Chín điện bao gồm Đan Điện, Phù Điện, Trận Điện, Dược Điện, Huyền Cơ Điện, Hình Luật Điện, Linh Thú Điện, Chiêu Thu Điện, Công Trình Điện.
Hạng Trần nói: “Cái này các ngươi đều có thể tùy ý lựa chọn, tám phong, các ngươi cảm thấy phong nào võ học phù hợp với bản thân tu hành, thì các ngươi cứ lựa chọn phong đó. Còn như Cửu Điện, chân chính có tiền đồ chính là Đan, Phù, Trận, Dược mấy đại điện này, các điện môn khác trong sự chưởng khống của Bá Thiên Tông thực tế quyền lợi cũng không phải là rất lớn.”
“Ta tu hành là kiếm pháp, ta đi Xích Kiếm Phong đi.” Vương Ưng nói.
Lý Hoan nói: “Vậy ta đi Lôi Nhận Phong, Lôi Nhận Phong nổi danh nhất chính là đao pháp.”
“Ta đi Huyền Cơ Điện đi.” Tên Béo Gia Cát Nguyên lựa chọn Huyền Cơ Điện, Huyền Cơ Điện là chủ tu đạo thuật.
Mọi người cũng đều có lựa chọn của mình, Hạng Trần lựa chọn cũng là Lôi Nhận Phong, nhìn trúng cũng là đao pháp.
Mà lúc này, trận bàn của Hạng Trần đột nhiên truyền đến một trận tiếng vang lạ, phát ra từng trận ong ong thanh âm.
“Có người đến.” Hạng Trần nhíu mày, có người đang gõ sơn môn của hắn.
Tuy nhiên lúc này, mấy đạo thân ảnh đã bay lên không trung mà đến, rơi vào đỉnh núi, lại có thể trực tiếp tiến vào kết giới sơn môn của Hạng Trần.
“Hạch tâm đệ tử Hạng Trần, ra đây gặp mặt.”
Bên ngoài truyền đến thanh âm của một nam tử.
Hạng Trần cùng những người khác lập tức đứng dậy, lần lượt đi ra khỏi cổng viện.
Chỉ thấy ngoài cửa, đến một nam một nữ.
Nam tử Hạng Trần nhận ra, chính là Nhạc Vũ, ca ca của Nhạc Anh.
Còn nữ tử, là một thiếu nữ nhìn qua chỉ mười mấy tuổi, thân mặc một bộ váy áo màu xanh, chân trần, trên chân còn có một cái chuông nhỏ, dung mạo nhìn qua cực kỳ đáng yêu, khuôn mặt loli.
“Nhạc huynh!”
Hạng Trần kinh ngạc, tiến lên ôm quyền nói: “Nhạc sư huynh, ngươi làm sao tiến vào? Ta còn chưa có mở ra kết giới sơn môn mà.”
“Ngươi chính là Hạng Trần kia!”
Thiếu nữ nhìn về phía Hạng Trần, lời nói ra lại khiến sắc mặt Hạng Trần cùng những người khác đều thay đổi.
Hạng Trần, nàng gọi tên thật của Hạng Trần!
“Vị cô nương này, không biết ngươi đang nói gì? Ai là Hạng Trần?”
Hạng Trần một mặt nghi hoặc hỏi, vẫn còn đang giả ngu.
“Được rồi, ngươi đừng giả vờ nữa, nếu chúng ta đã tìm tới ngươi, thân phận của ngươi chúng ta tự nhiên đã điều tra rõ ràng tất cả.”
Thiếu nữ nhìn về phía Hạng Trần, hì hì cười một tiếng.
“Chuẩn bị chiến đấu!”
Sắc mặt Lý Hoan cùng những người khác trầm xuống, lập tức tế ra pháp bảo của mình.
Thiếu nữ cười nhẹ một tiếng: “Thu hồi đồ vật của các ngươi đi, tất cả mọi người các ngươi cộng lại cũng không thể nào là đối thủ của ta.”
Ầm...!
Một cái chớp mắt này, trên người thiếu nữ phóng xuất ra một cỗ khí thế cực kỳ khủng bố. Khí thế này, tuyệt đối ở trên đỉnh phong Thiên Cổ cảnh giới.
Sắc mặt Hạng Trần cùng những người khác biến đổi, thân phận bại lộ sao?
Nhạc Vũ bình tĩnh nói: “Hạng Trần, đừng căng thẳng, vị này là Tam sư tỷ của Ẩn Phong chúng ta, Mặc Nhiễm. Thân phận của ngươi, Ẩn Phong chúng ta đã điều tra rõ ràng rồi. Những chuyện ngươi phạm phải ở Đại Hạ hoàng triều căn bản không cần lo lắng. Hiện giờ ngươi là hạch tâm đệ tử của Thiên Tông, ở Đại Hạ hoàng triều cho dù là phạm phải tội chết cũng đều có thể được đặc xá, huống chi, oan án của Hoang Châu Học Cung vốn dĩ chính là một oan án.”
Hạng Trần nghe vậy trong lòng buông lỏng một cái, để người của hắn thu hồi pháp bảo, trầm giọng nói: “Xin lỗi, ta không phải cố ý ẩn giấu thân phận, chỉ vì lúc trước bị Đại Hạ truy nã, ta cho rằng Thiên Tông cũng sẽ không dung thứ cho ta, cho nên mới ẩn nấp thân phận đến Thiên Tông cầu pháp. Bất quá ta vẫn rất hiếu kỳ, các ngươi làm sao phát hiện thân phận của ta?”
Gia Cát Nguyên lúc trước có thể phát hiện thân phận của mình, là bởi vì mặt nạ Bách Huyễn này vốn dĩ xuất từ sư môn của bọn hắn, hắn có bí thuật.
Mà thân phận Đường Dục hắn tạo nên, cũng là thân phận có dấu vết để tra, cũng không phải là hư giả.
“Ha ha, tiểu tử thúi các ngươi, đã lâu không gặp, ta cũng không biết, các ngươi lại có thể đi xa như vậy.”
Mà lúc này, một tiếng cười trong trẻo truyền đến, một đạo thân ảnh lập tức rơi vào trước người Hạng Trần cùng những người khác.
Hạng Trần cùng những người khác nhìn lại, chỉ thấy là một trung niên nam nhân dáng người hơi mập, nhìn qua có chút dầu mỡ.
“Vương Dương trưởng lão!”
Mọi người đại hỉ, trong nháy mắt nhận ra người này là ai.
Chẳng phải là Vương Dương của Hoang Châu Học Cung sao?
Hạng Trần cũng kinh ngạc, bất khả tư nghị nhìn về phía Vương Dương đang cười tủm tỉm, một cái chớp mắt này, trong lòng lại có mấy phần chua xót.
“Lão già háo sắc, ngươi không chết sao?” Hạng Trần cười to, bước nhanh đi lên.
Vương Dương trưởng lão ôm hắn một cái, quan hệ của hai người này đã là người quen thuộc vô cùng rồi.
“Khiến ngươi lo lắng rồi chứ gì.” Vương Dương vỗ vỗ bờ vai của hắn.
“Ai lo lắng cho ngươi chứ.” Hạng Trần nhếch miệng, ngay sau đó lại đánh giá hắn.
Lúc trước hắn ở Trung Châu, một mực đang thăm dò tin tức của Vương Dương trưởng lão, thế nhưng tin tức hắn đạt được ở chỗ Thanh Vương cũng là sống chết không rõ.
“Đúng rồi, ngươi, ngươi sao lại ở đây? Chẳng lẽ, ngươi, ngươi là người của Bá Thiên Tông?”
Hạng Trần chấn kinh hỏi.
“Không sai, ta đích xác là người của Bá Thiên Tông, tiền nhiệm viện trưởng Hoang Châu Học Cung, cũng chỉ là một trong các thân phận của ta mà thôi.” Vương Dương trưởng lão gật đầu.
“Vậy lúc trước, ngươi đi Hoàng Đô chẳng lẽ chỉ là diễn một vở kịch, giả vờ sao?” Hạng Trần sắc mặt trầm xuống vài phần.
Hắn một mực lo lắng cho Vương Dương, bởi vì hắn đối với bản thân và huynh đệ đều có một phần ân cứu mạng, Vương Dương cũng truyền cho hắn thần thông lợi hại, quan hệ hắn và Vương Dương ở chung cũng không tệ.
Nếu là Vương Dương và người của Đại Hạ hoàng triều đều là thông đồng làm bậy, chỉ là diễn một màn kịch, thì chuyện này đằng sau cũng không tránh khỏi quá mức dơ bẩn.
“Không, lúc trước ta đi tìm Cơ Vị Ương luận tội báo thù là thật, chỉ là ta không phải đối thủ của hắn, suýt chút nữa bị giết, cuối cùng nhất bị Đại sư huynh cứu ta.” Vương Dương cười khổ, tự nhiên biết Hạng Trần nghĩ gì.
Hạng Trần lại hỏi: “Bá Thiên Tông chẳng phải là một trong những người ủng hộ của Đại Hạ hoàng triều sao? Ngươi nếu là người của Bá Thiên Tông, vì sao không thẳng thắn thân phận đi nói lý lẽ?”
Người của Hạng Trần cũng nghi hoặc nhìn về phía Vương Dương.
Vương Dương thở dài một hơi: “Haizz, những chuyện liên quan bên trong này thì nhiều lắm rồi. Đúng rồi, tiểu tử thúi, cố nhân gặp mặt, ngươi cứ để ta đứng ở bên ngoài nói sao?”
“À à, đúng rồi, lão già háo sắc, Nhạc huynh, vị sư tỷ này, mời vào trong.”
Hạng Trần vội vàng phất tay, mời ba người đi vào.
Ba người đi vào trong viện tử của Hạng Trần, tiến vào trong đại sảnh ngồi xuống.
“Tiểu tử Trần, ta nhớ nơi này có một con Xích Luyện Vương Xà đã thành hoàng, bị ngươi hàng phục rồi sao?” Ánh mắt Vương Dương nhìn về phía giếng cổ trong viện tử bên ngoài sảnh.
“Đó là đương nhiên, ta là ai chứ, đệ nhất thiên tài của Hoang Châu Học Cung chúng ta.” Hạng Trần nhếch miệng cười một tiếng, cũng đem mặt nạ Bách Huyễn ẩn vào trong huyết nhục, lộ ra chân dung.
“Đẹp trai quá!”
Trong ánh mắt Mặc Nhiễm lộ ra một tia kinh ngạc. Nhìn về phía Hạng Trần với dáng vẻ thay đổi lớn, Nhạc Vũ cũng toát ra thần sắc kinh ngạc.
Chân dung của Hạng Trần tuyệt đối được cho là dung nhan thiên nhân hiếm thấy trên thế gian, so với khuôn mặt Đường Dục kia giá trị nhan sắc cao quá nhiều rồi.
“Lão già háo sắc, nói ra chân tướng đi.” Hạng Trần nhìn về phía Vương Dương.
------oOo------