Nguồn: read.st
Thiên Vạn Hạ Ma Liên Quân, có hơn bảy trăm vạn người trực tiếp đầu hàng bị bắt, còn có hơn ba trăm vạn người, chết trong những trận chiến trước đó.
Mà những phủ lí này, số lượng khổng lồ, đồng dạng có được chiến lực không kém, chỉ là trước đó bị Hạng Trần làm tan rã quân tâm, không còn ý chí chiến đấu.
Mà những phủ lí này, Hạng Trần để Hạ Hầu Vũ dẫn dắt quản lý.
Hạ Hầu Vũ vốn là Đốc soái trong Hạ Ma Liên Quân, có uy vọng, Thương Nghịch, Cơ Sơn Hải hai tên chủ soái này vừa chết, các Đốc soái khác không phục Hạ Hầu Vũ cũng bị Hạng Trần và Hạ Hầu Vũ hai người giết chết, đạo quân bảy trăm vạn này, trực tiếp rơi vào trong tay Hạ Hầu Vũ.
Một cỗ lực lượng như thế, tự nhiên là người một nhà chưởng khống mới yên tâm.
Thân phận của Hạ Hầu Vũ đã bị cao tầng Thiên Minh biết, chính là người của Hạng Trần, cộng thêm đội quân Hạ Ma Liên Quân này, Hạng Trần ở Thiên Minh, tuy rằng còn chưa nói rõ hắn chính là minh chủ, có điều quyền thế của hắn, đã không phải là cao tầng Đan Đỉnh Tông, Bá Thiên Tông có thể chống lại tả hữu.
Ở Linh Ma Tông đây, lưu lại một trăm vạn binh mã tọa trấn.
Hạng Trần, Thông Thiên Tử, Bảo Nhi vài người thương nghị xong, quyết định lập tức dùng binh với Tô Ly Ca ở Đại Hạ Hoàng Đô.
Tin tức Tô Ly Ca chiếm cứ Trung Châu Hoàng Thành, đã thông qua tình báo của Liêu Võng truyền đến.
Hạng Trần coi trọng Tô Ly Ca, lần này trực tiếp điều động Ngũ Thánh Quân Đoàn, cũng như bảy trăm vạn tân minh quân do Hạ Hầu Vũ thống ngự, tổng cộng một ngàn vạn người tiến quân về Đại Hạ Hoàng Đô.
Mạn thiên cự đại linh hạm, thiên hạm, mênh mông cuồn cuộn xuất phát từ Thiên Ngoại Thiên, xông về Nam Man Đại Lục, Trung Châu Hoàng Thành.
Nam Man Tinh Giới, Nam Man Đại Lục, và Thiên Ngoại Thiên tuy là hai ngôi sao, có điều hai đại ngôi sao này vốn là từ một tinh giới to lớn phân liệt hình thành, đồng xuất một giới.
Thiên Ngoại Thiên, đối với người trên đại lục mà nói như là thế giới ở trên bầu trời, cho nên gọi là Thiên Ngoại Thiên.
Đại quân liên minh mênh mông cuồn cuộn xông vào tầng không gian khí quyển của đại lục, trực tiếp xông về phía trên Trung Châu Hoàng Đô phồn hoa nhất Trung Châu.
Giờ Ngọ, mặt trời giữa không, khí ôn cực kỳ nóng bức, chính là mùa hè trong bốn mùa của một năm.
Mà toàn bộ Trung Châu Hoàng Đô, lại bị một cỗ sương mù huyết sắc bao phủ.
Ầm ầm…!
Chiến hạm của liên quân từ trên trời giáng xuống, phát ra từng đợt tiếng vang ầm ầm dừng ở không trung Trung Châu Hoàng Đô cách mấy vạn trượng.
Hạng Trần quan sát đại địa phía dưới, trong đôi mắt lập tức bốc lên ngọn lửa phẫn nộ.
Đại địa phía dưới, thành thị phồn hoa, khu phố náo nhiệt, đã hoàn toàn biến thành Tu La tràng.
Khắp nơi đều là thi thể, lão nhân, phụ nữ, thanh niên trai tráng, thi thể nằm la liệt khắp nơi, thi thể đều ở trạng thái xác khô.
Ngay cả lão nhân bán mì hơn trăm năm ở quán mì nhỏ mà Hạng Trần từng ăn lần đầu tiên đến Trung Châu cũng đã trở thành thi cốt khô héo.
“Sao lại thế này?”
“Quê hương!”
“Quê hương của ta, tà ma đáng chết!”
Trong tân minh quân do Hạ Hầu Vũ thống ngự, nhiều tướng sĩ Đại Hạ phát ra từng tiếng gào lên đau xót, có số lượng lớn người lập tức xông xuống.
Nhưng mà, lúc tới gần Trung Châu Hoàng Đô cách mấy vạn trượng, một cỗ kết giới vô hình trực tiếp đánh bay những người xông xuống này bật ngược trở lại.
Toàn bộ Trung Châu Hoàng Đô, trong phạm vi vài ngàn cây số đều bị kết giới bao phủ!
“Tu La kết giới!”
Ánh mắt Hạng Trần băng lãnh, đây là kết giới cường đại có thể ngăn cách lực lượng không gian, lại còn có lực hủy diệt.
Xoẹt! Xoẹt!
“Huynh đệ!”
“Tiểu đệ Hạng Trần.”
Nơi xa, có từng đạo thân ảnh bay tới, trong đó có hai thân ảnh quen thuộc.
“Trần đại ca, A Nhã tỷ, hai người không sao thì tốt quá rồi.”
Hạng Trần kinh hỉ, lập tức đón lấy.
Người đến chính là Trần Phong, Trần Nhã huynh muội.
Trần Phong đã là tu sĩ cảnh giới Thiên Cổ, cư trú ở Trung Châu.
“Huynh đệ, báo thù cho bách tính Trung Châu! Lũ súc sinh Vĩnh Dạ Tu La này, vô ác bất tác, chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã đồ diệt toàn bộ Trung Châu Thành, đây là mấy ức người đó.”
Trần Phong đôi mắt đỏ máu, nếu không phải hắn bị Hạng Trần cảnh cáo, sớm cảnh giác đưa người nhà họ Trần trốn ra ngoài trước khi phong tỏa, chỉ sợ cũng phải gặp độc thủ của Vĩnh Dạ.
“Yên tâm, ta nhất định sẽ diệt trừ lũ súc sinh này!”
Hạng Trần cắn răng kiên định nói.
Vĩnh Dạ Tu La, đã trở thành một u ác tính to lớn không thể không diệt trừ, phát triển quá nhanh, còn nhanh hơn Thiên Lang Yêu binh mà Hạng Trần tự mình bồi dưỡng.
“Tô Ly Ca, cút ra đây, ta biết ngươi ở đó!”
Hạng Trần giận dữ hét vào trong kết giới phía dưới.
“Hạng Trần, ngươi đến quá muộn rồi, muốn gặp ta, đến hướng hoàng cung.”
Một tiếng cười lạnh âm u vang vọng bầu trời.
“Hoàng cung!”
Ánh mắt Hạng Trần lập tức nhìn về phía hướng hoàng cung.
“Đi, hoàng cung!”
Hắn đã chờ không kịp, lập tức hóa thành một vệt kim quang phá không bay đi.
Hoàng cung cách hơn một ngàn cây số, hắn chỉ cần một lần xuyên qua không gian là đã đến.
Chỉ thấy, trong hoàng cung rộng lớn, giờ phút này cũng có đại quân Tu La dày đặc chi chít.
Những người này, người mặc khôi giáp huyết sắc, lượn lờ nồng đậm khí huyết sát.
Tô Ly Ca đang ngồi ở trên bảo tọa ngoài Nhân Hoàng Điện, dưới vô số Tu La vây quanh bảo vệ, nhìn Hạng Trần trên bầu trời.
“Tô Ly Ca!”
Hạng Trần vừa nhìn thấy Tô Ly Ca, đôi mắt giận dữ đỏ bừng.
Đồ sát mấy ức người!
Tên này đã tạo ra sát nghiệt lớn đến mức nào!
Cho dù là yêu tộc, nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của nhân tộc cũng sinh lòng sợ hãi.
“Tiểu biểu đệ Hạng Trần, ngươi cuối cùng cũng đến rồi.”
Tô Ly Ca cười lạnh nói.
“Súc sinh, ngươi chẳng lẽ thật sự muốn hủy diệt thế giới này sao?”
Hạng Trần gầm thét chất vấn.
“Ngươi sai rồi, ta không phải muốn hủy diệt thế giới này, ta chỉ là muốn đào thải kẻ yếu mà thôi, không có nhân tộc, không có yêu tộc các ngươi, thế giới này vẫn vận hành như cũ.”
Tô Ly Ca hai tay đan chéo đặt trước bụng, vẻ mặt nhẹ nhàng bâng quơ.
“Ta đang làm chuyện như thế này, vô số chủng tộc cũng đang làm, hiện nay hải tộc cũng đang tấn công Tứ Đại Hải Châu, đồng dạng có mấy chục ức người trong cảnh nước sôi lửa bỏng.”
“Hạng Trần, tầm mắt của ngươi quá nhỏ, ngươi biết cường giả chân chính trông thế nào không? Bởi vì tư dục cá nhân của mình, liền có thể dễ dàng hủy diệt loại tinh giới yếu ớt mà các ngươi sinh sống này.”
Hạng Trần hít thở sâu một hơi, nhịn xuống lửa giận trong lòng, nói: “Người tùy ý tàn sát kẻ yếu, không thể gọi là cường giả, cường giả chân chính, chỉ biết rút đao hướng về cường giả mạnh hơn, chỉ có kẻ biến thái như ngươi, mới mượn sinh mệnh của những kẻ yếu đuối vô tội để nâng cao bản thân.”
Tô Ly Ca tặc lưỡi lên tiếng, nói: “Quá giống rồi, ngươi quá giống ta ngày trước rồi, một lời nhiệt huyết, lòng mang chính khí, cho rằng thế giới này, chính nghĩa liền có thể áp đảo tà ác, lòng còn có giới hạn, cho nên lúc trước ta cứ như vậy nuôi ngươi, xem xem ngươi còn có thể đi đến bước nào.”
“Thế nhưng ngươi lại làm sao biết được, chính nghĩa của thế giới này đều do kẻ thắng viết nên, kẻ thất bại mới bị mang theo đủ loại tiếng xấu mà không một ai đứng ra biện bạch cho họ, chuyện tà không thắng chính, chỉ có tiểu hài tử mới tin mà thôi.”
“Ta nói cho ngươi biết, những ngoan nhân lăng giá thiên hạ trên thế giới này, không một ai là người mềm lòng, chúng sinh trong mắt bọn họ chỉ là quân cờ kiến hôi, trong một cơn giận, vô số thế giới máu chảy thành sông, mấy chục ngàn ức người trở thành thi cốt.”
“Ngươi biết thủy tổ huyết mạch thân thể này của ta không? Hắn là một trong những tồn tại cường đại nhất giữa thiên địa, được tôn xưng là Thiên Đế, Thiên Đạo ở trước mặt hắn đều phải cúi đầu xưng thần, đã có lúc, ta cũng từng điên cuồng sùng bái hắn, sau này mới biết, hắn có được địa vị to lớn như vậy cũng là dùng máu tươi của người trong thiên hạ, thậm chí là đại bộ phận sinh mệnh của một vũ trụ mà tạo thành.”
“Bớt nói nhảm con mẹ nó đi, lão tử đến đây không phải để nghe ngươi nói rắm chó đạo lý của ngươi, mở kết giới ra, chúng ta binh đối binh tướng đối tướng mà chiến!”
Hạng Trần không hứng thú nghe bài học nhân sinh hắc ám của Tô Ly Ca, bản chất thế giới như thế nào, trong mắt những người có tâm thái và trải nghiệm khác nhau đều khác biệt.
Một người có gia đình hạnh phúc tràn ngập ánh nắng, cũng không thể lý giải thế giới trong mắt người có thân thế đau khổ đầy rẫy bất hạnh.
Nhân giả kiến nhân, Trí giả kiến trí, Ngu giả kiến ngu, Ác giả kiến ác.
Khóe miệng Tô Ly Ca khẽ nhếch lên, nói: “Ngươi vẫn còn quá ngây thơ rồi, ngươi có nghìn vạn đại quân bản tọa vì sao lại phải lấy ít đánh nhiều mà chiến đấu với ngươi?”
“Ngươi không chiến cũng phải chiến, toàn quân nghe lệnh, phá tan kết giới này cho ta!”
Hạng Trần trực tiếp hạ lệnh cho đại quân đang chạy đến.Chương 1656: Trực Diện Ly Ca
Thiên Vạn Hạ Ma Liên Quân, có hơn bảy trăm vạn người trực tiếp đầu hàng bị bắt, còn có hơn ba trăm vạn người, chết trong những trận chiến trước đó.
Mà những phủ lí này, số lượng khổng lồ, đồng dạng có được chiến lực không kém, chỉ là trước đó bị Hạng Trần làm tan rã quân tâm, không còn ý chí chiến đấu.
Mà những phủ lí này, Hạng Trần để Hạ Hầu Vũ dẫn dắt quản lý.
Hạ Hầu Vũ vốn là Đốc soái trong Hạ Ma Liên Quân, có uy vọng, Thương Nghịch, Cơ Sơn Hải hai tên chủ soái này vừa chết, các Đốc soái khác không phục Hạ Hầu Vũ cũng bị Hạng Trần và Hạ Hầu Vũ hai người giết chết, đạo quân bảy trăm vạn này, trực tiếp rơi vào trong tay Hạ Hầu Vũ.
Một cỗ lực lượng như thế, tự nhiên là người một nhà chưởng khống mới yên tâm.
Thân phận của Hạ Hầu Vũ đã bị cao tầng Thiên Minh biết, chính là người của Hạng Trần, cộng thêm đội quân Hạ Ma Liên Quân này, Hạng Trần ở Thiên Minh, tuy rằng còn chưa nói rõ hắn chính là minh chủ, có điều quyền thế của hắn, đã không phải là cao tầng Đan Đỉnh Tông, Bá Thiên Tông có thể chống lại tả hữu.
Ở Linh Ma Tông đây, lưu lại một trăm vạn binh mã tọa trấn.
Hạng Trần, Thông Thiên Tử, Bảo Nhi vài người thương nghị xong, quyết định lập tức dùng binh với Tô Ly Ca ở Đại Hạ Hoàng Đô.
Tin tức Tô Ly Ca chiếm cứ Trung Châu Hoàng Thành, đã thông qua tình báo của Liêu Võng truyền đến.
Hạng Trần coi trọng Tô Ly Ca, lần này trực tiếp điều động Ngũ Thánh Quân Đoàn, cũng như bảy trăm vạn tân minh quân do Hạ Hầu Vũ thống ngự, tổng cộng một ngàn vạn người tiến quân về Đại Hạ Hoàng Đô.
Mạn thiên cự đại linh hạm, thiên hạm, mênh mông cuồn cuộn xuất phát từ Thiên Ngoại Thiên, xông về Nam Man Đại Lục, Trung Châu Hoàng Thành.
Nam Man Tinh Giới, Nam Man Đại Lục, và Thiên Ngoại Thiên tuy là hai ngôi sao, có điều hai đại ngôi sao này vốn là từ một tinh giới to lớn phân liệt hình thành, đồng xuất một giới.
Thiên Ngoại Thiên, đối với người trên đại lục mà nói như là thế giới ở trên bầu trời, cho nên gọi là Thiên Ngoại Thiên.
Đại quân liên minh mênh mông cuồn cuộn xông vào tầng không gian khí quyển của đại lục, trực tiếp xông về phía trên Trung Châu Hoàng Đô phồn hoa nhất Trung Châu.
Giờ Ngọ, mặt trời giữa không, khí ôn cực kỳ nóng bức, chính là mùa hè trong bốn mùa của một năm.
Mà toàn bộ Trung Châu Hoàng Đô, lại bị một cỗ sương mù huyết sắc bao phủ.
Ầm ầm…!
Chiến hạm của liên quân từ trên trời giáng xuống, phát ra từng đợt tiếng vang ầm ầm dừng ở không trung Trung Châu Hoàng Đô cách mấy vạn trượng.
Hạng Trần quan sát đại địa phía dưới, trong đôi mắt lập tức bốc lên ngọn lửa phẫn nộ.
Đại địa phía dưới, thành thị phồn hoa, khu phố náo nhiệt, đã hoàn toàn biến thành Tu La tràng.
Khắp nơi đều là thi thể, lão nhân, phụ nữ, thanh niên trai tráng, thi thể nằm la liệt khắp nơi, thi thể đều ở trạng thái xác khô.
Ngay cả lão nhân bán mì hơn trăm năm ở quán mì nhỏ mà Hạng Trần từng ăn lần đầu tiên đến Trung Châu cũng đã trở thành thi cốt khô héo.
“Sao lại thế này?”
“Quê hương!”
“Quê hương của ta, tà ma đáng chết!”
Trong tân minh quân do Hạ Hầu Vũ thống ngự, nhiều tướng sĩ Đại Hạ phát ra từng tiếng gào lên đau xót, có số lượng lớn người lập tức xông xuống.
Nhưng mà, lúc tới gần Trung Châu Hoàng Đô cách mấy vạn trượng, một cỗ kết giới vô hình trực tiếp đánh bay những người xông xuống này bật ngược trở lại.
Toàn bộ Trung Châu Hoàng Đô, trong phạm vi vài ngàn cây số đều bị kết giới bao phủ!
“Tu La kết giới!”
Ánh mắt Hạng Trần băng lãnh, đây là kết giới cường đại có thể ngăn cách lực lượng không gian, lại còn có lực hủy diệt.
Xoẹt! Xoẹt!
“Huynh đệ!”
“Tiểu đệ Hạng Trần.”
Nơi xa, có từng đạo thân ảnh bay tới, trong đó có hai thân ảnh quen thuộc.
“Trần đại ca, A Nhã tỷ, hai người không sao thì tốt quá rồi.”
Hạng Trần kinh hỉ, lập tức đón lấy.
Người đến chính là Trần Phong, Trần Nhã huynh muội.
Trần Phong đã là tu sĩ cảnh giới Thiên Cổ, cư trú ở Trung Châu.
“Huynh đệ, báo thù cho bách tính Trung Châu! Lũ súc sinh Vĩnh Dạ Tu La này, vô ác bất tác, chỉ trong một ngày ngắn ngủi đã đồ diệt toàn bộ Trung Châu Thành, đây là mấy ức người đó.”
Trần Phong đôi mắt đỏ máu, nếu không phải hắn bị Hạng Trần cảnh cáo, sớm cảnh giác đưa người nhà họ Trần trốn ra ngoài trước khi phong tỏa, chỉ sợ cũng phải gặp độc thủ của Vĩnh Dạ.
“Yên tâm, ta nhất định sẽ diệt trừ lũ súc sinh này!”
Hạng Trần cắn răng kiên định nói.
Vĩnh Dạ Tu La, đã trở thành một u ác tính to lớn không thể không diệt trừ, phát triển quá nhanh, còn nhanh hơn Thiên Lang Yêu binh mà Hạng Trần tự mình bồi dưỡng.
“Tô Ly Ca, cút ra đây, ta biết ngươi ở đó!”
Hạng Trần giận dữ hét vào trong kết giới phía dưới.
“Hạng Trần, ngươi đến quá muộn rồi, muốn gặp ta, đến hướng hoàng cung.”
Một tiếng cười lạnh âm u vang vọng bầu trời.
“Hoàng cung!”
Ánh mắt Hạng Trần lập tức nhìn về phía hướng hoàng cung.
“Đi, hoàng cung!”
Hắn đã chờ không kịp, lập tức hóa thành một vệt kim quang phá không bay đi.
Hoàng cung cách hơn một ngàn cây số, hắn chỉ cần một lần xuyên qua không gian là đã đến.
Chỉ thấy, trong hoàng cung rộng lớn, giờ phút này cũng có đại quân Tu La dày đặc chi chít.
Những người này, người mặc khôi giáp huyết sắc, lượn lờ nồng đậm khí huyết sát.
Tô Ly Ca đang ngồi ở trên bảo tọa ngoài Nhân Hoàng Điện, dưới vô số Tu La vây quanh bảo vệ, nhìn Hạng Trần trên bầu trời.
“Tô Ly Ca!”
Hạng Trần vừa nhìn thấy Tô Ly Ca, đôi mắt giận dữ đỏ bừng.
Đồ sát mấy ức người!
Tên này đã tạo ra sát nghiệt lớn đến mức nào!
Cho dù là yêu tộc, nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của nhân tộc cũng sinh lòng sợ hãi.
“Tiểu biểu đệ Hạng Trần, ngươi cuối cùng cũng đến rồi.”
Tô Ly Ca cười lạnh nói.
“Súc sinh, ngươi chẳng lẽ thật sự muốn hủy diệt thế giới này sao?”
Hạng Trần gầm thét chất vấn.
“Ngươi sai rồi, ta không phải muốn hủy diệt thế giới này, ta chỉ là muốn đào thải kẻ yếu mà thôi, không có nhân tộc, không có yêu tộc các ngươi, thế giới này vẫn vận hành như cũ.”
Tô Ly Ca hai tay đan chéo đặt trước bụng, vẻ mặt nhẹ nhàng bâng quơ.
“Ta đang làm chuyện như thế này, vô số chủng tộc cũng đang làm, hiện nay hải tộc cũng đang tấn công Tứ Đại Hải Châu, đồng dạng có mấy chục ức người trong cảnh nước sôi lửa bỏng.”
“Hạng Trần, tầm mắt của ngươi quá nhỏ, ngươi biết cường giả chân chính trông thế nào không? Bởi vì tư dục cá nhân của mình, liền có thể dễ dàng hủy diệt loại tinh giới yếu ớt mà các ngươi sinh sống này.”
Hạng Trần hít thở sâu một hơi, nhịn xuống lửa giận trong lòng, nói: “Người tùy ý tàn sát kẻ yếu, không thể gọi là cường giả, cường giả chân chính, chỉ biết rút đao hướng về cường giả mạnh hơn, chỉ có kẻ biến thái như ngươi, mới mượn sinh mệnh của những kẻ yếu đuối vô tội để nâng cao bản thân.”
Tô Ly Ca tặc lưỡi lên tiếng, nói: “Quá giống rồi, ngươi quá giống ta ngày trước rồi, một lời nhiệt huyết, lòng mang chính khí, cho rằng thế giới này, chính nghĩa liền có thể áp đảo tà ác, lòng còn có giới hạn, cho nên lúc trước ta cứ như vậy nuôi ngươi, xem xem ngươi còn có thể đi đến bước nào.”
“Thế nhưng ngươi lại làm sao biết được, chính nghĩa của thế giới này đều do kẻ thắng viết nên, kẻ thất bại mới bị mang theo đủ loại tiếng xấu mà không một ai đứng ra biện bạch cho họ, chuyện tà không thắng chính, chỉ có tiểu hài tử mới tin mà thôi.”
“Ta nói cho ngươi biết, những ngoan nhân lăng giá thiên hạ trên thế giới này, không một ai là người mềm lòng, chúng sinh trong mắt bọn họ chỉ là quân cờ kiến hôi, trong một cơn giận, vô số thế giới máu chảy thành sông, mấy chục ngàn ức người trở thành thi cốt.”
“Ngươi biết thủy tổ huyết mạch thân thể này của ta không? Hắn là một trong những tồn tại cường đại nhất giữa thiên địa, được tôn xưng là Thiên Đế, Thiên Đạo ở trước mặt hắn đều phải cúi đầu xưng thần, đã có lúc, ta cũng từng điên cuồng sùng bái hắn, sau này mới biết, hắn có được địa vị to lớn như vậy cũng là dùng máu tươi của người trong thiên hạ, thậm chí là đại bộ phận sinh mệnh của một vũ trụ mà tạo thành.”
“Bớt nói nhảm con mẹ nó đi, lão tử đến đây không phải để nghe ngươi nói rắm chó đạo lý của ngươi, mở kết giới ra, chúng ta binh đối binh tướng đối tướng mà chiến!”
Hạng Trần không hứng thú nghe bài học nhân sinh hắc ám của Tô Ly Ca, bản chất thế giới như thế nào, trong mắt những người có tâm thái và trải nghiệm khác nhau đều khác biệt.
Một người có gia đình hạnh phúc tràn ngập ánh nắng, cũng không thể lý giải thế giới trong mắt người có thân thế đau khổ đầy rẫy bất hạnh.
Nhân giả kiến nhân, Trí giả kiến trí, Ngu giả kiến ngu, Ác giả kiến ác.
Khóe miệng Tô Ly Ca khẽ nhếch lên, nói: “Ngươi vẫn còn quá ngây thơ rồi, ngươi có nghìn vạn đại quân bản tọa vì sao lại phải lấy ít đánh nhiều mà chiến đấu với ngươi?”
“Ngươi không chiến cũng phải chiến, toàn quân nghe lệnh, phá tan kết giới này cho ta!”
Hạng Trần trực tiếp hạ lệnh cho đại quân đang chạy đến.
------oOo------