Nguồn: read.st
Cổ Đỉnh dường như dùng ánh mắt khinh thường nhìn hắn, giọng điệu cũng mang theo khinh thường: "Ta tha tâm thông thật sự biết, nhưng mà còn chẳng thèm dùng với ngươi. Ta nhìn ngươi chín lần luân hồi rồi, tính cách ngươi như thế nào ta đều thấy rõ, ngươi vểnh cái mông lên muốn ỉa cục cứt nào đánh cái rắm nào ta rõ rõ ràng ràng."
"Nói như vậy thì quá mai thái người rồi, ta là người nông cạn có thể dễ dàng bị người khác nhìn thấu sao?" Hạng Trần bị phản bác đến tối sầm mặt.
"Đúng rồi, chín kiếp trước ta chết thế nào? Lần trước ta biết, lúc chơi game bị sét đánh chết, lâu hơn nữa thì sao?" Hạng Trần có vài phần hiếu kì hỏi.
"Các kiểu chết đều có, trong đó mấy lần đều là ta sắp đặt, đúng rồi, ở kiếp trước ngươi chơi game bị đánh chết, là do ta tiếp dẫn lôi đình rơi xuống đường dây mạng nhà ngươi giết chết ngươi."
"Ta, ở kiếp trước ta bị sét đánh chết, là, là ngươi sắp đặt?"
Hạng Trần giọng điệu run rẩy, người tức run lạnh.
"Ừm."
"Ngươi tại sao lại làm vậy? Ta nói mà, ta đang tại gia chơi Liên Minh Huyền Thoại yên ổn, vừa đăng nhập vào Tổ An khu đang chuẩn bị ấn phím thì đột nhiên bị điện giật chết! Ta đặc meo còn tưởng là do ta làm nhiều "phun tơ" quá nên trời nổi giận mới bị đánh chết, hóa ra là ngươi đang tính toán ta, ngươi vì sao lại làm như vậy hả?" Hạng Trần bi phẫn chất vấn.
"Không có vì sao cả, chính là chơi thôi." Cổ Đỉnh thản nhiên nói.
Hạng Nhị Cẩu: "——"
"Đỉnh ca!"
"Ừm?"
"Ta chửi tiên nhân nhà ngươi!!"
"Ngươi lập tức ma lưu cút ra khỏi cơ thể ta, lão tử không muốn cái hack hố cha như ngươi, ta sợ hãi ngày nào đó đột nhiên lại bị ngươi đùa chơi chết! Ta chỉ là chơi game thôi mà, cũng chỉ rất đột nhiên, người ta liền đột nhiên mất rồi, ta lúc đó vẫn còn là một hài tử mà, mẹ ta lúc đó không biết buồn bao nhiêu." Hạng Trần phẫn nộ hét lên trong lòng.
"Ngươi lúc đó còn nhỏ, đánh chết là được, ai bảo lúc đó ngươi không tu khẩu đức trên mạng cố ý làm tổn thương người khác, đánh chết rồi rất tốt."
"Chết tiệt, trên mạng có thật nhiều "phun tơ" như vậy ngươi không đi đánh, tại sao chỉ đánh ta? Tức chết ta rồi."
"Cũng chỉ ta chú ý ngươi thôi, người khác ta quản họ làm gì, sau khi chết của bọn họ tự có Bạt Thiệt Địa Ngục để xử lý lời nói và việc làm khi còn sống của họ."
"Van cầu ngài đừng độc sủng ta nữa, mối tình này quá nặng nề, ta không chịu nổi tổn thương đâu."
Khi một người một đỉnh đang chửi nhau trong ý niệm, Cửu Thiên Yêu Tháp đã hoàn toàn xuất hiện.
Lúc này, cho dù là Cửu U Đế Quân đang ngồi cũng trang trọng đứng người lên, những yêu vương khác cũng là như vậy, trong miệng cao giọng nói: "Cung thỉnh Yêu Tháp Đại nhân!"
Mà các cường giả yêu tộc bên ngoài cũng cung kính khom người hành lễ, cực kỳ tôn kính.
Cửu Thiên Yêu Tháp hiện ra, đáy tháp xuất hiện một đạo lốc xoáy không gian khổng lồ.
Bên cạnh Cửu U Đế Quân, một cường giả yêu tộc cao giọng nói: "Yêu Tháp Đại nhân hiện thế, ba mươi sáu đường yêu vương về vị trí, người nào có ý định thách đấu vị trí yêu vương cần đánh bại yêu vương trấn thủ hoặc là người đại diện chiến đấu do yêu vương chỉ phái."
Người này nói xong, trong điện, ngoài sáu vị trí đầu của các yêu vương ra, toàn bộ những người khác đứng dậy, khom người hành lễ với Cửu U, sau đó tấp nập bay về phía Cửu Thiên Yêu Tháp, sau đó tiến vào trong đó.
Mà Thạch Hầu tộc trưởng Thạch Thiên Cương không động, Thủy Lân tộc trưởng Khương Bích Nguyệt và những người khác cũng không động, bọn họ đều là yêu vương thần cảnh, đã sớm không phải người cùng một đẳng cấp với những yêu vương muốn tranh đoạt kia rồi, cũng cơ bản sẽ không có ai không nghĩ thông suốt mà đi khiêu chiến bọn họ. Bọn họ cứ ở đây xem kịch lớn là được, đã có rất nhiều vạn năm không có người nào khiêu chiến những yêu vương thần cảnh này rồi.
Dù sao bây giờ mà nói về chín tầng trời, để sản sinh thần cảnh đã là ngàn khó vạn khó, thần uẩn chi khí không còn nữa, thần ngọc liền thành vật phẩm khan hiếm không tái sinh, dùng bao nhiêu liền thiếu đi bấy nhiêu.
Ba mươi đường yêu vương tiến vào Cửu Thiên Yêu Tháp, bên trong có ba mươi sáu tầng không gian, mỗi yêu vương trấn thủ một không gian, cao thấp của không gian chính là cao thấp của xếp hạng, tầng thứ ba mươi sáu là cao nhất.
Hạng Trần đi theo Huyền Xà Cung chủ, cùng Thanh Thu Nặc Lam ngụy trang thành Bát Kỳ Vương tiến vào trong đó, lựa chọn thông đạo không gian đi tới tầng thứ tám trấn thủ.
Cũng chính là nói, xếp hạng của Huyền Xà Cung trong ba mươi sáu đường yêu vương xếp hạng đếm ngược hạng tám.
Ở tầng thứ tám này, Hạng Trần nhìn lại thấy một mảnh thế giới ngọn lửa, khắp nơi đều là dung nham cuộn trào, còn có rất nhiều khu vực núi lửa, nhìn qua rất hoang vu. Trên trời cũng có một chút sao trời màu đỏ, không gian này rất lớn, thần niệm của Hạng Trần có thể bao phủ mười triệu dặm cũng không có cách nào bao phủ hết không gian này.
Diện tích có thể so với nội càn khôn của cường giả thần cảnh đi à nha.
Thế nhưng là điều làm Hạng Trần kinh ngạc là, ở đây lại có thần uẩn chi khí rất nồng đậm, trong đó thần uẩn chi khí hỏa thuộc tính nồng đậm nhất.
Thanh Thu Nặc Lam nói: "Khi làm yêu vương còn có một chỗ tốt chính là mình ở bên trong, có thể lựa chọn một trăm suất tộc nhân của mình tiến vào đây tu hành trăm năm. Mà trăm năm này là chỉ thời gian bên ngoài, trong tháp trên thực tế có ngàn năm thời gian, có chênh lệch thời không gấp mười lần so với bên ngoài."
"Yêu tộc ta sau khi sa sút ở chín tầng trời mà vẫn có thể sản sinh thần cảnh chính là bởi vì có Cửu Thiên Yêu Tháp. Cho nên đối với những cường giả có cơ hội đột phá đến thần cảnh mà nói, việc tranh đoạt được vị trí yêu vương để đến Cửu Thiên Yêu Tháp bế quan liền có thể trở thành cơ duyên đột phá thần cảnh, dù sao bây giờ chín tầng trời hầu như không còn nữa nơi nào có thần uẩn chi khí."
"Nhưng mà bây giờ chín tầng trời đều không còn thần uẩn chi khí sản sinh, Yêu Tháp không có cách nào hấp thu năng lượng thần uẩn từ bên ngoài để bổ sung cho chính mình. Thật ra thần uẩn chi khí ở đây cũng là đang ngày càng ít đi, rốt cuộc có một ngày cũng sẽ hao hết. Mỗi lần mở ra, những cường giả thần cảnh trong yêu tộc đều sẽ hao phí thần nguyên pháp lực của mình để bổ sung năng lượng cho Cửu Thiên Yêu Tháp. Nhưng mà mà nói đối với Cửu Thiên Yêu Tháp thì năng lượng họ bổ sung cũng chẳng qua là như muối bỏ biển."
Thanh Thu Nặc Lam, người rất hiểu rõ về Cửu Thiên Yêu Tháp, giải thích nói bên cạnh Hạng Trần.
Hạng Trần nhìn chằm chằm Cửu Thiên Yêu Tháp, nói: "Nếu như có thể hố được Cửu Thiên Yêu Tháp này vào tay thì tốt rồi, Đỉnh ca, cái hack tu hành kẻ hố này ta đã chịu đủ rồi, còn vô liêm sỉ cứ ở trong cơ thể ta không đi."
Thanh Thu Nặc Lam nghe vậy cũng không nhịn được duyên dáng yêu kiều liếc Hạng Trần một cái, ngươi liền không thể có chút tâm tư tốt sao.
"Cửu Thiên Yêu Tháp thuộc về tài phú chung của Cửu Thiên Yêu tộc, không thuộc về bất kỳ người nào, đừng nghĩ đánh chủ ý nó. Vả lại trừ Sơ đại Cung chủ ra, Cửu Thiên Yêu Tháp cũng chưa từng nhận qua những chủ nhân khác."
Hạng Trần hì hì cười nói: "Ta cũng xem như một phần tử của Cửu Thiên Yêu tộc, vậy thì Yêu Tháp này cũng thuộc về một phần của ta chứ."
Hạng Trần nói xong hê một tiếng hô to, nói: "Tháp Linh Đại nhân, ngài có ở đó không? Ra ngoài chơi đi."
Âm thanh của Hạng Trần vang vọng trong không gian tầng tám, nhưng mà không có bất kỳ phản hồi nào.
"Tháp Linh huynh? Tháp Linh tỷ? Nghe thấy thì trả lời một tiếng đi! Tháp Linh soái ca, mỹ nữ, ngươi có ở đó không?"
"Tháp Linh đáng yêu, Tháp Linh cô đơn, Tháp Linh bé đáng yêu, ra ngoài chơi đi nha, ta đây có thật nhiều đồ ăn ngon! Tháp Linh hôn hôn, đến hôn đi, vui sướng đi, làm dáng đi——"
Hạng Trần kiên trì không ngừng nghỉ la to/gào thét trong tầng tám, Thanh Thu Nặc Lam bên cạnh đều là tối sầm mặt, sau đó ôm mặt đi mất rồi.
------oOo------