Nguồn: read.st
Khi thời gian sắp sửa chồng lấp với khoảnh khắc hắn bước vào Trường Hà Thời Không, một cỗ lực lượng thời không lại lần nữa bao phủ lấy Hạ Hầu Vũ.
Thân thể Hạ Hầu Vũ đột nhiên biến mất, khi xuất hiện lại, hắn vậy mà đã trở về nơi lần đầu tiên hắn tiến vào.
Hạ Hầu Vũ chấn động nhìn hoàn cảnh xung quanh, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi.
“Sao mình lại trở về rồi, chẳng lẽ mình đã lâm vào tuần hoàn thời không?” Hạ Hầu Vũ nhìn hoàn cảnh xung quanh, hắn nhớ rõ ràng đây chính là hoàn cảnh lúc mình mới đến lần đầu tiên.
Để kiểm chứng ý nghĩ trong lòng, hắn lại một lần nữa trở về Bạch Dịch tinh, lại trở về phủ đệ của mình.
Kết quả, cũng tương tự, hắn thấy một người giống mình và một người giống Hạng Trần đang đánh cờ.
“Cẩu Tử, ngươi nói La Thiên Nhân Hoàng muốn câu cá, có thể câu được con cá lớn nào không? Tẩu mã!”
“Chiêu dục tình cố túng này của La Thiên Nhân Hoàng vẫn rất tốt, có khả năng thành công rất lớn, pháo ăn mã! Đồ ngu, ngươi mắt mù mã đi ra tới họng pháo của ta.”
Cùng một đoạn đối thoại, cùng một cảnh tượng, Hạ Hầu Vũ có thể xác định, mình đã lâm vào tuần hoàn thời không.
Hắn nhìn lại bản thân, khác biệt duy nhất là, bản thân của hiện giờ, so với lần đầu tiên tiến vào thì mạnh hơn, thành quả tu hành ở nơi đây vẫn còn.
Trên mặt Hạ Hầu Vũ lộ ra vài phần vẻ mặt kích động, nói như vậy, mình chẳng phải có thể vẫn luôn khiêu chiến Cẩu Tử, khiêu chiến mấy người của Đế chi nhất tộc sao!
Trong lòng Hạ Hầu Vũ có thêm một mục tiêu, trong quá trình tuần hoàn ở nơi đây, mình phải ngược Cẩu Tử và mấy tên gia hỏa của Đế chi nhất tộc một lần, cho đến khi đánh thắng thì thôi.
Nghĩ đến đây, hắn nhịn không được cười ha ha, tiếng cười cũng hấp dẫn sự chú ý của hai người đang đánh cờ trong đại sảnh.
Hầu Tử và Cẩu Tử cũng kinh ngạc nhìn về phía hắn.
Hạ Hầu Vũ không một lời, trực tiếp giết về phía hai người.
Hạ Hầu Vũ đã lâm vào tuần hoàn thời không, chuyện này cũng cực kỳ hiếm thấy.
Một trăm người, thì có một trăm cách xuyên qua thời không khác nhau.
Tiểu Ngư Nhi xuyên qua lúc La Thiên Vũ Trụ vừa mới ra đời, còn Hạ Hầu Vũ lại xuyên về mấy chục năm trước, lâm vào tuần hoàn thời không.
La Thiên Vũ Trụ, hơn một triệu năm trước, có thể nói, đang là lúc huy hoàng.
Lúc này Vu Thần tộc, còn chưa chiếm cứ La Thiên Vũ Trụ, cũng chưa rút ra bản nguyên của La Thiên Vũ Trụ.
Văn minh tu hành của La Thiên, đã đạt đến đỉnh phong từ khi La Thiên Vũ Trụ tồn tại đến nay.
Trong tinh không, một chiếc thần hạm đang lấy tốc độ kinh người phá không mà đi, chất lượng của thần hạm này rất cao, trong thần hạm cũng thuộc về cực phẩm, tốc độ hành trình có thể so với tốc độ phi hành toàn lực của Chuẩn Thánh, là gấp mấy chục lần ánh sáng.
“Thiếu tông chủ, La Thiên công chúa kia là mỹ nhân xếp hạng thứ nhất trên La Thiên Bách Hoa Bảng, trầm ngư lạc nhạn, sự kết hợp của ngài và nàng, nhất định sẽ trở thành một đoạn giai thoại của toàn bộ vũ trụ.”
“Ha ha ha, cũng chỉ có mỹ nhân như vậy, mới xứng với bản công tử, hừ, trước kia bản công tử viết thư theo đuổi nàng, nàng còn không muốn, bây giờ thì tốt rồi, Vu Thần tộc sắp đánh tới, La Thiên Nhân Hoàng vì lôi kéo La Thiên Thánh Tông chúng ta, chẳng phải cũng phải cùng chúng ta liên hôn.”
Trên thần hạm, một thanh niên mặc cẩm y nhìn qua cực kỳ anh tuấn, nhưng tràn đầy ngạo khí, ăn mặc hoa lệ đang đứng ở mũi hạm.
Sau lưng hắn, một nam tử mặc áo xanh đầy mặt lấy lòng, phía sau còn có rất nhiều cao thủ, tu vi vậy mà đều ở giữa cảnh giới Hợp Đạo Chủ Thần và Chuẩn Thánh cảnh giới.
“Nhưng nghe nói Vu Thần tộc kia cường thế vô cùng, La Thiên chúng ta thật sự có thể ngăn cản sao?” Nam tử mặc áo xanh có chút lo lắng hỏi.
Cẩm y thanh niên nhàn nhạt nói: “Sao lại không ngăn cản được, La Thiên Thánh Tông chúng ta cường giả đông đảo, Thánh Nhân cường thịnh, liên thủ với La Thiên Đế Quốc, một chủng tộc nhỏ bé há có thể diệt La Thiên chúng ta?”
Nam tử mặc áo xanh suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Cũng đúng, hai thế lực siêu cấp này của chúng ta liên thủ, vậy thì tương đương với một nửa người tu hành của toàn bộ La Thiên đã ngưng tụ lại, không thể nào đánh không lại.”
Trong khi nói chuyện, thần hạm nhanh chóng độn hành trong hư không, cẩm y thanh niên nói: “Lần này đi qua cũng chính là để thành lập trạm truyền tống của La Thiên Đế Quốc và tông môn ta, cứ vượt qua tinh không mà đi như vậy, thực sự là quá mệt mỏi.”
Lúc này một nữ đệ tử xinh đẹp đi tới, cười duyên nói: “Vậy thì để ta giúp sư huynh thư giãn một chút.”
Cẩm y thanh niên ôm chặt lấy cô gái xinh đẹp này, câu cằm đối phương đầy vẻ cười gian: “Nếu Ngọc San công chúa có thể tri kỷ như sư muội thì tốt rồi, ha ha.”
Sư muội đập một cái vào cẩm y thanh niên, sẵng giọng nói: “Người ta tri kỷ thì có tác dụng gì, người sư huynh muốn cưới hỏi đàng hoàng vẫn là Ngọc San công chúa kia.”
Cẩm y thanh niên ôm lấy kiều khu của nàng đi vào trong thần hạm: “Ai, sư muội lời ấy sai rồi, lòng ta vẫn là ở chỗ sư muội.”
Thần hạm tựa như sao băng xé rách bầu trời.
Trong tinh không, không gian vặn vẹo, một thân ảnh đột nhiên xuất hiện.
Thanh niên mặc bạch y, tuấn mỹ vô song nhìn về phía thế giới xung quanh.
Thiên địa tinh không lấp lánh, trong bầu trời đêm xinh đẹp mà rực rỡ.
Tinh thần chi lực, lực lượng bản nguyên thần uẩn nồng đậm, không có gì khác biệt với Thái Cổ.
“Xem ra, mình đã xuyên qua đến trước khi La Thiên Vũ Trụ còn chưa bị hủy diệt rồi.” Hạng Trần quan sát tinh không xung quanh, lẩm bẩm tự nói.
Ong ong ong ——!
Đột nhiên, một bảo vật hắn đang cầm trong tay rung động kịch liệt, muốn giãy khỏi tay hắn mà trốn.
Ầm ——!
Một cỗ năng lượng cường đại bùng nổ từ bảo vật này, thật sự đã chấn mở tay Hạng Trần, hóa thành một vệt thần quang bỏ chạy.
“Muốn chạy trốn, nằm mơ đi, bảo bối đã vào tay lão tử thì không có cái nào có thể trốn thoát được, đứng lại đừng đi!”
Hạng Trần cười lạnh, thần nguyên pháp lực bùng nổ, ngưng tụ hóa thành một bàn tay lớn hung hăng nắm về phía bảo vật kia.
Ai ngờ bảo vật kia lại phóng xuất thần lực, ngưng tụ thành một đoàn sáng cự đại hung hăng va chạm về phía bàn tay pháp lực thần nguyên mà Hạng Trần đang tóm lấy.
Ầm ——!
Bàn tay lớn do thần nguyên pháp lực của Hạng Trần ngưng tụ, trực tiếp bị đánh nổ tung.
Điều này khiến Hạng Trần kinh ngạc, có chút khó tin, mình chính là cường giả cảnh giới Chuẩn Thánh, một chưởng này phóng ra càng không kém thần thông cầm nã thuật của cường giả Chuẩn Thánh đỉnh phong, vậy mà lại dễ dàng bị đánh nổ.
“Có chút ý tứ.” Hạng Trần cười lạnh, nhìn về phía bảo vật kia.
Đó là một mặt gương, một đen một trắng, mặt gương tựa như một đạo âm dương song ngư bị phân cắt, hai màu đen trắng, phân minh rõ ràng.
Đột nhiên, đồ văn âm dương trên mặt gương kia xoay tròn, phóng ra một cỗ quang mang kỳ lạ lập tức chiếu rọi Hạng Trần.
Trong quang mang này, ẩn chứa lực lượng thời không, cùng với âm dương thần lực.
Thế nhưng khiến hắn kinh ngạc chính là, thần quang này rơi trên người mình, vậy mà lại không có bất kỳ biến hóa dị thường nào.
“Ừm, không sao cả.” Hạng Trần nhíu mày, ánh sáng này chiếu vào người mình, sao lại không có phản ứng gì, cũng không có lực sát thương.
Hắn nhìn về phía hắc bạch bảo kính kia, chuẩn bị lại lần nữa ra tay bắt lấy.
Thế nhưng đúng lúc này, một màn kỳ lạ đã xảy ra.
Mặt gương hắc bạch kính kia, tựa như hắc động không gian mà vặn vẹo lại, hoặc có thể nói là âm dương song ngư nhanh chóng xoay tròn, hình thành một hắc động thời không——
------oOo------