Nguồn: read.st
Phải nói thế nào đây, gần đây rất nhiều huynh đệ nói ta sáo lộ lặp lại một số cái của Tu La và Vấn Đỉnh, ta quả thực đã lặp lại một số cách viết, bao quát cả mở đầu của Tu La năm đó, ta hoàn toàn mượn một đoạn cốt truyện của Lê Vũ trong Vấn Đỉnh Đỉnh Phong của ta. Đều là sách do ta viết, một số mạch suy nghĩ đã thâm căn cố đế, rất khó để hoàn toàn lật đổ, hoàn toàn thay đổi.
Kết quả là trên cơ sở nguyên bản của Vấn Đỉnh, ta đã viết một cuốn Chí Tôn Tu La siêu việt Vấn Đỉnh, ta cũng tin tưởng Vạn Yêu có thể siêu việt hai cuốn trước.
Vạn Yêu, ta cũng sẽ tham khảo những sáo lộ hay trong Vấn Đỉnh Tu La của ta, đồng thời thêm vào sự sáng tạo của chính mình, phấn đấu siêu việt hai cuốn sách trước.
Ngươi muốn ta hoàn toàn thay đổi sáng tạo, xin lỗi, ta không lợi hại đến thế, ta dùng gần bốn năm thời gian viết một ngàn năm trăm vạn chữ. Khái niệm gì? Tốc độ cập nhật này, bản trạm hầu như nhanh nhất, có tác giả viết mười năm sách, tổng lượng cập nhật ta dùng không đến bốn năm đã đuổi kịp.
Rất nhiều khi, ta cũng cảm thấy bi ai, theo sự tăng trưởng của tuổi tác, nói thật lòng, huyền huyễn có thể lọt vào mắt của ta cơ bản không còn mấy cuốn nữa rồi, cho dù là huyền huyễn đang rất hỏa bây giờ, với ánh mắt của mình, ta nhìn mấy cái liền hoàn toàn không nhìn nổi, huyền huyễn có thể đọc càng ít, không gian học hỏi cũng càng ít.
Ta bây giờ cơ bản đều là thà rằng cải biên sáng tạo cốt truyện của chính mình, viết ra một loại phong cách huyền huyễn thuộc về chính ta mà không muốn học theo những sáo lộ của người khác mà chính ta cũng không nhìn nổi.
Nhân vật chính của ta cơ bản đều là lập đoàn đánh thiên hạ, một đường huynh đệ, tình thân, tình yêu đan xen, đây là phong cách của ta, khác với việc người khác một mình đánh dã thăng cấp.
Mấy năm viết sách này, tuổi của các ngươi cũng đang tăng trưởng, kinh nghiệm cũng đang tăng lên, các ngươi sẽ phát hiện, tiểu thuyết thích đọc càng ngày càng ít, người thích kết giao cũng càng ngày càng ít, đây đều là bình thường, ánh mắt, tâm trí, đều đang tăng trưởng.
Tỉ như sách của rất nhiều tác giả, trước đây mười ba mười bốn tuổi khi còn thích xem, nhưng bây giờ hơn hai mươi tuổi rồi, nói thật lòng, ta đã hoàn toàn không nhìn nổi sách của hắn rồi, không phải người ta viết không được, là bởi vì chúng ta đang lớn lên, sách của hắn là nhắm vào một nhóm tuổi.
Tỉ như đọc huyền huyễn, cơ bản trên ba mươi tuổi đều khá ít rồi, người thích đọc đều là thiếu niên nhiệt huyết, cho nên, những người cảm thấy Vạn Yêu của ta không có ý tứ, ta rất lý giải, bởi vì người đều đang trưởng thành, thiếu niên mười sáu tuổi từng làm bạn với ta trước đây, bây giờ đều hai mươi tuổi rồi.
Sau này, ta vẫn sẽ làm bạn với thanh xuân của rất nhiều thiếu niên, còn các ngươi, rất nhiều người sau này đều sẽ vì cuộc sống trưởng thành mà chia ly với ta, thường thái nhân gian, còn có thể lưu lại càng thêm trân quý.
Đối với những người tuổi lớn mà thư hoang (khô hạn sách) cảm thấy huyền huyễn ấu trĩ, ta đề cử đọc tiểu thuyết loại lịch sử, hoặc tác phẩm nổi tiếng tiểu thuyết.
Ta cũng đang cố gắng sáng tạo, sáng tạo chân chính bản thân, mà không phải sao chép ai, ta thà rằng viết sáo lộ của chính mình, cũng không muốn sao chép tác phẩm của ai, cho nên, ai vẫn còn thích xem thì cứ tiếp tục xem, nhìn ta làm thế nào rèn luyện cuốn sách này, nói thêm một chút những đề nghị tốt, ta sẽ xem xét và cân nhắc tiếp thu.
Ai không nhìn nổi, có thể đi xem một chút sách ta đề cử, văn học tác phẩm nổi tiếng chân chính, những cuốn sách có thể giúp các ngươi tu dưỡng văn hóa.
Nói thật lòng, ha ha, hiện nay giới tiểu thuyết huyền huyễn, ta ngoài việc còn đọc sách của chính mình, sách của người khác ta cơ bản không đọc nữa rồi, cuốn sách tiếp theo, ta không biết còn có viết huyền huyễn nhiệt huyết truyền thống nữa hay không.
Vạn Yêu, có lẽ là tác phẩm kết thúc tiểu thuyết huyền huyễn nhiệt huyết của ta, ta sẽ tự mình dùng sức rèn luyện, sau này ta sẽ viết dị loại huyền huyễn. Nhưng ta đã viết hơn một ngàn vạn chữ rồi, ngươi kêu ta lại viết một cuốn sách mấy triệu chữ hoàn toàn sáng tạo, ta thật sự không có tài năng đến vậy, ta chỉ có thể không ngừng tiến bộ và sáng tạo phong cách của chính mình.
Bàn về ánh mắt đọc sách, ta e rằng còn cao hơn một chút so với rất nhiều độc giả, từ năm lẻ tám đọc tiểu thuyết, đọc các loại văn học, cho tới bây giờ kinh nghiệm đọc sách, rồi lại nhìn huyền huyễn, sách hay có thể khiến ta còn nhớ đến thì không nhiều nữa rồi, huyền huyễn mà ta hiện tại có thể nhìn nổi đều là loại khá "đốt não", có bối cảnh lịch sử, mà loại văn này lại hoàn toàn không thuộc về phong cách viết của ta, tích lũy văn chương của chính ta chưa đạt đến nông nỗi đó, không dám đụng vào, miễn cho Đông Thi bắt chước nhăn mặt, vẫn là trước tiên làm tốt phong cách của chính mình.
Lạc Vũ là một người cương nhu đúng lúc, Mục Phong là người sắt thép cứng rắn hoàn toàn, còn Hạng Trần thì khác bọn họ, là vừa chính vừa tà! Mang chút phúc hắc, cho nên đừng dùng ánh mắt nhìn Mục Phong mà nhìn Hạng Trần, hắn không phải Mục Phong.
Ngoài ra, hiện nay đại dịch đang hoành hành, mong các vị bình an, các nhân viên y tế và công nhân đang chiến đấu ở tuyến đầu, các bạn đã vất vả rồi, bảo trọng thân thể thật tốt, mong mùa đông này sớm ngày qua đi, ngày tổ quốc và Vũ Hán được chữa trị, mới là mùa xuân.
------oOo------