Nguồn: read.st
“Cổ Yến Phượng giết Tiểu Tứ? Sao có thể? Nàng một chuẩn Thánh sao có thể giết Tiểu Tứ?” Hạng Nguyên Khôn kinh nộ chất vấn.
Bất đắc dĩ, khí linh chỉ có thể nói ra sự thật, cười khổ nói: “Vừa nãy chủ nhân muốn đi cùng Cổ Yến Phượng phát sinh da thịt thân mật, ai biết Cổ Yến Phượng này lại ẩn giấu thực lực, vậy mà dễ dàng giết chết chủ nhân.”
Hạng Nguyên Khôn nghe xong, thiên linh cái của hắn muốn tức đến bốc hỏa, cái súc sinh này, vậy mà lại đi khi dễ chị dâu của mình.
Mà bên cạnh, phu nhân của hắn, Hạng phu nhân càng là phẫn nộ nói: “Lập tức bắt cái tiện nhân này lại, nói gì Tiểu Tứ khi dễ nàng, khẳng định là nàng câu dẫn Tiểu Tứ, Tiểu Tam bị nàng câu dẫn khắc chết, bây giờ lại giết chết Tiểu Tứ, nữ tử này không trừ đi tất nhiên là họa hoạn của Hạng gia ta!”
Hạng Nguyên Khôn sắc mặt cũng phi thường khó coi, hắn không nghĩ tới, người vợ này của lão Tam lại ẩn giấu thực lực như thế.
Có điều, nàng ẩn giấu thực lực như vậy ở lại Hạng gia, có phải là có mục đích gì không tốt không?
Nghĩ đến đây, Hạng Nguyên Khôn lạnh nhạt nói: “Người đâu, đi bắt Cổ Yến Phượng lại, trước tiên nhốt vào đại lao gia tộc!”
“Vâng!” Người phía dưới lập tức nghe lệnh hành động.
Phủ đệ Cổ Yến Phượng, Cổ Yến Phượng từ trên mặt đất bò dậy, ôm bụng của mình, nhìn thi hài trên mặt đất, nàng hồi tưởng lại tất cả những gì vừa xảy ra, vội nói: “Trần nhi, là các con đã cứu mẹ sao?”
Nhiều năm qua, nàng đã từng có giao lưu ý niệm với Hạng Trần bọn họ.
Việc này ở vị diện cao đẳng cũng không kỳ quái, ở Thần giới rất bình thường.
Thậm chí danh tự, bọn họ đều yêu cầu mình tự đặt, Hạng Trần vẫn gọi là Hạng Trần.
Hạng Trần trong bụng của nàng đành phải nói bằng giọng non nớt: “Con thấy hắn khi dễ mẹ, con và muội muội liền xuất thủ giết hắn.”
Cổ Yến Phượng nghe vậy vừa may mắn, vừa cực kỳ phẫn nộ, may mắn là mình có đứa con trai tốt như vậy, mặc dù con trai con gái của mình mạnh đến mức có chút vượt quá hắn lý giải, có điều nhiều năm qua, nàng đều đã quen rồi.
Mà phẫn nộ là Hạng Kỳ cái súc sinh kia, biết người biết mặt không biết lòng, vậy mà lại đối xử với mình như thế sau khi huynh trưởng của mình đi.
“Không tốt, chúng ta phải rời khỏi Hạng gia rồi, giết Hạng Kỳ, Hạng gia tất nhiên sẽ không bỏ qua chúng ta.”
Cổ Yến Phượng nghĩ đến đây, đồ vật cũng không thu thập, lập tức chuẩn bị rời khỏi Hạng gia.
Tuy nhiên lúc này, ngoài phủ đệ, lần lượt từng thân ảnh giáng lâm, khí cơ cường đại tản ra, Thánh lực trực tiếp phong tỏa vây khốn phủ đệ này.
Cổ Yến Phượng vừa ra cửa nhìn thấy một màn này, sắc mặt xinh đẹp đại biến, nhìn những người bao vây mình, đều là Thánh nhân cường giả của Hạng gia, trong đó thậm chí còn có một Thiên Đạo Thánh Vương, Hạng Tam gia.
Hạng Tam gia lạnh lùng nhìn Cổ Yến Phượng, lạnh như băng nói: “Cổ Yến Phượng, rốt cuộc ngươi là ai? Tiềm phục đến Hạng gia ta có mục đích gì?”
Cổ Yến Phượng cắn răng nói: “Tam thúc, ngươi đang nói gì vậy? Ta là thê tử của Ngải Nham, các ngươi đang làm gì? Chẳng lẽ người Hạng gia các ngươi muốn lăng nhục cháu dâu của các ngươi, ta cũng chỉ có thể chịu đựng sao? Ta còn mang cốt nhục của Hạng gia các ngươi.”
Hạng Tam gia hừ lạnh một tiếng: “Vậy ngươi cũng tự mình thừa nhận đã giết Hạng Kỳ rồi, cho dù Hạng Kỳ đối với ngươi vô lễ, cũng tội không đáng chết, ngươi lại thừa cơ giết hắn, ngươi có ý gì?”
Cổ Yến Phượng thê nhiên cười nói: “Ta nói gì các ngươi cũng sẽ không hướng về phía ta, đã như vậy, vậy các ngươi cứ bắt ta đền mạng đi, có điều van cầu các ngài, hãy buông tha cốt nhục trong bụng của ta.”
“Chuyện này chúng ta tự nhiên sẽ cân nhắc, người đâu, bắt lại!” Hạng Tam gia một tiếng hạ lệnh, nhất thời hai Đại Đạo Thánh nhân tiến lên, chế trụ hai tay của Cổ Yến Phượng, đem nàng áp giải đi.
Cổ Yến Phượng bị bắt, sau đó bị mang đi, giam vào trong địa lao của Hạng gia.
Rất nhanh, Hạng gia liền vì chuyện này mà mở một cuộc họp gia tộc, bàn về việc xử quyết Cổ Yến Phượng như thế nào.
Hạng Sơn trầm giọng nói: “Cha, ta cho rằng, Tiểu Tứ trêu ghẹo Yến Phượng bị giết, đều là chính hắn đáng đời, làm ra loại chuyện này quả thực không coi ai ra gì, hơn nữa Yến Phượng trong cơ thể còn có cốt nhục của lão Tam.”
“Ta cho rằng, Cổ Yến Phượng này đáng giết, nàng chẳng qua là một tiện nữ nhân tộc, đều là bởi vì trèo lên đùi của Hạng gia chúng ta mới có được hôm nay địa vị, lúc trước không biết đã rót cho lão Tam thuốc mê gì, nhất định phải cưới một nữ tử nhân tộc như vậy.”
“Một tiện tỳ nhân tộc giết chết một Thánh nhân của gia tộc, còn là dòng chính, chuyện này không xử lý, gia tộc uy nghiêm ở đâu?” Lão Nhị Hạng một mực không hợp với lão Tam Hạng như nước với lửa lạnh nhạt nói.
“Lão Nhị, lão Tam đều đã chết rồi, ngươi còn không bỏ xuống được ân oán của các ngươi sao?” Lão Đại Hạng Sơn phẫn nộ quát lớn.
Lão Nhị Hạng hừ lạnh: “Hắn chết cũng là chính hắn không nghe chỉ huy, cô quân xâm nhập mới chết, trách ai được, ngược lại còn lãng phí nhiều tài nguyên của gia tộc để bồi dưỡng ra một Thánh nhân sớm vẫn lạc.”
“Ngươi quá đáng rồi!” Lão Đại Hạng vỗ bàn một cái, nổi giận mà lên.
“Đại ca ngươi từ nhỏ đã thiên vị lão Tam, ta cũng là huynh đệ ngươi!” Lão Nhị Hạng cũng phẫn nộ đứng người lên.
“Đủ rồi!” Hạng Nguyên Khôn cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người.
Hắn lạnh như băng nói: “Cổ Yến Phượng là nhất định phải giết, một người ngoại tộc, lại là nhân tộc, giết người của Hạng gia ta, nhất định phải trả giá thật lớn mới có thể uy hiếp được những người ngoại tộc khác.”
“Trọng điểm bây giờ là, hai cốt nhục của lão Tam có nên giữ lại hay không.”
Lão Đại Hạng vội nói: “Cha, cái này khẳng định phải giữ lại chứ, đó chính là cháu trai của ngài, cốt nhục duy nhất của Tam đệ!”
“Không thể giữ lại, tuyệt đối không thể giữ lại!”
Lão Nhị Hạng phản đối nói: “Hai đứa trẻ kia đã có ý thức và tư tưởng, bọn chúng biết chúng ta đã giết mẹ của chúng, tương lai tất nhiên sẽ hận lên gia tộc, bồi dưỡng lên tất nhiên là hai Bạch Nhãn Lang!”
“Không làm được, sau này Hạng gia có thể sẽ bị hủy trong tay bọn chúng, bây giờ nhất định phải bóp chết ẩn họa như vậy, bởi vì đã từng có chuyện một đứa con ngỗ nghịch đã diệt toàn tộc không ít ở Hồng Hoang Thiên Hải, Hạng gia chúng ta tuyệt đối không thể giẫm vào vết xe đổ.”
“Lão Nhị, ngươi quá ác rồi.”
“Ta đây là vì gia tộc, ví dụ như thế này còn ít sao? Tỉ như cách đây một thời gian Chu gia ở Giang Nguyệt thành.”
Lão Nhị Hạng cung kính nói với Gia chủ Hạng Nguyên Khôn: “Cha, trên chuyện này chúng ta ngàn vạn lần không thể mềm lòng, hơn nữa hai đứa trẻ kia vốn dĩ cũng không phải thuần huyết, nghĩ đến không có thiên phú gì, chết đi thì chết đi, đối với gia tộc cũng không có tổn thất gì.”
Hạng Nguyên Khôn suy tư hồi lâu, cuối cùng gật đầu nói: “Không sai, những bài học kinh nghiệm như vậy quả thật không ít, đã muốn làm, thì cũng chỉ có thể làm cho tuyệt tình, vì gia tộc, đành phải có lỗi với lão Tam rồi.”
Trong một gia tộc, vì lợi ích tập thể mà có thể lạnh huyết như vậy, chuyện như vậy ở Hồng Hoang Thiên Hải là quá thường thấy.
Viện trưởng Lão Luân Hồi Ma Đế đã nói, ở khu vực Hồng Hoang Thiên Hải này, không có gì gọi là đạo đức, ngươi đủ cường đại, ngươi chính là người nắm giữ đạo đức chí cao của chính mình, mười người chín ác.
Đối với kết quả này, lão Đại Hạng có quan hệ rất tốt với lão Tam Hạng đã chết vô cùng thất vọng, có điều cuối cùng cũng chỉ đành ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, bất lực.
Rất nhanh, Cổ Yến Phượng liền bị tuyên truyền trong gia tộc thành hồ ly tinh câu dẫn sát hại tiểu thúc tử, quyết định công khai xử quyết trong nội bộ gia tộc.