Nguồn: read.st
"Đó chính là Hoàng chủ, cũng là cậu của ta." Tiểu Tống nữ trang vội vàng truyền âm cho Hạng Trần.
"Phí lời, ta nhìn ra được." Hạng Trần bất động thanh sắc, tiến lên bái thân nói: "Cháu ngoại bái kiến cậu."
Khóe miệng Tiểu Tống nữ trang run rẩy một trận, tên gia hỏa này, thật sự là hoàn mỹ phù hợp với nhân vật ngụy trang, tiếng "cậu" này, gọi còn thân hơn hắn.
Mà một bên, Tổng quản lão thái giám Trần Ngu, thì băng lãnh nhìn một cái Tiểu thái giám Trần công công. Con nuôi của hắn.
Hạng Trần sở dĩ không gọi tôn xưng Hoàng chủ, Bệ hạ các loại, bởi vì nơi này không phải trường hợp chính thức, Hoàng gia tuy uy nghiêm, nhưng có đôi khi bề ngoài vẫn phải chú trọng một tia tình thân.
Thánh Linh Hoàng chủ không ở trường hợp chính thức gặp hắn, một là bởi vì Tiểu Tống vương gia hắn ngụy trang không đủ bài diện, hai cũng là bởi vì hắn cũng xem như hoàng thân quốc thích.
Cho nên ở ngự hoa viên nơi tư nhân của Hoàng chủ như thế này, hắn xưng hô là cậu.
Thánh Linh Hoàng chủ cười nhạt một tiếng, nói: "Nhiều năm không gặp, ngươi đã lớn thế này rồi, cũng đột phá tới cảnh giới Tiên Đế, mẹ ngươi bây giờ vẫn bình an chứ?"
Mẫu thân của Tống Vân Đào, cũng là muội muội của hắn, nhưng Hoàng đế có quá nhiều con cái rồi, Hoàng chủ đời trước cũng thế, nhiều huynh muội hoàng thất, cả đời cũng không có bao nhiêu qua lại, nhưng tình thân bề ngoài chung quy vẫn phải duy trì.
Hạng Trần chung quy là người từng trải qua triều đình, đối với những ân tình giả dối của người hoàng gia này tự nhiên là hiểu rõ.
Hạng Trần cung kính nói: "Bẩm cậu, mẫu thân bình an, thường ở trước mặt ta nhắc tới cậu, nói huynh muội nhiều năm không gặp, mẫu thân cũng vẫn muốn đến thăm hỏi."
Thánh Linh Hoàng chủ để cờ xuống thở dài nói: "Thời gian vô tình nha, thập tứ muội vô ưu vô lo năm xưa bây giờ hài tử cũng đã lớn thế này rồi, quả nhân cũng nhớ nàng nha."
Tình cảm ấm áp giả mù sa mưa này, cũng khiến vị đế vương này giờ phút này trông cũng hiền hòa dễ gần.
Thánh Linh Hoàng chủ lại đột nhiên chuyển chủ đề, nói: "Nghe nói ngươi có cách có thể trị hết chứng hàn của Thiên Phi?"
Hạng Trần cung kính nói: "Cháu ngoại cũng khổ học y thuật nhiều năm, ngẫu nhiên được cao nhân chỉ điểm, đối với các loại chứng hàn khá có tâm đắc trị liệu, nếu như có thể giúp cậu giải một hai nỗi lo, cháu ngoại cũng coi như học có thành tựu và được sử dụng."
Thánh Linh Hoàng chủ cười nhẹ nói: "Ngươi ngược lại là biết nói chuyện, nếu như ngươi có thể trị hết chứng hàn của Thiên Phi, quả nhân nhất định sẽ ghi cho ngươi một cái công lớn."
Hạng Trần cười nói: "Nếu như cháu ngoại có thể trị hết chứng hàn của Thiên Phi nương nương, không cầu đại công, chỉ cầu cậu có thể miễn tội cho tiểu thái giám này, ban Liệt Dương Thần Lan cho ta."
Thánh Linh Hoàng chủ nghe vậy có phần ngoài ý muốn, nhìn một cái tiểu thái giám đã tiết lộ tình hình của Thiên Phi.
Tiểu thái giám vốn còn nghi hoặc cha nuôi hắn vì sao lại băng lãnh nhìn hắn, nhưng Hạng Trần vừa nói như vậy, hắn lập tức bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời như rơi vào hầm băng, cả người sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, đột nhiên phịch một tiếng quỳ xuống.
Thánh Linh Hoàng chủ đạm mạc nói: "Chuẩn rồi."
"Đa tạ cậu."
"Bãi giá, Thiên Phi cung, Công hầu, cùng quả nhân cùng nhau đi tới, xem thử thủ đoạn của Vân Đào đi." Thánh Linh Hoàng chủ đứng người lên, quăng quân cờ xuống, một ván cờ còn chưa phân thắng bại.
"Vâng." Ôn Công hầu liền đứng dậy, cũng liếc Hạng Trần một cái.
"Bãi giá, Thiên Phi cung!" Đại tổng quản Trần Ngu rống lên một tiếng the thé, lập tức dẫn người xuống dưới sắp xếp xe ngựa.
Ra khỏi ngự hoa viên, Đại tổng quản Trần Ngu đột nhiên hung hăng tát một cái vào mặt Trần Tiểu công công.
"Cha nuôi." Trần Tiểu công công kinh hãi quỳ xuống.
"Hỗn xược, ở bên ngoài chuyện của Thiên Phi ngươi cũng dám nói bậy bạ sao? Ngươi có biết, lão thân cũng suýt nữa bị ngươi liên lụy, ngươi suýt chút nữa khó giữ được tính mạng." Tổng quản Trần Ngu giận sắt không thành thép đánh Trần Tiểu công công.
Trần Tiểu công công quỳ gối, mặt mày ủ rũ nói: "Tiểu Tống vương gia truy hỏi, hài nhi nhớ tới hắn là hoàng thân, lúc này mới tiết lộ, xin cha nuôi thứ tội."
Đại tổng quản Trần Ngu một cước đá hắn ra, lạnh giọng nói: "Chuyện của Thiên Phi nương nương, trong hoàng cung đều là điều cấm kỵ không được nhắc bừa, hôm nay ngươi đã nhớ kỹ rồi, nếu không phải Tiểu Tống vương gia là người có tâm thiện, ngươi vừa rồi chắc chắn phải chết, nhưng, nếu là hắn không cứu được Thiên Phi, ngươi chung quy khó thoát khỏi cái chết."
"A..." Trần Tiểu công công giờ phút này mới kinh hãi nhận ra, mình đã gây ra họa sát thân lớn đến mức nào.
"Ngươi hãy nhớ kỹ, gần vua như gần cọp, chuyện của hoàng thất, đặc biệt là việc nhà của Hoàng chủ, bất luận kẻ nào nhắc đến cũng chỉ có thể giả ngốc giả vờ, không được tiết lộ nửa phần, lòng người hiểm ác, trong hoàng cung này càng là như vậy, sai lầm này, nếu bị người có tâm bắt lấy, sẽ hại chết chính ngươi."
"Vâng vâng vâng, cha nuôi dạy dỗ đúng ạ." Trần Tiểu công công mồ hôi lạnh chảy ròng, vội vàng nhận lời.
"Nhưng mà, Tiểu Tống vương gia này nghe nói là một người kiêu căng hoàn khố, vừa rồi biểu hiện của hắn, xem ra lời đồn đều là giả, vị Tiểu Tống vương gia này, không đơn giản nha."
Đại tổng quản Trần Ngu khẽ nỉ non, dẫn tiểu thái giám xuống dưới chuẩn bị xe ngựa.
Rất nhanh, một đoàn người Hoàng chủ ngự giá long đình lộng lẫy, đi tới Thiên Phi cung.
Mà Thiên Phi cung sớm nhận được tin tức, đã có chuẩn bị, mấy chục tên nô bộc, thị nữ, đã quỳ gối bên ngoài cửa cung chờ đợi.
Hoàng chủ giá lâm, những nô bộc thị nữ này cung kính hô to cung nghênh Bệ hạ.
Một nữ tử dung nhan tuyệt sắc, trầm ngư lạc nhạn ở cửa cung hơi hơi nghiêng mình hành lễ.
"Ha ha, Thiên Phi, quả nhân đến thăm nàng rồi." Thánh Linh Hoàng chủ cười nói tiến lên, nắm chặt tay Thiên Phi cười nói.
Mà Hạng Trần nhìn như cúi mày thuận mắt, nhưng mà ánh mắt lại ngưng tụ trên người Thiên Phi.
Nhưng mà vừa nhìn này, Hạng Trần sững sờ, cả người sững sờ tại chỗ, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn, ánh mắt cũng xuất hiện vài phần dị thường.
Hắn gắt gao chú ý nữ tử này, khó có thể tin.
"Đa tạ Bệ hạ quan tâm, Bệ hạ mời vào trong."
Thái độ Thiên Phi không lạnh không nhạt, Thánh Linh Hoàng chủ tựa hồ cũng đã quen với thái độ của nàng, cũng không trách tội.
Một đám người đi vào trong cung, Hạng Trần lúc này mới hoàn hồn, sắc mặt như thường, nhưng trong lòng đầy nỗi lòng.
Trong đại sảnh, Hoàng chủ ngồi xuống chủ vị, Thiên Phi nương nương cho người dâng trà.
Thánh Linh Hoàng chủ trực tiếp hỏi: "Thiên Phi, tình trạng cơ thể nàng như thế nào?"
Thiên Phi nói thật: "Hàn độc phát tác càng ngày càng thường xuyên, thiếp thân không biết mình có thể kiên trì bao lâu."
Thánh Linh Hoàng chủ mắt đầy nhu tình giả dối, nói: "Nàng khổ rồi, nhưng quả nhân đã cho người mua Liệt Dương Thần Lan đến, chắc chắn có thể áp chế hàn độc của nàng, nàng yên tâm, quả nhân tuyệt đối không cho phép nàng có chuyện."
"Đa tạ Bệ hạ hậu ái." Thiên Phi hư dữ ủy di mà đối phó.
"Ngoài ra, cháu ngoại của ta, cũng là con trai của Tây Lương Tống vương, Tống Vân Đào, tự xưng có cách có thể trị hết chứng hàn của nàng, ta đưa hắn đến, vì ái phi thử một lần." Thánh Linh Hoàng chủ cười nhìn về phía Tống Vân Đào (Hạng Trần).
Hạng Trần giờ phút này thần sắc lại có chút không đúng, có mấy phần thất thần nhìn Thiên Phi nương nương.
Nghe lời của Thánh Linh Hoàng chủ, hắn lúc này lập tức giật mình tỉnh dậy, sắc mặt khôi phục như thường, lại thêm cung kính, nói: "Bái kiến Thiên Phi nương nương, ngẫu nhiên nghe nói Thiên Phi nương nương thân trúng chứng hàn, vãn bối từ nhỏ chuyên tâm nghiên cứu y thuật, đối với trị hết chứng hàn có chút tâm đắc, cho nên mạo hiểm xin Bệ hạ cho phép đến thử một lần."
Thiên Phi nương nương tùy ý liếc qua Hạng Trần một cái, thần thái không lạnh không nhạt, nói: "Đa tạ hảo ý của Tiểu Tống vương gia, chỉ là chứng hàn độc của bản cung chỉ sợ không phải điều ngươi có thể giải quyết được."
------oOo------