Nguồn: read.st
Hạng Trần đột nhiên quay đầu nhìn lại, phía sau xuất hiện một thanh niên, thanh niên này dung mạo có năm sáu phần tương tự Hạng Trần, nhưng Hạng Trần thì càng tuấn mỹ hơn, còn thanh niên này thì có vẻ mày rậm mắt to, khổng vũ hữu lực hơn, trên người tự mang một cỗ bá đạo.
Lúc này đang khoanh tay, tựa vào gốc cây lớn trước cửa nhìn Hạng Trần.
"Tiểu Vũ, nhóc con làm anh sợ chết khiếp." Hạng Trần vừa thấy thanh niên này, trên mặt lộ ra ý cười, rồi đi tới đưa tay véo má Hạng Tiểu Vũ.
Hạng Tiểu Vũ cũng kéo má Hạng Trần: "Anh già, lâu rồi không gặp."
"Em trai thúi, lâu rồi không gặp, ha ha, nhóc con cuối cùng cũng chịu về rồi, anh mấy lần về đều không thấy bóng dáng em, cứ ngỡ em chết trong Luyện Ngục rồi chứ."
"Em nhổ nước bọt vào mặt anh, anh còn chết trong Thái Cổ ấy, anh già thúi, anh sống chả ra sao cả, mới chỉ Thần Tôn cảnh sơ kỳ."
"Ồ hô, nghe giọng em nói, giờ em có thể lật trời được rồi sao?"
"Bình thường thôi, nhưng so với anh thì đúng là ‘thanh xuất vu lam’ rồi."
"Muốn so chiêu, đánh một trận không?"
"Đến thì đến, anh sợ em sao?"
Hai anh em vừa gặp đã bắt đầu ẩu đả, véo má nhau trêu chọc.
Hai người đột nhiên lùi mạnh ra kéo giãn khoảng cách, Hạng Trần nhìn Hạng Tiểu Vũ cười nhạt nói: "Em trai thúi lớn rồi, không còn đáng chơi như lúc nhỏ nữa."
Hạng Tiểu Vũ đen mặt nói: "Anh còn dám nói lúc nhỏ, lúc nhỏ anh toàn lừa em đi chọc tổ ong, để em bị ong đốt, rồi lại còn dẫn em đi lén xem chị Hồng Tuyết tắm, quá đáng nhất là anh dám bắt em trốn dưới gầm giường của ba và mẹ chơi trốn tìm, đêm đó em bị ba treo lên xà nhà đánh bằng thắt lưng!
Quá đáng nhất là, lúc nhỏ, em hỏi anh phân bò có vị gì, anh lại còn nghiêm túc nói với em rằng, Tiểu Vũ à, mọi thứ gặp phải trong cuộc sống là đắng hay ngọt, đều phải tự mình nếm thử, người khác nói, đều không phải là trải nghiệm của bản thân, rồi em... Ọc... Em muốn giết anh!!"
Hạng Tiểu Vũ càng nói càng giận dữ,
Hạng Trần cười ha ha một tiếng: "Em trai là để chơi mà, chẳng phải là để rèn luyện em có sức chịu đòn sao, em xem bây giờ em xem, thật lì lợm, chuyện phân bò đó có ý nghĩa giáo dục sâu sắc, để em học được muốn biết đáp án, cần tự mình thực hành, không thể nghe tin đồn."
"Cút đi, em muốn đánh anh đã bao năm rồi, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội."
Hạng Tiểu Vũ nghiến răng nghiến lợi, anh trai của hắn đúng là bóng ma tuổi thơ của hắn.
Một luồng khí tức khủng bố từ trong cơ thể hắn lan tỏa ra, luồng khí tức đó, như đến từ địa ngục âm lãnh, trên người lại bùng cháy lên ngọn lửa màu vàng sậm, ngọn lửa trên người ngưng tụ thành áo giáp, khí thế bùng nổ.
Mà tu vi của hắn, rõ ràng là Thần Tôn cảnh tam trọng thiên, còn cao hơn Hạng Trần Thần Tôn cảnh một tầng trời.
Hạng Tiểu Vũ trong tay, một thanh chiến kích màu vàng sậm đột nhiên hiện ra, sát khí đằng đằng.
"Tiểu tử thúi, vậy mà tu luyện Luyện Ngục Luân Hồi Quyết đến cảnh giới này rồi, xem ra ba đã không ít lần cho em ăn ‘tiểu táo’ a."
Hạng Trần híp mắt, Long Khuyết Yêu Đao xuất hiện trong tay.
"Anh nói bậy, cái này đều là em tự mình khổ tu mà có được, không liên quan gì đến ba cả!"
Hạng Tiểu Vũ bước chân dẫm mạnh, thân thể hóa thành một đạo thần quang lao vút lên trời.
Hạng Trần cũng nắm chặt Long Khuyết Yêu Đao, bay lên không trung, chỉ trong chớp mắt, hai người đã xuất hiện trong tinh không.
Hạng Trần vác đao trên vai: "Đến đây nào, em trai thúi, để anh cả xem năng lực hiện giờ của em, nghe nói tu luyện trong Luyện Ngục sống không bằng chết, em đừng bị lão cha lừa gạt tu luyện bao năm mà ngay cả ngón tay của anh cũng không đánh lại."
"Chiến!"
Hạng Tiểu Vũ lười nói nhảm với hắn, lập tức bùng nổ, trong chớp mắt, người đã lao tới với tốc độ gấp ba lần tốc độ ánh sáng, tốc độ này kinh người, lập tức tới nơi, một kích chiến kích bổ ra, sức va chạm cộng thêm sức mạnh, một kích này trực tiếp xé rách tinh không, mũi nhọn xuyên thấu tới, trực tiếp giết về phía đầu của Hạng Trần.
"Tốc độ không tệ." Hạng Trần bước chân trên tinh không, lập tức pháp trận xung quanh sinh ra, Bát Quái Huyền Giáp Trận ngưng tụ hiện ra, hóa thành màn phòng ngự hình mai rùa lập tức bao phủ lấy mình.
Ầm——! Một kích đó oanh kích lên Bát Quái Huyền Giáp Trận bùng nổ, trong tiếng nổ kinh thiên động địa, Bát Quái Huyền Giáp Trận đã nứt ra từng đạo khe hở, vậy mà sắp không chịu đựng nổi sức mạnh của một kích này, sức mạnh của một kích này của hắn, vậy mà đạt đến Thần Tôn cảnh hậu kỳ.
"Hừ, đã sớm biết anh có phòng ngự bằng Huyền Vũ thần thông, phá cho ta!" Hạng Tiểu Vũ một tiếng gầm thét, cánh tay thô thêm một vòng, một luồng khí thế vô địch và ý chí chiến kích, sức mạnh bạo tăng, lập tức Bát Quái Huyền Giáp Trận ầm ầm nổ tung, mũi nhọn chiến kích trực tiếp đâm về phía đầu của Hạng Trần.
Mà đao của Hạng Trần, trong khoảnh khắc này đã chắn trên chiến kích, "Đương" một tiếng, một vòng gợn sóng lực lượng kinh người bùng nổ, thân thể Hạng Trần lùi lại, một kích này mang theo một luồng sức mạnh điên cuồng trong đó, người em trai này của hắn, cũng có thần lực trời sinh.
Mà Hạng Trần bị sức mạnh của một kích đó đẩy lùi không ngừng, Hạng Tiểu Vũ bỗng nhiên thu chiến kích, rồi đột nhiên giơ chiến kích lên, chiến kích bùng cháy lên một luồng lửa nóng rực, ngọn lửa đó khiến không gian đều tan chảy ra, rồi bổ một kích xuống.
"Khai Thiên Kích!"
Một kích này bổ xuống, xé rách không gian, sức mạnh ẩn chứa đã vượt xa người cùng cảnh giới với hắn.
"Sát Na Phương Hoa!" Mà đao của Hạng Trần, dùng tốc độ nhanh hơn, ngay khi hắn ra chiêu thì bổ một đao lên chiến kích, "Đương" một tiếng bật ra.
Hạng Tiểu Vũ nắm chiến kích lao vút lên cao hơn, thân thể xoay một cái, dẫn theo chiến kích xoay tròn bổ xuống, trong chớp mắt vô số mũi nhọn chiến kích không ngừng bắn ra chém tới, chiêu thức như cuồng phong bão tố không ngừng bổ xuống.
Hạng Trần nắm đao, không ngừng vung đỡ, mà công kích của Hạng Tiểu Vũ càng lúc càng nhanh, hắn bị chém cho lùi lại không ngừng.
Hai anh em trong tinh không đánh qua đánh lại, náo nhiệt vô cùng, nhưng phần lớn thời gian, đều là Hạng Trần chủ động nhận chiêu phòng ngự, rất ít khi chiến kích chủ động tấn công.
Nhưng Hạng Tiểu Vũ, thực lực chiến đấu mà chính hắn rèn luyện được đúng là khiến hắn kinh hãi.
Hai người đánh rất lâu, Hạng Tiểu Vũ thấy mình vẫn không hạ được anh cả, lập tức một tiếng gầm thét, trong đồng tử chồng chất của hắn bùng cháy ra bá khí kinh người, thiên địa chi lực không ngừng cuồn cuộn hướng về hắn tụ tập tới.
Phía sau hắn, càng hiện ra một cái xoáy nước rực lửa màu vàng sậm, không ngừng phun ra thần lực tụ tập vào thân thể hắn, khí thế của hắn, vậy mà điên cuồng tăng vọt, tương đương với cảnh giới Thần Tôn đỉnh phong.
Thần bá khí kinh người từ trong cơ thể hắn không ngừng truyền ra, khí tức bá đạo này khiến không gian không ngừng nứt toác ra.
Lập tức, Hạng Trần cảm giác một luồng tinh thần lực khủng bố. Nguyên thần lực bao trùm thân thể hắn, thế giới trước mắt hắn hiện ra một đôi mắt thật to, áp bách hắn, muốn hắn thần phục.
Mà nhát chém của Hạng Tiểu Vũ, hóa thành một con hỏa long màu vàng sậm gào thét lao tới, con hỏa long đó mỗi mảnh vảy rồng thần văn đều được phác hoạ ra trong chớp mắt, một kích này đủ để giây sát chiến lực Thần Tôn đỉnh phong.
Huyết mạch Nhân tộc trong cơ thể Hạng Trần, đã đang run rẩy.
Tuy nhiên, Yêu Thần huyết mạch của hắn toàn bộ gầm thét bùng nổ, lập tức bốn đại huyết mạch thần lực toàn bộ bùng nổ, trong cơ thể có rồng ngâm lang kêu.
"Vạn Yêu Thánh Pháp!"
Hạng Trần bùng cháy ra thần quang màu sắc, mười đại huyết mạch bùng nổ, thân thể ba đầu sáu tay lại hiện ra, sáu cánh tay bổ ra lực quyền chấn thiên đánh vào Luyện Ngục Chân Long đang lao tới.
Trong một chuỗi quyền ảnh chồng chất và tiếng nổ, con Luyện Ngục Chân Long đó bùng nổ.
Mà Hạng Tiểu Vũ đã với tốc độ gấp năm lần tốc độ ánh sáng lao tới, một kích hung hăng bổ vào đầu của anh cả.
Đây, chính là Cửu Thiên Thần Thông, Hỗn Đường Hiếu Đễ!
------oOo------