"Con trai của Trấn Viễn Vương gia Hạng Lương nước Thương, Hạng Trần sao?"
"Người này có phải là thiếu niên văn tài nổi danh trên văn đàn Đại Thương gần đây, Hạng Trần người đã viết Mãn Giang Hồng không?"
Quần thần cũng kinh ngạc nghị luận lên tiếng.
Dạ Vương phi cũng ở đây, đang ngồi trên một cái ghế cạnh Thiên Hạt Vương, lạnh như băng nói: "Nói như vậy, con của ta, cũng là bị tiểu súc sinh này trộm đi?"
Ám Ưng Phủ chủ cung kính nói: "Dạ Phi đại nhân, chỉ sợ là đúng vậy."
Ám Ưng Phủ chủ lại cung kính nói với Thiên Hạt Vương: "Vương thượng, kẻ này hiện tại ở Đại Thương có không nhỏ danh tiếng, vốn dĩ nghe đồn kẻ này là một phế vật không thể tu hành, ai ngờ gần hơn nửa năm nay lại đột nhiên trỗi dậy, thể hiện ra thiên phú võ đạo kinh người, còn đoạt được vị trí thứ nhất tại cuộc săn mùa xuân của Đại Thương ở Nghênh Tân Cung, không có gì bất ngờ xảy ra, hắn cũng sẽ đến Hoang Châu Học Cung tu hành. Thiên phú kẻ này không sánh được với Hạng Lương, tương lai trưởng thành, cũng là đại địch của Thiên Hạt Quốc ta."
Thiên Hạt Vương sắc mặt băng lãnh, nói: "Hay cho một Đại Thương, vừa ký kết hiệp nghị đình chiến không lâu, vậy mà liền phái người đến Thiên Hạt Quốc ta, giết hoàng tử của ta, trộm Thánh Noãn của quốc gia ta, thù này nhất định phải báo!"
Ánh mắt của hắn lạnh lẽo, quát: "Truyền ý chỉ của ta, lập tức để Biên Quan Vương dẫn binh, tiến về phía đường biên giới Đại Thương năm cây số, phái ra sứ đoàn, đi sứ Đại Thương, nhất định phải khiến Đại Thương giao ra hung thủ giết người, hơn nữa, cắt đất bồi thường!"
"Vâng!"
Trong Thiên Hạt Quốc, chuyện Hạng Trần làm ở Âm Độc Quật đã gây nên chấn động to lớn, một hoàng tử của một quốc gia bị giết, Thánh Noãn bị trộm, đây đều là những chuyện lớn đủ để chấn động Thiên Hạt Quốc.
Mà cả hai sự tình đều là do cùng một thiếu niên làm, ảnh hưởng này làm sao có thể không lớn.
Hạng Trần có lệnh bài Vạn Dược Các, dễ dàng vào biên quan Thương Quốc, sau đó liên hệ với những người của Xích Huyết Dung Binh Đoàn trong thành trì biên quan, truyền tin báo bình an cho Trần Hải và bọn họ.
Hạng Trần lại không ngừng thúc ngựa chạy về phía Đại Thương Vương Thành.
Mà hắn cũng không biết, chuyện mình làm đã gây nên chấn động to lớn trên triều đình Thiên Hạt.
Trong Thương Vương Thành, đêm rất khuya, Hạng Trần cuối cùng cũng đã quay trở lại, trở về Phong Trần Trang của mình.
Sau khi trở lại, Hạng Trần lập tức đưa Tiêu Bạch vào y liệu thất tu dưỡng, nếu là vết thương ở tim bình thường thì còn đỡ, chỉ là công kích của Dạ Vương phi có mang theo độc, không dễ dàng hồi phục như vậy.
Thiên Vũ cũng trở về Phong Trần Trang cùng Hạng Trần.
Sau khi trở lại, Hạng Trần lại đi bái kiến cha của mình, thương thế của Hạng Lương đã cơ bản hồi phục, thấy Hạng Trần đã đột phá đến Tiên Thiên cảnh giới, hơn nữa là Nhị Trọng chi cảnh thì vô cùng vui mừng.
Khi Hạng Lương nhìn thấy Thiên Vũ, trong ánh mắt có thêm một vòng chấn kinh.
Hạng Trần cũng kể về chuyện phong ấn kia, còn giới thiệu Thiên Vũ.
"Cha, người sao vậy?" Hạng Trần kinh ngạc hỏi, thấy ánh mắt của Hạng Lương vẫn luôn dừng lại trên thân Thiên Vũ.
Hạng Lương nghe vậy hoàn hồn, đôi mắt híp lại, tinh thần lực truyền âm nói: "Không có gì, Trần nhi, huynh đệ mà con mang về này không hề đơn giản đâu, trong cơ thể hắn, lại có một luồng sóng năng lượng khiến cả ta cũng cảm thấy kiêng dè."
Hạng Trần nghe vậy nhìn Thiên Vũ đang học uống rượu, vô cùng hiếu kì với rượu, nói: "Thiên Vũ quả thật có chút quỷ dị, con đến nay không nghĩ ra hắn làm sao lại xuất hiện bên trong phong ấn, tâm tư cũng đơn thuần đến giống như đứa bé chưa từng vào nhân thế."
"Đại thiên thế giới không có gì là không có, kẻ này có lẽ có bí mật gì đó không người biết, con và hắn ở chung, cần phải nhiều hơn mấy phần lưu ý và cẩn thận là được, cũng không cần phải truy vấn đến cùng miễn cho trêu người ta không thích." Hạng Lương nói.
"À phải rồi, cha, con đã giết Tam hoàng tử Thiên Hạt Quốc, còn trộm ấu trùng bọ cạp của Dạ Vương phi, như hôm nay Thiên Hạt Quốc đang truy nã con." Hạng Trần lại đột nhiên nói ra chuyện này.
"Phốc..." Hạng Lương đang bình tĩnh uống rượu, nghe vậy một ngụm rượu phun về phía Hạng Trần, Hạng Trần vội vàng vung tay áo cản lại.
"Khụ khụ khụ, con nói gì? Con đã giết Tam hoàng tử Thiên Hạt Quốc sao? Còn trộm ấu trùng bọ cạp của Dạ Phi tử?"
Hạng Lương ho khan mấy tiếng, kinh ngạc nhìn Hạng Trần.
"Đúng vậy, khi con chạy ra khỏi đó thì thấy thành biên giới Thiên Hạt Quốc đã truy nã con rồi, còn có cả họa tượng của con nữa." Hạng Trần nói.
"Tiểu tử nhà ngươi, thật đúng là có thể gây rắc rối."
Hạng Lương nghe vậy cười khổ, sau đó lại nhẹ nhõm, nói: "Giết thì giết đi, dù sao cũng là quốc gia địch đối, Thiên Hạt Quốc từ trước đến nay chưa từng dập tắt ý đồ xâm lược Đại Thương, tiện nhân Dạ Vương phi này, khi nào sinh hậu duệ, điều đó sẽ gây tiêu hao lớn cho tu vi của nàng ta, khó trách như hôm nay Thiên Hạt Quốc lại nguyện ý đình chiến với Đại Thương, chỉ sợ sẽ là vì đợi nàng ta hồi phục, bồi dưỡng Linh Noãn."
"Cha người không trách con sao?" Hạng Trần có chút kinh ngạc, vốn dĩ cho rằng cha hắn sẽ trách phạt hắn.
"Trách ngươi làm gì, con lại không làm sai, hơn nữa, trời sập xuống còn có cha gánh chịu, nhưng con đã làm hai chuyện lớn như vậy, chỉ sợ Thiên Hạt Quốc sẽ không chịu thôi, nếu biết dung mạo của ngươi, bọn họ rất dễ dàng tra ra ngươi là con của ta."
"Có lẽ bây giờ đã biết rồi, xem ra, hiệp nghị đình chiến vừa ký kết sẽ xảy ra biến cố, không có gì bất ngờ xảy ra, Thiên Hạt Quốc tất nhiên sẽ phái sứ đoàn đến Đại Thương hỏi tội con."
Hạng Lương phân tích nói, uống một chén rượu, lập tức đã phân tích ra động thái bước kế tiếp của đối phương.
Hạng Trần trầm giọng nói: "Nếu là sứ đoàn Thiên Hạt Quốc đến hỏi tội con, chỉ sợ, bản tính hoàng thất, tất nhiên sẽ không bảo vệ con, rất có thể sẽ giao con ra."
"Đúng vậy."
Hạng Lương gật đầu, đôi mắt híp lại, nói: "Thế nhưng, lúc đó, còn không nhất định có thể mặc kệ bọn họ, Dạ Vương phi ở Thương Quốc có hung danh hiển hách, xú danh hiển hách, không biết bao nhiêu tướng sĩ chết trong tay nàng, vô số người đối với nàng hận thấu xương, chuyện này, chúng ta cần phải mưu tính một phen trước khi đối phương còn chưa phát khó."
"Nghe theo cao kiến của cha!"
"Sáng mai con lập tức đi liên hệ với những thế lực nhân mạch mà con đang kinh doanh, chúng ta sẽ làm thế này..."
Hạng Lương và Hạng Trần nói về phương pháp ứng phó của mình.
Sau khi Hạng Trần nghe xong, cũng bừng tỉnh đại ngộ, không thể không bội phục, nói về quyền mưu ứng biến, hắn vẫn không sánh được với Hạng Lương.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Hạng Trần liền đi bái phỏng Vạn Dược Các, Thiên Hương Tửu Trang, Công Tôn gia và các thế lực khác.
Thế nhưng chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, một tin tức liền lập tức truyền bá rộng rãi trong dân gian Đại Thương và trong giang hồ.
"Cái gì! Hạng công tử, Hạng Trần vậy mà lại xông vào Thiên Hạt Quốc, giết hài tử của đại yêu phi Dạ Vương phi sao, thật hay giả?"
"Thiên chân vạn xác a, thành biên giới Thiên Hạt Quốc bây giờ đang truy nã Hạng công tử, chuẩn bị truy bắt Hạng công tử a."
"Nghe nói Hạng công tử đơn thương độc mã, một mình xông vào Thiên Hạt Động, diệt ba Linh Noãn của Dạ Vương phi, báo thù cho vô số tướng sĩ biên quan!"
"Ha ha, làm tốt lắm, làm quá đẹp, yêu nữ Dạ Phi kia, nhiều năm qua, không biết đã giết hại bao nhiêu người của Đại Thương chúng ta, biểu đệ của ta tòng quân, chính là chết trong tay nàng, giờ đây cũng khiến nàng nếm trải tư vị mất đi thân nhân!"
"Hạng công tử uy vũ, chuyện này làm quá sảng khoái rồi!"
Trong chốc lát, tin tức về việc Hạng Trần một mình xông vào Thiên Hạt Động, diệt hậu duệ của Dạ Vương phi đã truyền đi sôi trào trong dân gian vương thành, dưới sự thúc đẩy của vài thế lực, gần như chỉ một ngày toàn thành đều biết.
Hạng Trần, càng bị đồn thành thần thoại.
------oOo------