Nguồn: read.st
Khi một đám người xông đến đây, chỉ thấy trên mặt đất xung quanh đều là thi thể, tử tướng cực kỳ thê thảm.
“Đây…”
Những binh lính đánh thuê vừa đến cũng giật nảy mình, tử tướng quá thê thảm.
“Lưu Tam, Vương Vĩ, đáng chết, đến muộn một bước.”
Đoàn trưởng Hắc Mãng nhìn một chỗ thi thể, nổi giận.
Từ khi truy sát Hạng Trần đến bây giờ, hắn đã mất năm sáu mươi thủ hạ, mà mình còn chưa bắt được một thiếu niên như vậy, thật sỉ nhục, uất ức!
“Gâu gâu gâu gâu!”
Bảy tám con chó săn đột nhiên sủa loạn lên trời, có người nhìn lên trên không, chỉ thấy trên khoảng không cây cối có một thân ảnh đang bay lượn về phía xa.
“Đoàn trưởng, ở đâu!”
Có lính đánh thuê kinh hãi hét.
Hắc Mãng nhìn lên, cũng phát hiện thân ảnh thiếu niên đang bay lượn, giận dữ hét: “Truy!”
Cả người hắn cũng “bành” một tiếng, bạo phát ra một cỗ Tiên Thiên Chân Cương cường đại, người hóa thành một đạo mũi tên nhọn xông thẳng lên trời cao hai mươi mét, chân đạp một thân cây đuổi theo.
“Cung tiễn thủ, bắn tên!”
Có đội trưởng vừa đuổi vừa chỉ huy.
Vèo! Vèo! Vèo!
Từng đạo mũi tên nhọn bắn về phía Hạng Trần giữa không trung.
Tai nhọn lông xù của Hạng Trần khẽ động, cảm giác được khí tên bắn tới từ phía dưới, cả người sớm một bước né tránh bước ra, mượn lực giữa không trung, bước thứ tư!
Bước này thay đổi phương hướng, những mũi tên nhọn bắn tới kia toàn bộ bắn trượt.
“Làm sao có thể!”
Hơn mười tên cung tiễn thủ không dám tin vào hai mắt của mình.
Hạng Trần ôm Liễu Tích Mộng, một bước rơi xuống một gốc cây đại thụ rồi lại bước ra một bước, chân khí một lần nữa vận chuyển chu thiên.
Kinh Hồng Bộ của hắn hiện tại, một chu thiên chỉ có thể bước ra bốn bước Yến Ảnh Kinh Hồng, giữa không trung chỉ có thể mượn bốn lần lực.
Mà khi tu hành viên mãn, một chu thiên vận hành chân khí đủ để bước ra bảy bước, mượn lực giữa không trung bảy lần, lúc đó, chỉ bằng thân pháp đều có thể bay lượn ở tầng trời thấp rất lâu rồi.
Mà phía dưới, tốc độ của Đoàn trưởng Hắc Mãng cũng cực kỳ kinh người, không có thân pháp thật cao minh, nhưng mà lực đẩy bùng nổ của chân khí Tiên Thiên cường đại của hắn liền có thể khiến hắn vượt qua khoảng cách hai mươi mấy mét để đuổi người, một mực theo sát phía sau Hạng Trần.
“Hạng Trần, bọn họ đều là người nào vậy? Vì sao phải giết chúng ta?”
Liễu Tích Mộng trong ngực Hạng Trần hỏi.
“Bọn họ đều là lính đánh thuê, bị người nhờ vả đến giết ta. Đừng nói chuyện, sẽ làm gián đoạn chân khí vận hành của ta.” Hạng Trần nói, trên trán cũng chảy ra từng giọt mồ hôi.
Liễu Tích Mộng ngoan ngoãn không nói nữa, dùng ống tay áo xoa xoa mồ hôi sắp chảy vào hốc mắt thiếu niên.
Sau đó, nàng lại lấy ra một đan bình, lấy ra một viên đan dược trắng trong rồi đích thân cho vào miệng thiếu niên.
“Đây là cái gì?” Hạng Trần theo bản năng ăn, nuốt rồi hỏi.
“Bảo giai đỉnh cấp Hồi Khí Đan, không có cách nào tẩm bổ Thần Tàng tăng cường tu vi, bất quá có thể khôi phục chân khí tiêu hao trong Tiên Thiên cảnh giới, khôi phục đến trạng thái toàn thịnh.”
Liễu Tích Mộng nhẹ giọng nói.
Hạng Trần đã cảm giác được, viên đan dược này bị luyện hóa không ngừng phóng thích đại lượng chân khí, chân khí này không thể bị Thần Tàng hấp thu tẩm bổ bản thân tăng cường tu vi, nhưng mà lại có thể bổ sung khôi phục chân khí đã tiêu hao.
“Đồ tốt, ngươi đúng là tiểu phú bà rất có tiền đó, loại đồ vật này cũng có, bao nuôi ta đi, ta răng lợi không tốt, thích ăn cơm mềm.”
Hạng Trần trêu ghẹo cười nói, bàn tay còn cố ý vỗ vỗ Liễu Tích Mộng.
Liễu Tích Mộng sắc mặt đỏ lên, khẽ hừ một tiếng: “Ngươi đúng là tên đăng đồ lãng tử không đứng đắn.”
“Ha ha ha ha, đây gọi là chí hướng, chiến đấu với kẻ địch cường đại nhất, ngắm nhìn phong cảnh đẹp nhất, uống rượu ngon mạnh nhất, ăn sơn hào hải vị tốt nhất, còn có, cua hết tất cả nữ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ, tỉnh nắm quyền thiên hạ, say gối đầu mỹ nhân, như vậy mới không phụ thân nam nhi bảy thước này.”
Hạng Trần cười ha ha, ôm Liễu Tích Mộng tiếp tục đào mệnh.
Xem ra Bát ca một mực giáo dục tiềm di mặc hóa đã có tác dụng, lại một thiếu niên đơn thuần thiện lương trên con đường không đứng đắn bị mang lệch càng đi càng xa.
Răng rắc!
Thế nhưng đúng lúc này, một thân cây mà Hạng Trần đạp xuống đột nhiên gãy lìa, là một cành khô.
“A…” Hai người lập tức từ không trung cây cối rơi xuống, thân thể Hạng Trần uốn một cái, mình ngửa ra phía sau, giơ Liễu Tích Mộng lên không để nàng chạm đất bị nện phải, còn bản thân làm đệm thịt.
Bành!
Hai người lập tức rơi đập trên mặt đất đầy lá cây dày đặc trong rừng cây.
“Ai da, cái mông của ta…” Hạng Trần khẽ hừ, hắn bị Liễu Tích Mộng đè trên mặt đất.
“Hạng Trần!” Liễu Tích Mộng đột nhiên khẽ gọi một tiếng.
“Ưm?”
Hạng Trần nhìn về phía nàng, Liễu Tích Mộng đè trên người hắn, khuôn mặt thuần khiết tinh xảo đáng yêu của nàng cách hắn không quá nửa thước, một đôi mắt to long lanh nước nhìn hắn, khí lan thơm ngát nàng thở ra Hạng Trần đều ngửi được.
“Đại tiểu thư, ngươi còn không mau đứng dậy… ưm…”
Hạng Trần đang nói chuyện thì, bờ môi anh đào đỏ tươi chủ động hôn lên bờ môi thiếu niên.
Hạng Trần trừng to mắt, không thể tin được nhìn thiếu nữ, thiếu nữ mặt đầy đỏ bừng hôn thiếu niên.
Khoảnh khắc này, đại não của Hạng Trần đều trống rỗng một chút.
Mà thiếu nữ lại rất nhanh dời bờ môi đỏ, má dán vào lồng ngực thiếu niên, xấu hổ nhắm mắt lại không nói chuyện.
Hạng Trần sờ sờ miệng của mình còn sót lại một vệt hương môi, có chút ngây người.
“Tiểu súc sinh, đừng chạy!”
Thế nhưng, lúc này tiếng gầm thét đuổi theo từ phía sau truyền đến đã đánh thức thiếu niên đang mơ hồ.
“Vãi chưởng!”
Hạng Trần phản ứng kịp, ôm Liễu Tích Mộng một cái cá chép hóa rồng đứng dậy, tiếp tục đào mệnh.
Mà khoảnh khắc này, hai người đều đã yên tĩnh lại, chỉ có tiếng gió hô hô vọng lại bên tai hai người.
Liễu Tích Mộng dán trên lồng ngực Hạng Trần, trong vòng tay hắn, sắc mặt đỏ bừng, không nói chuyện, bất quá nội tâm lại như nai con đâm loạn, thình thịch cuồng loạn.
Sắc mặt Hạng Trần cũng có vài phần quái dị, vừa rồi mình bị cưỡng hôn?
Hắn nhìn về phía thiếu nữ trong lòng, trong lòng suy nghĩ lung tung: “Ta đây có tính là có lỗi với Khuynh Thành không?”
“Không, chắc không phải đâu, ta nhưng là bị cưỡng hôn đó, ừm, chính là như vậy.”
“Hơn nữa, nam nhân thế giới này vốn là có thể có được quyền tam thê tứ thiếp.”
Hạng Trần trong lòng từng trận tự an ủi, má nó, đang đào mệnh đó chứ? Đang nghĩ cái gì vậy?
Hạng Trần lắc lắc đầu, một trận cười khổ.
“Không tốt!”
Nhưng mà hắn lại sắc mặt biến đổi.
“Sao vậy?” Liễu Tích Mộng hỏi.
“Nha đầu chết tiệt, vừa rồi là nụ hôn đầu tiên của ta với con gái đó, bị ngươi cưỡng đoạt rồi.” Hạng Trần mặt dày vô sỉ trêu ghẹo nói.
“Ngươi, ngươi cút đi, đồ móng heo thối, ta vậy mới không tin ngươi.” Liễu Tích Mộng thẹn giận, cắn một cái lên trên vai Hạng Trần, đau đến Hạng Trần nhe răng trợn mắt.
Bất quá đây thật đúng là không phải nụ hôn đầu tiên của hắn, nụ hôn đầu tiên là nụ hôn lúc Nhu Nhi chết.
“Ha ha ha ha, kỳ thật ta cũng không để ý, nào, cưỡng hôn thêm mấy cái nữa không?” Hạng Trần ghé miệng qua tiếp tục vô sỉ nói.
Liễu Tích Mộng còn thật sự hôn qua, bất quá lần này thiếu niên đau đến kêu thảm, bờ môi của hắn bị Liễu Tích Mộng cắn.
Người trẻ tuổi a, bị truy sát còn có tâm tình đùa giỡn tình cảm, tuổi trẻ thật tốt, ai…
Bảy mươi, tám mươi người trong rừng hô hô lạp đuổi theo, Hạng Trần đã chạy trốn mấy chục dặm đất rồi vẫn còn chưa thoát khỏi những người này.
Chủ yếu bởi vì Liễu Tích Mộng là một gánh nặng không nhỏ, khí vị trên người nàng không che đậy được, không thể giấu được sự truy tung của chó săn.
Đột nhiên, sắc mặt Hạng Trần trong nháy mắt trầm xuống, lòng cũng lạnh đi!
------oOo------