi trước quay về Bách Luyện Hồn Phiên, tiếp nhận điều tra, sau đó lại giới thiệu chi tiết cho ta tình hình."
Diệp Lưu Vân cũng không rõ ràng tình huống của Bạch Tố, cũng chỉ đành để nàng trước tiên tiến vào hồn phiên, xác nhận sự trung thành của nàng, sau đó mới để nàng giới thiệu tình hình.
"Vâng!"
Bạch Tố đáp một tiếng.
Gia Cát Phi Vũ lần này lại vung Bách Luyện Hồn Phiên, nàng cũng không phản kháng nữa, mà là trực tiếp bị thu vào.
Sau khi xác nhận nàng ta nhận chủ, Gia Cát Phi Vũ lại thả Bạch Tố ra.
Bạch Tố lúc này mới kể cho bọn họ nghe về mệnh lệnh nàng ta đã nhận.
Thì ra từ sau khi thông đạo thông tới Thần giới của Minh giới bị phong kín, cảnh giới âm hồn của Minh giới liền bắt đầu càng ngày càng hạ thấp.
Minh Thần thượng thượng nhiệm của Minh giới, dần dần bắt đầu lo lắng sau khi thông đạo mở lại, Thần giới sẽ có lượng lớn cường giả tràn vào, nghiền nát Minh giới.
Thế là hắn liền giấu Trấn Hồn Sơn vào trong Độ Hồn Sơn, dùng để phong kín cường giả Thần giới ở khu vực trung tâm.
Chỉ cần có Trấn Hồn Sơn này ở đây, thông đạo thông tới Minh giới của Thần giới cho dù có mở lại, âm hồn của Thần giới cũng không trở về được Minh giới, trực tiếp sẽ bị Trấn Hồn Sơn diệt sát.
Nhưng không biết nguyên nhân gì, nhiệm vụ này, vậy mà không hề cáo tri Minh Thần tiền nhiệm của Minh giới.
Cho nên Diệp Lưu Vân lại càng không biết tình huống này.
Bạch Tố cũng không biết mình bị lãng quên, chỉ là còn cho rằng nhiệm vụ chưa kết thúc, còn phải tiếp tục trấn thủ ở đây.
Hơn nữa sau khi nàng ta tới đây, thực lực cũng tăng lên rất nhiều.
Những võ tu chết ở phụ cận đây, âm hồn đều bị Trấn Hồn Sơn trấn áp nghiền nát, đều trở thành tài nguyên tu luyện của Bạch Tố.
Cho nên nàng ta cũng căn bản là không hề vội vã trở về.
Cho đến khi nàng ta vừa rồi nhìn thấy là Diệp Lưu Vân, còn cho rằng Minh giới đổi người rồi, Minh Thần tới để triệu hồi nàng ta trở về.
Nhưng nàng ta lại muốn xác nhận thân phận và thực lực của Diệp Lưu Vân, cho nên mới uy hiếp Diệp Lưu Vân một chút.
Khi nàng ta nhìn thấy Minh giới tam bảo và Tu La, lập tức liền xác định thân phận Minh Thần của Diệp Lưu Vân, không dám lỗ mãng nữa.
Hơn nữa nàng ta cũng mẫn cảm cảm nhận được, phân thân của Diệp Lưu Vân có năng lực kích sát nàng ta.
------oOo------