Nguồn: read.st
Khối huyết sắc tinh thạch mà Tiểu Bạch Hổ ngậm ra này, chính là một loại bảo vật đặc thù chỉ có thể ngưng tụ ra trong cơ thể hung thú.
Huyết Tinh! Bên trong Huyết Tinh ẩn chứa đại lượng huyết khí chi lực mà hung thú hấp thu cả đời tu hành, vô cùng trân quý, có thể luyện đan nhập dược, cường hóa nhục thể, tuyệt không thể tả.
Tiểu Bạch Hổ ngậm Huyết Tinh ra, bốn con Xích Hoàng Huyền Xà đang cắn xé vết thương, thôn phệ huyết nhục kia nhìn chằm chằm khối Huyết Tinh với vẻ thèm thuồng trong ánh mắt.
Thế nhưng Tiểu Bạch Hổ gầm nhẹ một tiếng, dọa cho bốn con rắn chỉ dám ngoan ngoãn cắn xé thôn phệ huyết nhục.
Mà Tiểu Bạch Hổ răng rắc răng rắc cắn nát, nuốt đại bộ phận vào trong cơ thể, còn lưu lại một khối nhỏ, ngậm khối nhỏ này đến trước mặt Hạng Trần đang hấp thu huyết khí chi lực trong hố máu, sau đó trực tiếp gạt khóe miệng Hạng Trần ra, ngậm khối Huyết Tinh đã bị nàng cắn nát kia đưa vào miệng Hạng Trần.
Hạng Trần trợn to mắt nghi hoặc nhìn Tiểu Bạch Hổ dùng miệng cho mình ăn, theo bản năng nuốt vào bụng.
"Tiểu Bạch, ngươi, ngươi cho ta ăn cái gì?" Hạng Trần nhịn xuống nỗi đau do huyết tôi hỏi.
Oanh...!
Lúc này, khối Huyết Tinh nhỏ được nuốt vào trong cơ thể hắn, lại có thể tựa như một khối than lửa, phóng thích ra một cỗ khí nóng và huyết khí kinh người.
Trong nháy mắt, trong cơ thể Hạng Trần nóng rực tựa như nuốt vào một quả cầu lửa, cả người điên cuồng bốc hơi nóng, trong cơ thể càng thêm khó chịu.
"A!"
Hạng Trần gầm thét một tiếng, ngửa mặt lên trời gào thét, trong cơ thể hắn, huyết mạch thức tỉnh, không có thần phách phát động, cả người cũng biến thành một quái vật nửa sói nửa người.
Huyết khí chi lực phóng thích ra từ khối Huyết Tinh nhỏ trong cơ thể điên cuồng tuôn vào trong cơ thể Hạng Trần.
Trong hơi thở của Hạng Trần, đại lượng khói trắng nóng rực được thở ra, da dẻ cả người đỏ bừng nóng bỏng, sau đó, làn da lại trực tiếp nứt toác ra!
Tiểu Bạch Hổ nuốt đại bộ phận Huyết Tinh mà không hề hấn gì, Hạng Trần chỉ nuốt một phần nhỏ mà đã đau đớn đến mức này, có thể thấy về thể chất vẫn kém xa Tiểu Bạch Hổ.
Trong cơ thể Hạng Trần, huyết khí chi lực điên cuồng đề thăng tăng trưởng, mấy chục cân, mấy chục cân nhục thể nội lực không ngừng tăng trưởng, Long Tượng nội lực càng ngày càng mạnh.
Khí trắng trên không của hắn ngưng tụ, ngưng tụ hóa thành một thân ảnh bạch tượng, chỉ là trên đầu bạch tượng này lại có thêm sừng rồng.
Trong lúc Long Tượng nội lực đang điên cuồng đề thăng, Hạng Trần cũng đang chịu đựng nỗi thống khổ và sự tra tấn mà thường nhân khó mà kiên trì được.
Còn về một phương hướng khác.
Hạ Hầu Vũ đã chạy rất xa, không nhìn thấy Song Đầu Địa Mãng đuổi theo mình, sắc mặt ngưng trọng, trong lòng lo lắng cho an nguy của Hạng Trần.
Phía trên, một con phi ưng lượn lờ trên không của hắn, bên trên có một tên Phi Ưng Kính Vệ đang tuần tra trong khu vực này.
"Cẩu Tử sẽ không có việc gì chứ?"
Hạ Hầu Vũ trong lòng lo lắng, nhìn Song Đầu Địa Mãng biến mất không thấy mà trong lòng vẫn nhớ đến Hạng Trần, hắn ngược lại hi vọng Song Đầu Địa Mãng là đuổi giết hắn đến rồi.
Hạ Hầu Vương gia nhìn thấy thân ảnh con trai mình trên hình ảnh được bảo kính chiếu ra, trong lòng cũng nhẹ nhõm một hơi.
Cũng có chút áy náy với Hạng Trần, vừa nãy Hạng Trần là tự mình chủ động dẫn Song Đầu Địa Mãng đi, tất cả mọi người đều nhìn thấy rồi.
"Không được, phải trở về xem một chút, không thể để Cẩu Tử một mình đối mặt với con trùng dài kia."
Hạ Hầu Vũ cũng là người trọng tình nghĩa, xoay người muốn quay trở lại tìm Hạng Trần.
Oanh...!
Nhưng mà, lúc này trong rừng, một thân ảnh cự đại lập tức nhảy vọt lên, một nắm đấm cự đại đánh tới hướng Hạ Hầu Vũ, kính khí kinh người vô cùng sắc bén.
Mặt đất bị nắm đấm lớn này đập nát tạo thành một hố to, một đầu cự thú chặn lại ở trước người Hạ Hầu Vũ.
Con thú này, rõ ràng là một đầu cự viên toàn thân lông màu đen nhánh, cao năm sáu mét, bao phủ kính khí cường đại, diện mục dữ tợn, trong miệng nhô ra răng nanh sắc nhọn.
Một đầu hung viên cấp bậc Tiên Thiên cảnh giới tứ trọng, Sơn Địa Cự Viên.
"Hống..."
Sơn Địa Cự Viên gầm thét một tiếng với Hạ Hầu Vũ, hung quang nở rộ, trong ánh mắt toàn bộ đều là quang mang khát máu.
"Sơn Địa Cự Viên có lực lượng có thể so với cường giả Tiên Thiên cảnh giới tứ trọng, sát thủ rừng rậm, Hạ Hầu Vũ một mình chết chắc rồi, lại còn gặp phải loại hung thú này."
"Hạ Hầu Vương gia, con trai ngài nguy hiểm rồi!"
Nhiều triều thần chú ý đến Hạ Hầu Vũ, nhìn về phía Hạ Hầu Vương gia.
Sắc mặt Hạ Hầu Vương gia hơi trầm xuống, trong ánh mắt cực kỳ lo lắng.
"Con khỉ hôi thối, cút ngay cho ta! Đừng cản ta tìm huynh đệ ta!"
Hạ Hầu Vũ gầm thét lên, không hề sợ hãi con cự viên này.
"Không đúng, Cẩu Tử gọi ta là khỉ, ta lại đi mắng ngươi là con khỉ thối, chẳng phải là mắng luôn cả ta rồi sao?" Hạ Hầu Vũ đột nhiên nhíu mày, cảm thấy lời mắng này không ổn.
Tên này, lúc này vẫn có tâm tư chú ý đến những thứ này!
"Hống..." Sơn Địa Cự Viên gầm thét một tiếng, sau đó nắm đấm lớn hơn cả cối xay ẩn chứa một cỗ nội lực khủng bố đánh giết tới, đánh tới hướng Hạ Hầu Vũ.
"Cút!" Hạ Hầu Vũ gầm thét, cả người bành trướng mà lên, trong ánh mắt chấn kinh của nhiều người đang chú ý đến bảo kính chiếu ảnh, hắn cũng biến thành cao năm mét! Tựa như một người khổng lồ cao bằng một tòa nhà nhỏ.
Oanh...!
Hai quyền đối chọi, một cỗ lực kình cuồng bạo xông thẳng bốn phương tám hướng, chấn đoạn rất nhiều cây cối và cuốn lên một cỗ kình phong.
Con Sơn Địa Cự Viên này, lại còn bị một quyền đánh lui hai bước.
Ánh mắt chấn kinh của nó nhìn Hạ Hầu Vũ, lại có người có thể cùng nó đấu sức về lực lượng!
Ngô Lăng trưởng lão vốn dĩ lãnh đạm nhìn bảo kính chiếu ảnh cự đại với rất nhiều hình ảnh, lúc này cũng là ánh mắt sáng lên, nhìn về phía Hạ Hầu Vũ.
"Lực lượng thật kinh người, thần phách thiên phú của tiểu oa nhi này có thể khiến hắn biến lớn sao? Lại có thể cùng Sơn Địa Cự Viên đấu sức."
Một bên, một tên học phủ trưởng lão cũng kinh ngạc lên tiếng.
Ngô Lăng nói: "Không biết hài tử này bao nhiêu tuổi, tu vi gì? Lại có lực lượng như thế, thần phách không biết phẩm cấp gì, bản thân căn cốt thiên phú không biết thuộc về tư chất gì."
Hạ Hầu Vương gia một bên nghe vậy cười nói: "Ngô trưởng lão quá khen rồi, hài tử này là con trai ta, tên là Hạ Hầu Vũ, từ nhỏ tòng quân, bây giờ mười bảy tuổi, tu vi Tiên Thiên cảnh giới nhất trọng."
"Cái gì?! Hài tử này mới mười bảy tuổi! Đã là tu vi Tiên Thiên cảnh giới nhất trọng rồi!"
"Mới mười bảy tuổi, Tiên Thiên nhất trọng, còn có thể đấu sức với Sơn Địa Cự Viên có thực lực có thể so với Tiên Thiên tứ trọng, đây, đây là thiên tài a, thiên tài chiến đấu."
Ba tên trưởng lão kinh hô lên tiếng, Ngô Lăng đều toát ra vẻ mặt chấn kinh và mừng rỡ.
"Ha ha, hài tử Hạ Hầu Vũ này, quả thật là trong quân đội Đại Thương của ta là hài tử xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ tuổi." Thương Vương cười nói, nhưng nội tâm lại không vui, Hạ Hầu Vũ dù sao cũng là người ngoài.
Sau đó, một màn khiến tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm xuất hiện, Hạ Hầu Vũ lại có thể trực diện cùng con Sơn Địa Cự Viên này điên cuồng giao chiến, vung một thanh chiến mâu một trượng, bổ ra từng đạo từng đạo vết thương trên người Sơn Địa Cự Viên.
Sau đó, một cước Chiến Tranh Tiễn Đạp, một cước đạp gục Sơn Địa Cự Viên bành một cái quỳ trên mặt đất.
"Giết!"
Thân thể tựa như người khổng lồ của thiếu niên, vung chiến mâu nhảy vọt lên, một mâu nhanh chóng đâm vào trong đầu Sơn Địa Cự Viên, lấy đi tính mạng của con hung viên này.
Một màn này, dẫn tới vô số triều thần kinh hô chấn động.
"Tiểu Vương gia làm rất tốt!" Các tướng quân của Hạ Hầu Vương phủ cũng cực kỳ hưng phấn.
Ngô Lăng lập tức kích động đứng dậy, nhìn thiếu niên cuồng bạo mạnh mẽ đánh giết Sơn Địa Cự Viên, đây quả thực là chiến thần cùng cảnh giới a.
"Hạ Hầu Vương gia, danh ngạch đặc chiêu của học viện ta, trong lòng ta đã có người được chọn rồi, chính là thiếu niên này, học phí toàn bộ miễn, có thể đưa vào học viện ta bồi dưỡng không?"
Ngô Lăng nhịn xuống trong lòng kích động và hưng phấn, nhìn về phía Hạ Hầu Vương gia.
------oOo------