Nguồn: read.st
Hạng Trần về lại đoàn bộ của mình, xuống các doanh đội nhìn một chút tình hình tu hành của tướng sĩ dưới trướng mình, thấy tất cả các doanh đội đều đang tu hành, có đội đang bế quan, cũng có đội đang chung nhau huấn luyện chiến trận trên thao trường, rèn luyện ăn ý lẫn nhau. Ngoài ra, Hạng Trần cố ý thành lập Thần Tiễn Doanh, tự mình dạy tiễn pháp bắn tỉa, mở các lớp chiến thuật như du kích cho toàn đoàn. Lần trước sau khi Hạng Trần giảng giải chiến trận cho tất cả mọi người, sự lĩnh ngộ và lý giải của mọi người về chiến trận cũng đạt tới một độ cao mới, khi tu hành đều có phương hướng, tiến bộ thật nhanh. Thậm chí có người có ngộ lực mạnh, đã bước đầu nắm giữ trận văn của mình.
Tuần thị doanh địa một phen, thấy tất cả mọi người đều đang khắc khổ tu hành, lúc này mới vui mừng trở về tòa thành của mình. Tài nguyên đã cung cấp cho bọn họ, chiến trận đã giảng giải cho bọn họ, ngay cả môi trường tu hành cũng được chế tạo thành tốt nhất toàn quân cho bọn họ. Từ một đoàn kém cỏi nhất, đưa đãi ngộ của họ tăng lên tới đoàn tốt nhất, nếu là như vậy mà bọn họ còn không cố gắng tiến lên, vậy đám người này cũng hết cách cứu rồi. Bất quá, những người có thể vào quân đội, phần lớn đều không phải muốn ngồi ăn rồi chờ chết, những người này xuất thân từ nhà giàu, thế gia, đến quân đội là vì tranh danh đoạt lợi, đạt được quyền lợi cao hơn, tăng lên địa vị của mình, địa vị gia tộc. Bất quá, càng nhiều là những khổ tu sĩ không có tài nguyên gì, bọn họ không thuộc về thế gia, không có bối cảnh, không có công pháp tu hành tốt, cho nên lựa chọn đến quân đội. Quân đội là nơi toàn bộ dựa vào chính mình tranh thủ, chỉ cần lập xuống quân công, tài nguyên, công pháp tốt hơn, tiên thuật, những thứ này đều có thể đạt được.
Sau khi Hạng Trần về đoàn bộ cũng thành thật tu hành, không đi ăn chơi đàng điếm, cũng không đi tư hội Thanh Thu Nặc Lam, vào lúc này vẫn nên ít tiếp xúc với Thanh Thu Nặc Lam, cho dù bây giờ nàng đang dùng thân phận của Diệp Đằng. Trong lòng Hạng Trần cũng có một loại trực giác, sợ rằng đám người Tuần Thiên Tư kia vẫn chưa bỏ qua cho mình. Trong một đoạn thời gian tiếp theo, Hạng Trần mỗi ngày ngoài tu hành, chính là xuống các doanh đội đi đơn độc chỉ đạo một số tướng sĩ có ngộ lực kém, giúp đỡ bọn họ tu hành. Có lúc cũng sẽ đến các doanh đội khác nhau, tổ chức một chút tụ hội, liên hệ tình cảm với các tướng sĩ. Hạng Trần vốn là một người bình dị gần gũi và tùy hòa, lại hào phóng, năng lực xuất chúng, có thể nói, ngoài những lúc cá biệt hơi tiện một chút, háo sắc một chút, vô sỉ một chút, đê tiện một chút, hạ lưu một chút, diễn sâu một chút, vẫn là rất có mị lực nhân cách.
Nhị Cẩu: "Tôi tạ ơn ngài đấy, khoa trương tôi như vậy, cộng dồn nhiều cái 'một chút' đó lại tôi vẫn còn cái tốt sao."
Nửa năm sau, Hạng Trần một mình cưỡi Thiên Long Hạm trở về Cổ Linh Tiên Vực, sau khi tiến vào Cổ Linh Tiên Vực, hắn lẫn vào đám người, thay đổi vài lần dung mạo và thân phận, lúc này mới vội vàng hướng về ngôi sao hoang vu trong tinh không của Cổ Linh Tiên Vực. Thần Sơn dừng ở trên ngôi sao hoang vu kia. Khởi động Thần Sơn, Hạng Trần trở về Cửu Trùng Thiên Giới, Lưu Vân Tiên Vực, Thiên Lang Thành. Trở về, Hạng Trần giao Đế Thần Quả, Tử Ngọc Thần Đào Căn cho Tiểu Đoàn bồi dưỡng, Tiểu Đoàn thấy hai cây thần thực này cũng vui mừng đến ghê gớm, đảm bảo với Hạng Trần nhất định có thể bồi dưỡng ra được.
Bên trong tòa Thiên Lang Tiên thành có chút vô vị, phần lớn tướng sĩ Thiên Nghịch Quân đều đã ra ngoài thí luyện, chỉ có một đám sinh linh Thần Sơn và Độc Vương Điện ở Thiên Lang Thành thủ hộ, cùng với đông đảo cư dân. Bất quá điều khiến Hạng Trần vui mừng là, Long Viên và thiếu niên Lôi Bằng, vậy mà đã đột phá tới cảnh giới Tiên Đế, Thiên Lang Tiên Thành lại thêm hai vị Tiên Đế.
Hạng Trần và Thương Minh do Trần Phong lãnh đạo, buổi tối đã mở một cuộc họp, hỏi thăm tình hình phát triển của Thương Minh. Hiện tại Thương Minh chủ yếu vẫn là kinh doanh tiên trân của Thiên Nghịch Mậu Dịch, bởi vì đã mở ra một thị trường không nhỏ, thông qua sự giới thiệu của các gia tộc hợp tác và nhà cung cấp, quy mô kinh doanh tiên trân lại mở rộng nhiều gấp đôi. Hàng năm chỉ riêng lợi nhuận từ tiên trân đã có hàng chục tỷ. Ngoài ra, đan dược của Đan Sư Điện đã có một phần có thể bán ra ngoài, Thiên Tửu Tư, Tích Mộng nghiên cứu ra Liệt Hỏa Phần Tâm Tửu và Dưỡng Thần Tửu, sau khi hai loại rượu này đưa vào thị trường đã có phản ứng rất lớn, cung không đủ cầu. Dựa theo thống kê doanh số hiện tại, lợi nhuận từ tiên tửu bán ra ngoài cũng có thể đạt hàng chục tỷ, còn lãi kếch sù hơn cả tiên trân. Đây chỉ là quy mô mục tiêu, sau này các bộ phận có người càng ngày càng nhiều, sản lượng cũng sẽ tăng lên.
Ngoài ra, Hạng Trần trở về lại liên lạc với Phùng Tiếu Tiếu. Người bạn gái quen qua mạng này của Hạng Trần đã vượt ngàn dặm để gặp mặt, từ Thiên Cơ Thiên Vực đến tìm Hạng Trần, và gặp Hạng Trần tại Lưu Vân Đế Đô.
Lưu Vân Đế Đô, bên trong một quán bar cao cấp.
Bên trong quán bar, trên trần nhà đều khảm nạm tiên ngọc thượng đẳng, có đủ các loại thuộc tính, tản ra màu sắc ánh sáng bao phủ trong sảnh. Trong đại sảnh, rất nhiều quý tộc ưu nhã lui tới đây, tùy ý có thể thấy những phụ nhân xinh đẹp mê người, tiểu thư nhà giàu. Khắp nơi đều bao phủ các pháp trận nghiêng về dịch vụ sinh hoạt, trên bàn, chỉ cần nói một tiếng với quầy bar muốn gọi rượu gì, rượu sẽ thông qua pháp trận trên bàn thủy tinh truyền đến trên mặt bàn. Một quán bar tràn ngập khí tức văn minh tu hành và văn minh khoa học kỹ thuật.
Trên đài, có tiên tử xinh đẹp đang đánh cổ cầm, tiếng đàn du dương êm tai, đây là thiên nhạc mà phàm nhân không hưởng thụ được.
Hạng Trần hôm nay, người mặc một bộ quần áo thường ngày màu trắng mang phong cách khá hiện đại, mái tóc dài bạc trắng buộc ra sau gáy, xuất hiện chân dung, dung nhan tuấn mỹ thường xuyên thu hút sự chú ý của rất nhiều phụ nhân xinh đẹp. Chân dung của hắn tuy có chút danh tiếng ở Cửu Thiên Tiên Giới, bất quá cũng không đến nỗi ai cũng nhận ra, trong tiên giới người nổi tiếng nhiều lắm rồi, trừ những trường hợp đặc biệt Hạng Trần sẽ ngụy trang mình.
Đối diện Hạng Trần, là Phùng Tiếu Tiếu người mặc đầm dạ hội màu đỏ nhạt, thiếu nữ ngây thơ trong sáng, giờ phút này trông đoan trang xinh đẹp động lòng người. Hiển nhiên, lần hẹn hò này, Tiếu Tiếu cũng đã tỉ mỉ trang điểm cho mình, còn tô son điểm phấn, trông thật chói lọi. Hai người ngồi ở một ghế dài đôi, như một đôi thần tiên quyến lữ.
Hạng Trần hẹn gặp Phùng Tiếu Tiếu, cũng không phải chỉ vì đơn thuần mở rộng "ao cá", mà còn có ý phát triển hợp tác.
"Tiếu Tiếu, ngươi hôm nay quá đẹp rồi, tuy rằng trước kia gặp ngươi đã mỹ diễm không gì sánh được, nhưng là hôm nay ngươi, quả thực là tập hợp vạn ngàn hào quang vào một thân, có đôi lúc ta đều đang nghĩ, cha mẹ thần tiên như thế nào mới có thể sinh ra được nữ nhi xinh đẹp như vậy."
Hạng Trần giơ cao chén rượu lưu ly chân dài chứa mỹ tửu Tử Tiên Bồ Đào trong tay, chạm một cái với Phùng Tiếu Tiếu.
"Xì, chỉ giỏi nói chuyện." Phùng Tiếu Tiếu nở nụ cười, nhẹ nhàng chạm một cái với Hạng Trần, ưu nhã nhấp một miếng, trong lòng ngọt ngào, không uổng chính mình đã tốn hơn một giờ để trang điểm.
"Con mắt của ta, trời sinh khác biệt, vào ngay hôm nay mới biết, ông trời ban cho ta đôi mắt như vậy, chính là để phát hiện vẻ đẹp của ngươi."
Trong lúc Hạng Trần nói chuyện đã rất tự nhiên đi nắm chặt bàn tay nhỏ trắng noãn mềm mại của Phùng Tiếu Tiếu đang đặt trên bàn.
"Thôi được rồi, nói làm người ta đều không có ý tứ."
Phùng Tiếu Tiếu sắc mặt hơi đỏ, thiếu nữ nhà ai mà chịu đựng được cái miệng "Hải Vương" của Nhị Cẩu chứ?
"Vị công tử này, có thể mời ngài uống một chén không?" Một thiếu phụ nhân xinh đẹp đi tới cười hỏi Hạng Trần.
"Thật có lỗi, tôi có hẹn rồi." Hạng Trần áy náy cười một tiếng, lễ phép cự tuyệt.
"Hừ, một nam nhân, lớn lên tuấn tú như vậy làm gì, nhìn xem, ở đây thật nhiều nữ nhân đều đang nhìn chằm chằm ngươi kìa." Cảnh này khiến Phùng Tiếu Tiếu có chút ghen ghét.
------oOo------