Nguồn: read.st
Đại Sở Vương Cung, Hung Thú Liệp Trường.
Trước kia Hung Thú Liệp Trường của Đại Thương Vương thất, bây giờ đã được cải tạo thành một căn cứ nghiên cứu linh thực. Nơi này trồng rất nhiều linh dược tân kỳ, chủng loại linh thực, trên cây táo tàu kết đầy Hỏa Linh Táo đỏ rực ẩn chứa hỏa linh khí. Thổ địa sinh trưởng Địa Âm Qua (khoai tây biến dị) được hình thành nhờ hấp thu âm khí dưới lòng đất, trong ruộng hoang có linh cốc, linh mạch và các loại cây trồng khác. Những thứ này là biến dị mà thành như thế nào? Toàn bộ nhờ phân hữu cơ của Đoàn Đoàn, còn có một số thuật pháp do nàng trời sinh thức tỉnh mà bồi dưỡng thành.
"Tiểu Vũ, nhanh lên."
Trong ruộng hoang, một cô gái nhìn qua khoảng tám tuổi, mặc váy áo màu đỏ đang chạy băng băng trong ruộng hoang, tay cầm một cái túi lưới, đuổi theo một đám bướm.
"Chị, tỷ tỷ, chờ ta một chút! Ai nha, ta ngã xuống rồi, tỷ tỷ."
Phía sau cái mông của cô gái, còn theo sau một bé trai khoảng hai ba tuổi. Bé trai mặc áo bông màu đen, một bím tóc nhỏ, khuôn mặt mũm mĩm, còn có nét bầu bĩnh của trẻ con, một đôi mắt đen như mực, như ngọc, cả người tràn đầy linh khí. Nhìn kỹ dưới, trong ánh mắt của hắn lại có hai tầng đồng tử, Trùng Đồng!
Mặc dù mới hai ba tuổi, nhưng chạy lại cực kỳ vững vàng, tốc độ cũng rất nhanh, dường như là đuổi không kịp rồi, thằng nhóc lại cố ý ngã xuống.
"Tiểu Vũ, ngươi không sao chứ?"
Nữ hài vội vàng đi tới ôm lấy bé trai.
"Tỷ tỷ cõng ta." Bé trai giang rộng vòng tay.
Đoàn Đoàn bất đắc dĩ, chỉ có thể cõng lên bé trai.
Trong ruộng hoang, một mỹ lệ phụ nhân ung dung hoa quý, mặc trường váy màu tím đang dạo bước bên trong, mỉm cười ngắm nhìn một màn hài hòa ấm áp này. Mà bên cạnh nàng, còn có một trung niên nam nhân mặc áo bào có hoa văn sói bạc trên nền đen. Nam nhân thân hình cao lớn hùng tráng, chiều cao tám thước, lông mày như kiếm, mắt hổ, cực kỳ uy nghiêm.
Tô Thanh Nhi, Hạng Vương!
"Thoáng cái đã ba năm rồi, Tiểu Vũ cũng đã lớn đến thế này rồi, hài tử Trần Nhi này cũng không biết khi nào mới về nhà."
Tô mẫu ngắm nhìn Tiểu Đoàn Đoàn và Tiểu Vũ đang chơi đùa, không khỏi nhớ tới Hạng Trần.
"Đúng vậy, tiểu tử thúi này cũng đã đi được ba năm rồi, ha hả, chỉ sợ hắn còn không biết, chính mình cũng đã có một đệ đệ lớn như vậy rồi chứ."
Hạng Vương cười nói, hai vợ chồng sau bữa cơm cùng nhau khoan thai dạo bước.
"Còn không biết xấu hổ mà nói, ban đầu tự mình đánh cho nhi tử bất tỉnh nhân sự."
Tô mẫu nguýt Hạng Vương một cái.
"Ai bảo thằng ranh con đó giác quan lại linh mẫn như vậy, không phải sợ ngượng sao."
Hạng Vương cũng cười gượng gạo, ngồi xổm người xuống, ôm chặt lấy hai người một lớn một nhỏ đang chạy về phía hắn.
"Cha, ca ca khi nào mới có thể trở về?"
Tiểu Vũ ngồi trên bả vai trái của Hạng Vương, tinh nghịch thổi một ngụm khí vào trong tai của Hạng Vương.
"Ha hả, sắp rồi, năm nay đón năm mới là để Tiểu Vũ gặp được ca ca, được không?" Hạng Vương mặt đầy nụ cười cưng chiều.
"Được, nói cho ca ca biết, Tiểu Vũ nhớ ca ca, ta còn chưa từng thấy ca ca trông như thế nào."
Trên bờ vai bên kia, Đoàn Đoàn nói: "Ca ca lớn lên thật sự rất đẹp trai, hắn là ca ca đẹp trai nhất thiên hạ."
"Vậy ta chính là đệ đệ đẹp trai nhất thiên hạ." Tiểu Vũ hừ hừ cái mũi.
"Tiểu Vũ xú mỹ."
Hạng Vương phu thê nghe hai người đối thoại nhịn không được cười ha ha, đệ đệ này cũng kế thừa một số đức hạnh không biết xấu hổ của ca ca mà.
Ầm ầm ầm!
Mà lúc này, bầu trời truyền đến một loạt âm thanh âm bạo, một đạo lôi quang phá không mà tới.
"Cha, nương, Tiểu Đoàn, ta trở về rồi!"
Người còn chưa đến, âm thanh đã truyền đến từ bầu trời trước.
"Tiểu tử này, đây thật là nói đến là đến, Tiểu Vũ, ca ca ngươi đến rồi."
Hạng Vương quay đầu vừa nhìn, chỉ thấy phía đông bầu trời, một con Lôi Điêu phá không mà tới.
Lôi Điêu lớn hơn mười mét từ trên trời giáng xuống. Trên Lôi Điêu, đi xuống một công tử văn nhã, một mái tóc dài màu trắng bạc, phi phàm tuấn mỹ.
"Trần Nhi!"
Tô mẫu kinh hỉ, liền nhanh bước mà đi.
"Hạng Trần ca ca!" Tiểu Đoàn cũng nhào tới.
"Nương!"
Hạng Trần nhanh bước đi qua, lập tức quỳ trên mặt đất, dập đầu hành lễ: "Xa nhà ba năm, để nương thân phụ thân phải lo lắng."
"Mau, mau đứng lên, để nương xem xem con, lại cao lên rồi, hài tử này của con, sao xa nhà nhiều năm như vậy không trở về thăm một chút a."
"Bên ngoài không phải nhiều chuyện sao, đây không phải, có rảnh là lập tức trở về ngay sao. Nương càng ngày càng xinh đẹp trẻ trung, ta vừa trên trời nhìn xuống, ồ, ta còn tưởng là tiểu tỷ tỷ nào chứ."
"Chỉ có ngươi khéo nói."
Tô mẫu cười nói, cũng buông Hạng Trần ra, Tiểu Đoàn Đoàn cũng lập tức nhào lên người Hạng Trần.
"Đoàn Đoàn, sao ngươi còn chưa cao lên?"
Hạng Trần sờ sờ đầu Tiểu Đoàn cười nói.
"Đoàn Đoàn cũng không biết, Đoàn Đoàn hình như không cao lên nữa rồi, các tiểu đồng bọn bên cạnh đều cao hơn Đoàn Đoàn, thành đại hài tử rồi."
Vừa nhắc tới chuyện này, Tiểu Đoàn Đoàn liền lộ ra vẻ mặt ủy khuất.
"Ha ha, không sao cả, phản ứng chúng ta sống lâu, từ từ lớn. Ơ kìa, ngươi lại có tu vi Tiêu Dao cảnh giới rồi!"
Hạng Trần đại kinh, không thể tin nổi cảm nhận lực lượng đang tuôn trào trong cơ thể Tiểu Đoàn.
"Ta cũng không biết làm sao cả, những lực lượng này tự mình lớn lên."
Hạng Trần nghe vậy không nói nên lời, tự mình liền lớn lên rồi, chính mình tu hành đến Tiêu Dao cảnh giới liều sống liều chết tranh giành tài nguyên, trải qua các loại tôi luyện.
Tiểu Đoàn, tự mình liền lớn lên rồi!!
"Thiên Đạo lão gia, Tiểu Đoàn sẽ không phải là con gái tư sinh của ngài chứ." Hạng Trần nhịn không được ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời.
Tiểu Đoàn Đoàn là từ vẫn thạch giáng thế, không ai biết lai lịch của nàng, Hạng Trần cũng nhìn không ra nàng có thể chất gì, chỉ biết nàng trời sinh thân cận giới tự nhiên, huyết nhục của nàng ẩn chứa thiên địa linh khí kinh người, thậm chí đi tiểu cũng có thể thúc đẩy sinh trưởng linh dược.
Tóm lại, toàn gia Hạng Trần này, cảm thấy ngoại trừ Hạng Vương, liền không có một người bình thường, một nhà quái thai.
Tô mẫu bây giờ cũng là Lang mẫu, có được huyết mạch trường thọ Thiên Lang của Hạng Trần, cả nhà quái vật, cha hắn vẫn là người. Hạng Trần ban tặng huyết mạch cho ngoại nhân ban đầu là vì thành lập thế lực, bây giờ cũng trở thành huynh đệ cùng sinh tử. Hắn cải biến thể chất của mẫu thân mình, hoàn toàn là vì để cho mẫu thân hắn có được lực lượng tự vệ cường đại hơn. Còn có, huyết mạch Thiên Lang so với nhân tộc có tuổi thọ dài hơn rất nhiều.
"Xú tiểu tử, mấy năm nay không giải đãi, tu vi tăng lên cao như vậy rồi."
Hạng Vương vỗ vỗ bờ vai Hạng Trần cười nói.
"Hắc hắc, Lão tử anh hùng nhi tử hảo hán không phải sao, phụ thân người tu vi còn cao hơn ta." Hạng Trần cười nói, lúc này ánh mắt của hắn cũng chú ý tới bé trai đáng yêu trên bờ vai Hạng Vương. Bé trai một đôi mắt linh động tối như mực đang nhìn hắn.
Hạng Trần ngắm nhìn hắn, bản năng cảm thấy thân cận, kinh hỉ hỏi: "Cha, nương, thằng nhóc này sẽ không phải là..."
"Không sai, hắn là đệ đệ của ngươi, Tiểu Vũ, ngươi xa nhà mấy năm nay, mẹ ngươi lại thêm cho ngươi một đệ đệ. Tiểu Vũ, hắn chính là ca ca mà ngươi ngày ngày mong nhớ." Hạng Vương cười nói.
"Tiểu Vũ... Hạng Vũ?? Cha, trình độ đặt tên của người... thật sự rất đặc biệt." Hạng Trần có chút cạn lời với cái tên này, nhưng cũng kinh hỉ ngắm nhìn Hạng Vũ.
"Ngươi thật sự là ca ca sao? Tại sao lớn lên lại xinh đẹp giống như một tỷ tỷ vậy?"
Tiểu Vũ ngắm nhìn Hạng Trần ngây thơ hỏi.
"Ha ha, Hổ hài tử, sao lại nói chuyện như vậy chứ, ca ca ngươi ta đây là đẹp trai đến mức thảm tuyệt nhân hoàn thư hùng khó phân. Tiểu Vũ, lại đây, để ca ca ôm một cái."
------oOo------