Nguồn: read.st
“Hắn vừa rồi đi diện kiến phụ hoàng, nếu hắn thật sự bắt được người sống, tất nhiên đã thẩm vấn ra điều gì đó rồi. Phụ hoàng bây giờ lại xem trọng tiểu quỷ kia như vậy, biết ta muốn giết hắn, với sự cơ trí của ngài ấy, rất có thể đã đoán ra ta đã đầu nhập các ngươi rồi.”
La Xung Đại hoàng tử giờ phút này trong lòng cực kỳ hối hận, sớm biết đã phái ra tất cả tinh nhuệ của mình đi giết hai người này rồi.
Đế Phong Lâm lạnh như băng nói: “Đã như vậy, chuyện đã bại lộ, vậy thì đã làm thì làm cho tới cùng, trước khi phụ hoàng ngươi còn chưa thể đưa ra quyết định, trước tiên hãy giết ngài ấy, ngươi giành lấy vị trí đó!”
La Xung Đại hoàng tử nghe vậy thần sắc biến đổi, sắc mặt có chút khó coi nói: “Ta tuy đã thành Thánh nhân, nhưng tu vi và thực lực của ta với phụ hoàng ta khẳng định không có cách nào so sánh được. Hơn nữa Võ Vương, Trận Vương, Đan Vương, Du Trung Quân, những người này đều trung tâm với ngài ấy.”
Đế Phong Lâm lạnh lùng nói: “Bất quá chỉ là một đám Đại Đạo Thánh nhân mà thôi, chờ ta liên hệ mấy người giúp đỡ tới, giúp ngươi kiềm chế mấy người này, ta cùng ngươi cùng nhau giết hắn!”
“Cái này… thật sự có thể được sao?” Đại hoàng tử trên mặt lộ vẻ lo lắng.
“Ngươi đối với thực lực của chúng ta không biết gì cả, hừ, ngài ấy cho dù nghi ngờ đến trên người ngươi, tất nhiên cũng phải điều tra trước một phen rồi mới ra tay với ngươi, chờ người của chúng ta tới là được rồi.”
“Ngoài ra, ngươi cũng có thể âm thầm liên hệ một số người, ta liền không tin, tất cả quyền quý của La Thiên Đế quốc các ngươi đều không phải là đồ tham sống sợ chết. Đem bọn họ liên kết lại, cho bọn họ hi vọng vĩnh sinh, sẽ có người không chịu nổi sự dụ dỗ của sinh tồn.”
La Xung Đại hoàng tử thở dài một hơi, giờ phút này hắn đích xác cũng không có lựa chọn tốt hơn rồi.
“Điện hạ, bên ngoài tới thật nhiều người của La Thiên Vệ.”
Lúc này, một tên hộ vệ bước nhanh đến ngoài sảnh cung kính nói.
“Cái gì, nhanh như vậy!” La Xung Đại hoàng tử sắc mặt biến đổi, hoắc nhiên đứng dậy.
Hắn bước nhanh đi ra bên ngoài, đi tới ngoài phủ đệ mình. Chỉ thấy ngoài phủ đệ hắn đã bị một đám La Thiên Vệ trú thủ.
Hắn đi ra khỏi cửa, lập tức bị hai tên La Thiên Vệ đưa tay chặn lại: “Xin lỗi, Đại hoàng tử điện hạ, bệ hạ có lệnh, gần đây trong cung dường như có gian tế làm loạn, vì an toàn của ngài, xin đừng ra khỏi cửa.”
“Làm càn, các ngươi ngay cả ta cũng dám chặn lại sao? Gian tế? Gian tế gì?” La Xung Đại hoàng tử quát lớn.
“Đại hoàng tử, xin ngài an tâm chớ vội, đây đều là mệnh lệnh của bệ hạ.”
Đây là, một thân ảnh dẫn theo một đám người đi tới.
Người tới chính là Du Trung Quân.
La Xung Đại hoàng tử vừa thấy người tới, thần sắc không tốt lắm, nói: “Du đại nhân, ông đây là có ý gì?”
Du Trung Quân cười nói: “Gần đây trong cung có gian tế, bệ hạ để ta tra xét từng cung điện một, cho nên xin Đại hoàng tử thứ lỗi.”
La Xung Đại hoàng tử âm lãnh nói: “Du đại nhân là nói, trong cung của ta có gian tế sao?”
Du Trung Quân nụ cười không giảm: “Có hay không, tra qua liền biết. Người đâu, đi vào lục soát, tất cả mọi người đều đừng bỏ sót, toàn bộ cẩn thận sàng lọc lại một lần thân phận, tra lại một lần nguyên thần.”
Hắn vừa vung tay, lập tức một đám người ồn ào kéo vào cung điện của Đại hoàng tử.
Trong đại sảnh, Đế Phong Lâm nghe thấy sự ồn ào bên ngoài, trên mặt đều là vẻ khinh thường.
Đột nhiên, thân thể nàng hư hóa, vậy mà dần dần biến thành một luồng gió nhẹ nhàng không nhìn thấy sờ không tới, lặng lẽ biến mất không thấy.
Khi Du Trung Quân dẫn người tới đây, cũng không phát hiện bất kỳ điều bất thường nào.
Thân thể tu hành đến mức có thể nguyên tố hóa, có thể thấy đạo pháp tu hành của đối phương đã đạt tới cảnh giới nào.
Du Trung Quân tra xét một lần, không tra được bất kỳ người nào có vấn đề, hắn để người vây khốn phủ đệ Đại hoàng tử, bản thân thì đi bẩm báo La Thiên Nhân Hoàng rồi.
Bên ngoài ban công thư phòng của La Thiên Nhân Hoàng chính là một vũng hồ nước như thuý ngọc.
Giờ phút này, La Thiên Nhân Hoàng đang tay cầm cần câu cá.
Du Trung Quân đi tới, cung kính hành lễ nói: “Khải bẩm bệ hạ, thần đã đi tra xét trong cung Đại hoàng tử, không có bất kỳ người khả nghi nào.”
La Thiên Nhân Hoàng ném một nắm mồi câu vào ổ, thản nhiên nói: “Đã như vậy, tra không được, vậy liền đem người rút đi, âm thầm phái người tiếp cận mọi lúc, mỗi một người ra vào đều phải âm thầm kiểm tra đối chiếu, phát hiện người lạ khả nghi, trực tiếp bắt lấy.”
“Người đi ra từ phủ đệ Đại hoàng tử, cũng phải theo dõi toàn diện.”
“Cá đã đi rồi, vậy thì chờ hắn tự mình quay về sa lưới, chỉ cần có cá, nơi đây có mồi, hắn vẫn sẽ quay lại!”
“Vâng!” Hắn cung kính đáp lời, ngay sau đó lại nói: “Những phi tử và hoàng tử khác còn tra xét nữa không?”
“Tra!”
“Vâng, thần minh bạch, thần cáo lui rồi.” Hắn hành lễ rồi xoay người rời đi, tiếp tục đi làm những chuyện đã được giao phó rồi.
La Thiên Nhân Hoàng vừa thu cần câu, một con cá lớn đầy răng nanh, toàn thân màu đen tựa như cá đen đã bị câu lên.
“Quả nhân muốn xem dưới mặt hồ yên tĩnh này giấu bao nhiêu con cá lớn!”
Con cá này hắn câu được, trực tiếp bay rơi vào trên thớt gỗ bên cạnh chậu than, bị đầu bếp mổ xẻ xử lý.
Phủ đệ Hạng Trần.
“Hạng Trần ca ca, ngươi đứng lại!”
“Lão bà, nàng trước tiên cất kiếm đi, thật mà, ta thật sự là vì tiếp cận Nhân Hoàng, hoàn thành trọng trách cứu nước cứu dân nên mới đi thanh lâu đó, thật sự không phải vì cua gái.”
“Ha ha, đã như vậy, ngươi chột dạ chạy cái gì?”
Trong phòng, Hạ Khuynh Thành tay cầm một thanh kiếm không ngừng đuổi theo Hạng Trần đang chạy vòng quanh cái bàn, né tránh.
Hạng Trần vừa né tránh kiếm sắc sát phu vù vù đâm tới, vừa khổ sở giải thích.
Liền biết sẽ có một ngày này, người phiêu bạt chốn thanh lâu, nào có chuyện không bị ăn đao.
Khuynh Thành lạnh lùng nói: “Ngươi bình thường trêu hoa ghẹo nguyệt thì thôi đi, ngươi mang một hoa khôi trở về là sao hả? Ngươi muốn cua gái, có thể cua mấy người có ích cho sự nghiệp tiền đồ của ngươi hay không?
Ngươi là Cửu Thiên Đế Vương, cho dù sau này hậu cung giai lệ ba ngàn ta cũng không sao, thế nhưng ngươi lại cua một nữ tử phong trần của kỹ viện, khiến ta và các tỷ muội khác còn mặt mũi nào nữa?”
“Không sai không sai, Khuynh Thành tỷ, chém chết hắn đi, hừ hừ, xem hắn còn có dám đi lung tung thanh lâu nữa không.”
Ngữ Nhi ở góc nhìn xem châm dầu vào lửa, cũng rất tức giận.
Hạng Trần lại né tránh một kiếm, vội vàng giải thích nói: “Có giúp đỡ, tuyệt đối có giúp đỡ a, cô gái này đối nhân xử thế kín kẽ không một lỗ hổng, khoảng thời gian này giúp ta xử lý rất nhiều chuyện, hơn nữa nàng không phải là loại nữ tử phong trần bình thường, trước khi gặp ta tuyệt đối là giữ mình trong sạch.”
“Lão bà, nàng suy nghĩ một chút, nếu không phải trước kia nàng bị cuộc sống bức bách, có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, làm sao lại đi tới cái loại địa phương đó cầu sinh tồn chứ? Các nàng đều là nữ nhân, nữ nhân hà tất phải làm khó nữ nhân chứ.”
Hạ Khuynh Thành bước chân dừng lại, Hạng Trần cũng vội vàng dừng lại, cười hắc hắc nói: “Đừng tức giận nữa, tức giận sẽ nhanh già đó.”
Hạ Khuynh Thành lông mày dựng ngược lên: “Ngươi ghét bỏ ta già sao?”
“Không không, nàng vĩnh viễn đều là ánh trăng sáng trong lòng ta, cô nương mười tám tuổi.”
Hạ Khuynh Thành khẽ chụp thanh kiếm lên trên bàn, lạnh lùng nói: “Đem nàng ta gọi vào.”
“Nàng sẽ không giết nàng ấy chứ?” Hạng Trần cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Hạ Lão Hổ một ánh mắt liếc qua, Hạng Trần rụt cổ lại, không nói lời nào, ngoan ngoãn đi ra ngoài gọi người.
Trong viện tử bên ngoài, Linh Sương cô nương an an tĩnh tĩnh đứng ở bên ngoài.
Cửa mở ra, Hạng Trần để nàng đi vào.
Linh Sương cô nương bước chân tiến vào trong phòng, nhìn thấy nữ tử dung nhan tuyệt sắc, khí độ vô song lại mang vài phần lăng lệ đang ngồi ngay ngắn trong sảnh, vội vàng khuất tất quỳ xuống, hai tay đặt trước trán dập đầu bái lạy.
“Linh Sương bái kiến Đại phu nhân, Đại phu nhân vạn phúc.”
------oOo------